nên bi thương, cô đột nhiên phát hiện ra cô hoàn toàn không hiểu tí gì về Ninh Vi Cẩn, cô cho rằng anh là mẫu người đàn ông có niềm đam mê với học thuật,
bên trong con người anh, y học, công việc là hàng đầu, chuyện nhi nữ thường tình sẽ phải đặt ở phía sau, bởi vậy cô nguyện ý chờ đợi anh, yên lặng chờ đợi, đợi cho tới thời cơ thích hợp để thổ lộ, anh nhất định sẽ đồng ý, chưa từng nghĩ rằng anh cũng có tình cảm, chỉ là tình cảm của anh không tùy tiện bộc lộ, mà đối tượng bộc lộ lại không phải là cô.
“Người kia, có phải là nữ bệnh nhân không?” Thư Di Nhiên đờ đẫn hỏi, “Anh đối với cô ấy là cảm giác gì, anh thật sự động lòng rồi sao?”
“Đó là bản thân anh có cảm tình, không nên nghe bất cứ lời đồn bên ngoài nào về chuyện của anh và cô ấy.”
“Ninh Vi Cẩn…Anh quả thật là người đàn ông bạc tình.” Thư Di Nhiên nói, “Em hôm nay xem như đã hiểu rõ rồi.” (An: dì Nhiên à, dì xem lại bản thân dì đi!!!)
“Em nên nghĩ như thế đi, hơn nữa không cần đem thời gian quý giá của mình dành cho một người đàn ông bạc tình nữa.”
Ninh Vi Cẩn lạnh nhạt nói xong, xoay người, lập tức đi trở về khu nội trú.
Dưới ánh mặt trời, áo blue của anh trắng như tuyết vô cùng chói mắt, nhưng cô vĩnh viễn chỉ có thể hy vọng chứ không thể đạt được, ánh mắt cô trở nên đau đớn bi thương, chậm rãi khép lại.
Cô không can tâm, yêu đơn phương thời gian dài như vậy chỉ đổi lấy được cái kết cục thế này.
*
Lúc Trịnh Đinh Đinh tan việc, xe Ninh Vi Cẩn đã đỗ ở khu đất trống trước cửa công ty.
Trịnh Đinh Đinh lên xe, Ninh Vi Cẩn hỏi: “Hết giận chưa?”
“Chưa hết, trong lòng của em vẫn thấy ngột ngạt.”
“Có muốn anh kiểm tra giúp em một lần không?” (An: hố hố, ktra để anh ăn đậu hũ à? Không cho!)
Vừa nhắc tới kiểm tra, Trịnh Đinh Đinh liền ngay lập tức trở nên nhạy cảm, thiếu chút nữa là che ngực mình theo bản năng.
“Không cần.”
Ninh Vi Cẩn vừa khởi động xe vừa nói: “Theo thường lệ, em làm giải phẫu, đợi sau khi tình hình ổn định nên duy trì theo dõi ba tháng một lần, nếu đột nhiên bệnh trạng dị dạng xuất hiện, phải lập tức đến viện kiểm tra.”
Trịnh Đinh Đinh đang định nói, Ninh Vi Cẩn lại bổ sung một câu.
“Nhưng mà có anh bên cạnh em, cho nên không cần phiền toái như vậy, tùy từng lúc có thể tìm một chỗ giúp em làm kiểm tra tường tận.”
Không biết có phải do ảo giác của Trịnh Đinh Đinh hay không, từ khi biết rõ con người Ninh Vi Cẩn là một con sói chính hiệu, cô có cảm giác bốn chữ “kiểm tra tường tận” trong miệng anh nghe tương đối thâm sâu, nếu còn thêm ba chữ “Em hiểu mà”, thì đúng là gian manh mà.
“Anh nói thật.” Ninh Vi Cẩn nhìn Trịnh Đinh Đinh một cái, biểu cảm, ngữ điệu không có tí đùa cợt nào, “Đừng nghĩ quá nhiều.”
“……”
Trịnh Đinh Đinh có cảm giác da mặt của mình như đang bị thiêu đốt.
Không biết có phải do bị ảnh hưởng tâm lý không, ngực Trịnh Đinh Đinh càng ngày càng buồn bực, nhất là cái chỗ có vết sẹo kia lại ngứa và đau, nhịn không được muốn lấy tay gãi một cái, cô nhíu mày, cảm giác có chút không ổn.
Đến chỗ nhà trọ, Ninh Vi Cẩn lại hỏi: “Có muốn anh xem giúp em một cái không?”
……
Nhờ ánh sáng huyền ảo của chiếc đèn pin, Ninh Vi Cẩn giúp Trịnh Đinh Đinh kiểm tra ngực xem có xuất hiện dị dạng không.
Tay Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng sờ bên cạnh ngực trái, vết sẹo dài 1,1 cm, bề mặt có chút gồ ghề, bên cạnh vết sẹo có mấy mụn nhỏ ly ty màu đỏ, màu đỏ tươi.
“Em bôi thuốc gì vậy?”
“Là thuốc mỡ bác sĩ khoa da liễu kê, không còn gì khác… A… đúng rồi, em đổi sữa tắm khác, có liên quan tới cái này không?”
“Vết sẹo trên ngực bị dị ứng rồi.” Ngón tay Ninh Vi Cẩn đặt trên vết sẹo kia, rồi nói ra nguyên nhân.
Trịnh Đinh Đinh cúi đầu, cẩn thận hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Để anh nhìn lại một lần nữa.” Ninh Vi Cẩn điều chỉnh vị trí đèn pin, để chùm tia sáng đi xuống phía dưới bên trái, “Em dựa ra sau một chút.”
“……” Trịnh Đinh Đinh không khỏi khẩn trương, tuy nhiên Ninh Vi Cẩn xem ra cực kỳ chân thành, nghiêm túc, nhưng cô cũng không để ý, ngón út tay anh đang đặt trên làn da của cô thật sự có cảm giác tồn tại, chỉ cần di chuyển một chút đều khiến cô nổi da gà.
Ninh Vi Cẩn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn cô một cái, vạch trần một sự thật: “Thân thể của em phát run, hô hấp dồn dập.” (An: đẹp trai à, anh bá đạo quá đê, anh sờ ngực con gái nhà ngta mà còn bắt cô ấy bình tĩnh nữa hả giời???)
“Không có.” Trịnh Đinh Đinh quả quyết phủ nhận.
“Là sao?” Đôi mắt Ninh Vi Cẩn giống như có thể nhìn thấy mọi chuyện, như ánh lửa bó đuốc trong đêm tối, “Anh đã nhắc nhở em, trong quá trình kiểm tra không nên có phản ứng kích thích.”
Trịnh Đinh Đinh nín thở lại.
“Nếu không anh không thể cam đoan mình sẽ nghĩ tới những chuyện gì đâu.” Anh cúi đầu, tiếp tục nghiêm túc xem tình huống của vết sẹo của cô, thanh âm trở nên trầm trầm, “Nếu em không muốn bị anh chiếm tiện nghi thì ngay lập tức ngoan ngoãn lại.”
“……”
“Được rồi.” Ninh Vi Cẩn buông tay ra, tắt đèn pin, “Bên cạnh có tiệm thuốc 24h không, anh đi mua một ít thuốc.”
Chương 28
Ninh Vi Cẩn đi mua thuốc cho Trịnh Đinh Đinh, dặn dò cô tối nay không được tắm. Vết thương không thể thấm nước. Sau kh