Insane
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329260

Bình chọn: 9.5.00/10/926 lượt.

vậy.

Ninh Vi Cẩn bế Trịnh Đinh Đinh đến bên cạnh xe rồi thả cô xuống, hành động cực kỳ tự nhiên.

Ninh Vi Cẩn rút chìa khoa xe ra, Trịnh Đinh Đinh không nhịn được mà hỏi: “Không ngờ anh lại dùng móc khóa ngây thơ như vậy đó!”

“Ninh Vi Tuyền móc đó!”

“Hóa ra là thế!” Trịnh Đinh Đinh cũng đoán như vậy. Giáo sư Ninh sao có thể dùng đồ ngây thơ như thế chứ?

“Chẳng qua anh cũng không tháo xuống!” Ninh Vi Cẩn chậm rãi bổ sung thêm một câu.

Trịnh Đinh Đinh hơi đảo mắt một chút, cảm giác bản thân có chút vinh hạnh vì đồ cô làm có thể lọt vào mắt xanh Ninh Vi Cẩn.

“Anh cũng không biết tại sao. . . . . ” Ninh Vi Cẩn suy nghĩ một chút rồi nói, “Tại sao lại có thể để một thứ trẻ con làm móc như vậy!”

Trịnh Đinh Đinh:”. . . . . ”

Sau khi về nhà, Trịnh Đinh Đinh gọi điện cho Tiêu Quỳnh. Trong điện thoại, Tiêu Quỳnh hỏi cô thật sự đã nói rõ với Trần Tuần hay chưa.

“Đúng thế, mình đã nói rõ với anh ấy rồi. Bọn mình chỉ thích hợp làm bạn thôi!”

“Vì Ôn Tử Hinh sao?”

“Ôn Tử Hinh là một nguyên nhân. Còn nguyên nhân khác là cho đến bây giờ mình không thể nhìn thấu Trần Tuần. Không rõ thật sự trong lòng anh ấy mình có vị trí nào nữa.”

“Vậy còn anh chàng giáo sư kia thì sao?” Tiêu Quỳnh thay đổi đề tài, “Ở bên cạnh anh ta thoải mái chứ?”

“Ách, cũng không thoải mái cho lắm!” Trịnh Đinh Đinh nói, “Nhưng không giống nhau!”

“Vậy hiện giờ bạn có động lòng với anh chàng giáo sư kia không?”

“Động lòng sao?” Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút rồi thành thực trả lời, “Có!”

Vừa rồi, khi anh ôm cô, cô cảm thấy tim đập rộn lên cả người cũng không dám động đậy. Đập vào mắt cô là chiếc áo sơ mi được là lượt sạch sẽ, dịch lên trên một chút là yết hầu của anh, rồi cảm nhận được cả hơi thở mát lạnh, đặc trưng của phái nam phả vào mặt, cô có chút không được tự nhiên nhưng không phải là không thoải mái.

Cô không biết đây là phản ứng theo bản năng khi tiếp xúc với người khác phái hay là cảm giác đặc biệt với Ninh Vi Cẩn.

“Vậy cũng tốt, tất cả đều là vấn đề sớm hay muộn mà thôi!” Tiêu Quỳnh nói. “Chỉ cần nhân phẩm anh ta không có vấn đề thì bạn cứ tìm hiểu đi. Lời nói không thể dễ dàng tin. Phụ nữ cũng dễ bị cảm động, chờ khi bạn trở thành người phụ nữ của anh ta, thân thiết với anh ta hơn thì cảm giác của bạn cũng thay đổi mà thôi. Rồi bạn sẽ càng ngày càng thích anh ta, không thể rời bỏ anh ta được nữa.”

Trịnh Đinh Đinh bật cười: “Nữ lưu manh, nói chuyện khắc chế một chút!”

Nhưng mà Tiêu Quỳnh nói cũng có chút đạo lỹ, khi đã có loại quan hệ kia sẽ có nhiều chuyện không như xưa nữa. Nói tóm lại, phụ nữ vẫn là làm việc theo cảm tính.

Nếu đối tượng là Ninh Vi Cẩn thì Trịnh Đinh Đinh rất có lòng tin.

Sau nửa tháng, mối quan hệ giữa Trịnh Đinh Đinh cùng Ninh Vi Cẩn càng trở nên gắn bó. Những lúc Ninh Vi Cẩn bận rộn, Trịnh Đinh Đinh lại chủ động đến bệnh viện tìm anh. Hai thực tập sinh Tiểu Phó cùng Tiểu Trần cũng biết rõ quan hệ giữa hai người họ. Mỗi lần nhìn thấy Trịnh Đinh Đinh đều cười đầy thâm ý.

Hôm nay, lúc Trịnh Đinh Đinh đến bên ngoài khoa vú thấy một nữ sinh mặc áo phông màu hồng, buộc tóc đuôi ngựa đang bám riết lấy Ninh Vi Cẩn hỏi: “Vậy có phải anh sẽ mổ giúp em không? Nếu là anh, thì em sẽ mổ, còn nếu là người khác thì em không làm đâu!”

Ninh Vi Cẩn nhìn cô bé một chút: “Khối u nhỏ như thế bác sĩ nào mổ cũng chẳng khác nhau.”

“Em chỉ định anh làm. Nếu đổi bác sĩ khác em sẽ không mổ nữa. Em không thể để người khác tùy tiện sờ tới sờ lui được. Em muốn tìm bác sĩ đáng tin cậy nhất.” Cô bé kia rất kiên trì, thấy Ninh Vi Cẩn không lên tiếng vươn tay kéo tay áo anh. “Bác sĩ Ninh, anh mổ cho em không được sao?”

Ninh Vi Cẩn rút tay ra, lấy cây bút viết lên bệnh án, giọng nói cực kỳ bình thản: “Hai tuần này tôi rất bận, không có thời gian ở phòng khám. Cô có thể gặp bác sĩ Hà để khám, không có vấn đề gì!”

“Em không muốn bác sĩ Hà làm đâu. Em muốn anh mổ, phải là anh mổ!” Cô bé nhất quyết không buông tha, giọng nói có chút tùy hứng. “Em có quyền chọn bác sĩ mổ. Em muốn chọn bác sĩ giỏi nhất mổ cho em, anh không phải là bác sĩ uy tín nhất sao? Em muốn chỉ định anh. . . . . anh không mổ vậy thì em sẽ gặp viện trưởng để khiếu nại!”

“Khiếu nại sao? Cô cứ thử đi đi. Thử xem viện trưởng có thể quản được chuyện của tôi không đã!”

“. . . . . ” Cô bé nhíu mày, cực kỳ tức giận.

Đứng ở cửa, Trịnh Đinh Đinh sững sờ. Không ngờ hôm nay đến gặp anh lại gặp tình huống như vậy.

Tiểu Trần đang ngồi ghi chép đang sắp bật cười. Ánh mắt nhìn thấy Trịnh Đinh Đinh đang đứng sững sờ trước cửa.

Trịnh Đinh Đinh đứng dựa vào góc, lấy MP3 trong túi xách, chuẩn bị nghe nhạc.

“Hi! Chị đến rồi à?” Tiểu Trần lặng lẽ chạy đến, “Giáo sư Ninh còn một bệnh nhân nữa thôi ạ là rảnh rồi ạ!”

Trịnh Đinh Đinh mỉm cười: “Ừ, chị chờ anh ấy.”

Tiểu Trần hạ thấp giọng nói: “Một nữ sinh cấp ba mười tám tuổi, vốn đang khám bệnh ở chỗ bác sĩ Hà. Sau khi nhìn thấy giáo sư Ninh, lại đổi qua bên này. Lại còn đòi nhất định giáo sư Ninh mổ cho cô bé khiến bác sĩ Hà cũng cảm thấy dở khóc dở cười nói là chỉ cần giáo sư Ninh còn ở đây một ngày thì cô ấy sẽ không thể kiếm cơ