Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329244

Bình chọn: 8.00/10/924 lượt.

ngại, bác sĩ nào làm cũng không khác nhau.”

“Em sẽ chỉ định anh làm, đổi bác sĩ khác em sẽ không làm, em không muốn người khác tùy tiện sờ tới sờ lui, em muốn tìm bác sĩ tin cậy làm.” Cô gái vẫn kiên trì, thấy Ninh Vi Cẩn không nói chuyện, dùng tay kéo tay áo anh, “Bác sĩ Ninh, anh làm giúp em được không?”

Ninh Vi Cẩn di chuyển cánh tay, lấy một cây bút viết lên giấy chuẩn đoán bệnh, giọng nói lạnh nhạt: “Hai tuần tới tôi chủ yếu đến kiểm tra phòng bệnh, bác sĩ tại phòng khám rất nhiều, cô tìm bác sĩ nữ làm đi, sẽ không xảy ra bất kỳ vấn đề nào cả.”

“ Em không cần các bác sĩ như thế làm, em chỉ muốn anh làm, chỉ muốn anh làm.” Cô gái nhất quyết không tha, giọng điệu có chút tùy hứng, “Em có quyền lựa chọn bác sĩ, muốn bác sĩ tốt nhất mổ cho em, anh không phải là bác sĩ giỏi nhất ở đây sao? Em sẽ chỉ định anh, anh không làm cho em, em sẽ tới chỗ viện trưởng trách cứ, trách cứ!”

“Trách cứ sao, cô muốn đi cứ việc đi, nhìn xem viện trưởng có thể làm gì tôi.”

“………” Cô gái nhíu mày, sắc mặt tức giận.

Trịnh Đinh Đinh đứng ở cửa sửng sốt, không nghĩ tới lại gặp một màn như thế này.

Tiểu Trần ngồi ở vị trí thư ký ở cửa muốn bật cười, ánh mắt lướt qua cửa thấy bóng dáng Trịnh Đinh Đinh.

Trịnh Đinh Đinh đứng ở góc, lấy máy nghe nhạc trong túi xách, chuẩn bị nghe nhạc.

“Này, đến rồi?” tiểu Trần lặng lẽ chạy đến, “Giáo sư Ninh còn một bệnh nhân cuối cùng, xong là hết việc rồi.”

Trịnh Đinh Đinh mỉm cười: “Ừ, tôi đợi anh ấy.”

Tiểu Trần lại cố ý hạ giọng nói: “Một cô bé mười tám tuổi là nữ sinh cao trung, vốn là bệnh nhân của bệnh viện khác, sau đó thấy ảnh chụp của giáo sư Ninh, liền chuyển sang bệnh viện này, lại còn muốn giáo sư Ninh phẫu thuật cho cô ấy, khiến cho các bác sĩ dở khóc dở cười, nói chỉ cần giáo sư Ninh làm một lần này, đường công danh sẽ rộng mở.

“Tình huống thế này rất nhiều sao?” Trịnh Đinh Đinh hỏi lại.

“Ừ, tôi ở đây làm được nửa năm, gặp rất nhiều lần rồi.” Tiểu Trần nói, “Bệnh nhân nữ đều muốn nghĩ cách chấm mút một phen.”

Trịnh Đinh Đinh “Ách” một tiếng.

“Nhưng mà cô cũng đừng để ý, giáo sư Ninh cực kỳ chính trực, kiểu nữ sinh dưới hai mươi tuổi, anh ấy đều đề nghị các cô ấy nên đi tìm bác sĩ như thế nào, trừ khi các cô ấy cực kỳ kiên trì, giáo sư Ninh cũng không miễn cưỡng.” Tiểu Trần nói xong quay mặt nhìn vào bên trong một cái, nhìn Trịnh Đinh Đinh nói, “Tôi đi vào, cô chờ một lát, sắp xong rồi.”

Rất nhanh, cô gái kia cầm theo một cái túi vải lớn, hoạt bát đi tới, tới chỗ bảng tên bác sĩ trên tường, thật sự nhìn ảnh chụp của Ninh Vi Cẩn, lại còn giơ tay lên sờ sờ, một lát sau mới rời đi.

Cùng Ninh Vi Cẩn gặp mặt, thời gian đã rất muộn, anh nhìn Trịnh Đinh Đinh nói: “Anh đưa em đến căng tin bệnh viện ăn cơm.”

Dọc đường đi, Trịnh Đinh Đinh hỏi anh về cô nữ sinh mười tám tuổi lúc nãy.

“Anh sẽ tự mổ cho cô ấy sao?”

“Nếu cô ấy yêu cầu, đương nhiên.” Ninh Vi Cẩn nói, “Đây là công việc của anh, anh chắc chắn sẽ không cự tuyệt.”

Trịnh Đinh Đinh trầm mặc phút chốc, không biết vì sao, cô cảm thấy có chút kỳ quái, sau đó nhỏ giọng nói thầm: “Cô ấy là vì anh.”

“Em nói cái gì?” Ninh Vi Cẩn không nghe rõ hỏi lại.

“Không có gì.” Trịnh Đinh Đinh nói, “Kỳ thật em muốn hỏi, anh hình như rất được các bệnh nhân nữ yêu mến, trong lòng cảm thấy vui không?”

Lần này, Ninh

Vi Cẩn dừng bước, nhìn Trịnh Đinh Đinh hỏi thẳng cô: “Em để ý tới công việc của anh?”

“Không phải.” Trịnh Đinh Đinh theo bản năng phủ nhận, một lát sau lại trực tiếp thừa nhận: “Được rồi, em có chút… Có chút như thế, thấy có chút kì kì.”

Tay Ninh Vi Cẩn giữ chặt Trịnh Đinh Đinh, trịnh trọng nói: “Trịnh Đinh Đinh, đây là công việc của anh, anh không có quyền nói không, em hiểu không?” Anh nói xong chậm rãi đan chặt vào năm ngón tay cô: “Đừng nghĩ mọi chuyện quá phức tạp.”

Trịnh Đinh Đinh có vẻ đăm chiêu, sau đó gật đầu.

Nếu trước kia đã đồng ý ở chung với anh, thì nên chuẩn bị sẵn tâm lý, anh là một bác sĩ tuyến vú ngoại khoa chuyên nghiệp nghiêm túc, mỗi ngày đều nhìn thấy bộ phận nữ tính, đây là công việc cơ bản của anh, cô phải hiểu.

Gần sáu giờ căn tin bệnh viện rất ít công nhân viên chức, Trịnh Đinh Đinh vừa dùng cơm vừa kể chuyện cười trên mạng cho Ninh Vi Cẩn.

“26 chữ cái trong bảng chữ cái tiếng Anh, bỏ ET còn bao nhiêu chữ? Đoán không ra đúng không, haha, là 21 chữ, bởi vì ET cộng thêm UFO. Này, tại sao anh không cười, cả ngày đều bày ra bộ mặt lạnh như tiền đáng ghét.”

“Ninh sư huynh.”

Trịnh Đinh Đinh nghe tiếng nói, nhìn lại, là Thư Di Nhiên.

Thư Di Nhiên phớt lờ Trịnh Đinh Đinh, trực tiếp nhìn Ninh Vi Cẩn nói: “Anh lát nữa rảnh không, em có chuyện muốn nói với anh.”

Ninh Vi Cẩn cầm ca nước rót cho Trịnh Đinh Đinh một cốc nước, giọng nói có chút lạnh nhạt: “Lát nữa tôi phải đưa cô ấy trở về, công việc có chuyện gì để ngày mai nói.”

Thư Di Nhiên khẽ cười nhẹ một tiếng, giống như tự giễu, sau đó không nói gì, lập tức hướng quầy cơm đi tới.

Trịnh Đinh Đinh uống một ngụm nước, sau đó tự nhiên nói: “Giáo sư Ninh, anh cũng vô cùng được hoan nghênh.”

Ninh Vi Cẩn uống trà, từ chối cho ý kiến.

Trịnh Đinh Đinh th


XtGem Forum catalog