XtGem Forum catalog
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329250

Bình chọn: 8.00/10/925 lượt.

ng không phải là quá muộn, muốn đi một vòng không?”

“Đi đâu?”

“Tùy ý đi một vòng.”

“Cũng được, anh quyết định đi.” Trịnh Đinh Đinh vui vẻ đồng ý, vừa rồi ngồi trong quán bar lâu quá, nên bây giờ đầu óc có chút choáng váng, ra ngoài hít thở một chút cũng khá tốt.

Ninh Vi Cẩn chuyển hướng, đến quảng trường nhỏ trước sông thành Nam.

Không nghĩ tới lúc này quảng trường nhỏ bên sông vẫn náo nhiệt như vậy, đèn trong các cửa hàng san sát nhau sáng trưng, trong tay những người qua đường đều cầm theo một cái đèn lồng nhỏ, vô cùng thú vị.

Hai người tìm một chỗ cỏ ven sông ngồi xuống, ngọn gió mang theo chút không khí ẩm, Trịnh Đinh Đinh hít sâu vào một hơi, ánh mắt mơ màng, cảm giác cái thanh nhuận của nước đều đã thấm vào tận tim gan, cực kỳ thoải mái, đột nhiên đầu óc trở nên thanh tỉnh.

Trong đầu không khỏi hiện lên bộ dạng của Trần Tuần, trước khi đi, cô nhìn thấy anh đứng ở trong quán bar vị trí gần cửa sổ, thân hình cao lớn anh tuấn, trong tay kẹp một điếu thuốc, anh cách cô rất xa, tựa như cách cả một đại dương vậy.

Ninh Vi Cẩn không nói gì, Trịnh Đinh Đinh cũng vậy, hai người lúc này giống như đều đang ăn ý cùng nhau trầm mặc.

Thật lâu sau đó, lúc Trịnh Đinh Đinh đứng dậy phát hiện chân mình bị tê cứng lại, không thể nhấc nổi, cô ảo não nắn bóp lòng bàn chân, Ninh Vi Cẩn nhìn thấy vẻ quẫn bách của cô, hỏi: “Cần anh giúp không?”

Trịnh Đinh Đinh gật đầu.

Ninh Vi Cẩn cúi người, ngay lúc Trịnh Đinh Đinh bất ngờ không để ý đem cô bế ngang lên.

Trịnh Đinh Đinh hoảng sợ, cứ tưởng Ninh Vi Cẩn chỉ là giúp cô một phen, không nghĩ tới anh trực tiếp ôm cô lên, hơn nữa còn là kiểu ôm công chúa, cô chưa bao giờ được hưởng thụ đãi ngộ thế này.

Ninh Vi Cẩn ôm Trịnh Đinh Đinh đến bên cạnh xe, lại trực tiếp đặt cô xuống, cử chỉ cực kỳ tự nhiên.

Lúc Ninh Vi Cẩn lần nữa cầm lấy cái chìa khóa, Trịnh Đinh Đinh không nhịn được nói: “Không nghĩ anh thế mà lại dùng cái móc khóa trẻ con này đeo vào đây.”

“Là Ninh Vi Tuyền đeo vào.”

“Thì ra là như vậy.” Trịnh Đinh Đinh nghĩ thầm, cũng đúng, người như giáo sư Ninh làm sao có thể dùng loại vật dụng như vậy.

“Nhưng mà anh không tháo ra.” Ninh Vi Cẩn chậm rãi bổ sung một câu.

Trịnh Đinh Đinh quay đầu sang, nghĩ bản thân mình nên cảm thấy vinh hạnh, lọt được vào trong mắt của Ninh Vi Cẩn.

“Anh cũng không biết lý do tại sao.” Ninh Vi Cẩn nghĩ nghĩ nói, “Sao lại thích để cho cái móc treo trẻ con này để bên người.”

Trịnh Đinh Đinh: “……..”

Sau khi về nhà, Trịnh Đinh Đinh gọi điện thoại cho Tiêu Quỳnh, Tiêu Quỳnh hỏi cô là thực sự đã nói rõ ràng với Trần Tuần rồi hả?

“Đúng vậy, tớ và anh ấy đã nói rõ ràng với nhau, chúng tớ chỉ thích hợp làm bạn bè.”

“Bởi vì Ôn Tử Hinh?”

“Ôn Tử Hinh cũng là một nguyên nhân, ngoài ra còn có tới tận bây giờ tớ cũng chưa bao giờ hiểu Trần Tuần, tớ không biết trong lòng anh ấy cuối cùng là đang nghĩ cái gì.” Trịnh Đinh Đinh nói, “Ở bên cạnh anh ấy, tớ cảm thấy có một loại áp lực vô hình.”

“Còn với thầy giáo kia?” Tiêu Quỳnh chuyển chủ đề, “Ở bên cạnh anh ta thấy thoải mái sao?”

“À, cũng không gọi là thoải mái.” Trịnh Đinh Đinh nói, “Nhưng không giống loại áp lực kia.”

“Vậy cậu rốt cuộc là đã động tâm với vị giáo sư kia chưa?”

“Động tâm.” Trịnh Đinh Đinh cân nhắc hai chữ, thành thực nói, “Có.”

Mới vừa lúc nãy, lúc anh ôm cô trở về, cô cảm thấy tim mình đập rộn lên, cả người cũng không dám cử động, chỉ cần hơi giương mắt liền nhìn thấy làn da sạch sẽ của anh, cùng với hầu kết trên cổ, cảm nhận được hơi thở nam tính của anh xông thẳng tới, cô có chút không được tự nhiên, nhưng không thể gọi là không thoải mái.

Cô không biết đây là phản ứng bản năng khi tiếp xúc với người khác phái nghĩ là cảm giác đặc biệt đối với Ninh Vi Cẩn.

“Vậy là tốt rồi, chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.” Tiêu Quỳnh nói, “Chỉ cần nhân phẩm của anh ta không có vấn đề gì, cùng cậu qua lại, cậu cũng nên thuận theo thôi, lời nói thô nhưng mà thật, phụ nữ động tâm quá đơn giản, chờ cậu trở thành bạn gái anh ta, cùng anh ta tìm hiểu, thẳng thắn, mọi chướng ngại vật đều qua, cảm giác của cậu sẽ thay đổi, trở nên càng ngày càng thích anh ta, càng ngày càng không thể tách rời.”

Trịnh Đinh Đinh bật cười: “Đúng là cô gái lưu manh, nói chuyện lúc nào cũng thế.”

Nhưng mà lời Tiêu Quỳnh nói cũng không phải không có lý, rất nhiều chuyện liên quan tới nhau, rất nhiều chuyện bất đồng, phụ nữ tóm lại đều là động vật cảm tính.

Nếu đối tượng là Ninh Vi Cẩn, Trịnh Đinh ngược lại còn cực kỳ tin tưởng.

Chỉ sau nửa tháng, Trịnh Đinh Đinh bên nhau rất nhiều, bởi vì công việc của Ninh Vi Cẩn bận rộn, nên số lần Trịnh Đinh Đinh tới bệnh viện tìm anh nhiều hơn, thực tập sinh theo anh và tiểu Trần cũng hiểu rõ quan hệ của hai người, mỗi lần thấy Trịnh Đinh Đinh đến đều cười đến sâu xa.

Hôm nay, Trịnh Đinh Đinh tới phòng khám ngoại khoa tuyến vú, thấy một cô gái mặc T-shirt hồng nhạt, tóc đuôi ngựa cột cao quấn lấy Ninh Vi Cẩn hỏi: “Có phải anh làm phẫu thuật giúp em không? Nếu là anh, em lập tức làm, nếu là người khác em sẽ không làm.”

Ninh Vi Cẩn nhìn cô gái một cái: “Khối u nhỏ không đáng