Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212830

Bình chọn: 7.00/10/1283 lượt.

ói lung tung, đừng để cậu ấy nghĩ đám anh họ Vương Mân toàn là một đám háo sắc, vậy em đây sẽ mất mặt lắm.”

Mọi người “…”

“Kháo…” Vương Thụy kêu lên “Anh giai của chú mày là người như thế sao! Nó cũng không phải con gái, tao đâu tới mức phải…”

Liêu Tư Tinh ngắt lời “Tiếu Lang là hoa hậu toàn trường tụi này đó.”

Vương Thụy “Ha, hả!!? Hoa hậu trường? Nam sinh?” (thế giới quan của người nào đó đang trong tình trạng nguy cơ…)

Liêu Tư Tinh chứng minh “Ừ, trang điểm xíu còn đẹp hơn cả em.”

Vương Thụy “…” (thế giới quan đang dần sụp đổ…)

Vương Hổ nói “Ồ, anh biết. Nam sinh loại này cũng không hiếm, ở viện y của tụi anh cũng có một người, nhưng mà là người Nhật Bản, nghe đồn đã hơn hai mươi lăm tuổi hay sao đó, bất quá thoạt nhìn như chưa tới hai mươi, bộ dạng nhỏ nhắn xinh xắn, làn da vừa trắng trẻo lại non mềm, ánh mắt rất to, nhìn qua giống như con búp bê vậy, rất đáng yêu.”

Vương Thụy “…”

Vương Hổ “Rất nhiều nam theo đuổi a, giáo sư của anh cũng rất thích gọi tên đó hỗ trợ thí nghiệm.”

Vương Thụy “…” (thế giới quan nát bét.)

Vương Thụy đối với Tiếu Lang hiếu kỳ vô cùng, om sòm bắt Vương Mân phải sớm sớm gọi người ta tới nhà chơi. Vương Mân nói “Cậu ấy không có di động, mấy bữa nữa em thử gọi đến nhà cậu ấy xem sao đã.”

Vương Hổ cùng Vương Thụy đều hết sức chờ mong, bất quá lúc này cả hai đều đã hoàn toàn xóa sạch ý tưởng “Vương Mân có tình cảm khác thường với Tiếu Lang” ra khỏi đầu, bởi vì Vương Mân đã xài một chiêu “thản nhiên” đến cảnh giới cao nhất, tất cả mọi người đều bị lung lay, bao gồm cả Liêu Tư Tinh.

Bốn người tán gẫu đông một câu, tây một câu, bất tri bất giác trời cũng dần rạng sáng, Vương Mân bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Vương Thụy nói “Thức chút đã ngáp, vô dụng quá vậy!”

Vương Mân giải thích “Quen mãi với quy luật sinh hoạt nghỉ ngơi ở trường rồi, không thức khuya được, sắp chịu hết nổi.”

Qua một lát sau, Liêu Tư Tinh cũng bắt đầu mệt mỏi buồn ngủ, Vương Hổ Vương Thụy không bận tâm tới Vương Mân không sao, nhưng là em gái Liêu Tư Tinh không thể không chiếu cố được, cho nên cũng chỉ đành dọn chiến trường đi nghỉ ngơi.

Lúc trở về phòng, Liêu Tư Tinh nghi hoặc hỏi Vương Mân “Ê, mi muốn mời Tiếu Lang đến nhà chơi thiệt hả?”

Vương Mân “Ừ.”

Nếu tiếp tục gạt như vậy hoài, sớm muộn gì sẽ có một ngày bị ông nội và phụ thân biết được, đến lúc đó cho dù có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch được… Chờ đến lúc trưởng bối nhúng tay can thiệp thì bản thân liền bị vây khốn, không làm được gì… Lúc này cánh chim của bản thân vẫn còn chưa đầy đặn, chưa đủ năng lực bảo hộ Tiểu Tiểu, cho nên phải tận lực tránh xung đột ngay chính diện, trước tiên cứ dùng thân phận bạn thân hoặc em trai (?) để giới thiệu Tiểu Tiểu cho cả nhà nhận thức đi đã, tiêu trừ đề phòng trong lòng họ.

Liêu Tư Tinh nói “Lần trước không phải mi bảo, không muốn cho nhóc kia biết nhiều chuyện phức tạp quá, tránh nghĩ bậy nghĩ bạ sao?”

Vương Mân “Ừ, hiện tại không cần nữa, với lại, cũng muốn nói cho cậu ấy biết rõ quan hệ giữa hai chúng ta.”

…Để tránh nhóc kia cứ nghĩ bậy bạ rồi thương tâm…

Liêu Tư Tinh lè lưỡi trêu ghẹo, có chút khẩn cấp muốn nhìn biểu tình của Tiếu Lang khi biết quan hệ giữa hai người họ là chị em họ a!

Lúc này, Liêu Tư Tinh vẫn không dám hoàn toàn xác định tình cảm giữa Vương Mân và Tiếu Lang, cô nàng chỉ đơn thuần cảm thấy chuyện Vương Mân nhận Tiếu Lang làm em trai có vẻ như rất thú vị, hơn nữa hình thức đối xử giữa hai người này, quả thực rất là ái muội…

Thân là một cô gái cũng ôm ấp trong lòng tình cảm như bao cô gái khác, trực giác đối với cảm tình thường thường rất mẫn tuệ sâu sắc, nhưng là khuôn phép suy xét theo lối truyền thống lại giam cầm tư duy của Liêu Tư Tinh. Song song với tiềm thức tò mò hiếu kỳ mà lại đầy hoài nghi quan hệ giữa Vương Mân và Tiếu Lang, Liêu Tư Tinh cũng là đầy ắp hoang mang, cả người đều là tâm tình muốn tìm kiếm đến tột cùng quan hệ giữa hai người họ, vẫn loay hoay mãi tìm một lối ra để đột phá thông suốt…

Mấy ngày hôm sau, Vương Mân không đợi Tiếu Lang gọi cho mình, liền chủ động gọi đến điện thoại nhà cậu, thanh âm sạch sẽ nhẹ nhàng của người mà mình tưởng niệm đã muốn vài ngày lại một lần nữa xuyên qua nửa thành thị, đến bên tai Vương Mân.

“Alô, anh?”

Khóe miệng của Vương Mân bất giác gợn lên một chút “Tiểu Tiểu… Mấy bữa nay được chứ?”

Tiếu Lang reo lên “A, chán muốn chết luôn ấy chứ, ngày nào cũng hết xem TV rồi lên QQ chơi, giành máy tính với Mông Mông, ha ha! Sao anh không lên QQ a? Cả tuần lễ nay ngồi canh mà cái tên của anh lúc nào cũng một màu xám hết, còn tưởng là anh bận rộn việc nhiều nên không rảnh chứ, cũng không chịu gọi điện cho em nữa, nhớ anh muốn chết…”

Bốn chữ cuối cùng mới là trọng điểm!

Vương Mân nghe được, trong lòng nóng lên, cậu lập tức đứng dậy đi mở máy tính trong phòng, nói “Anh không nghĩ là em sẽ lên QQ, ha ha, bây giờ anh lên nè.”

Tiếu Lang nói “Vậy nói trên QQ đi, điện thoại tốn tiền lắm!”

“Không sao, đừng cúp điện thoại!” Vương Mân thốt lên “Anh muốn nghe giọng nói của em…”

“…” Tiếu Lang cầm điện thoại nghe, cảm thấy tim mình đan


Old school Easter eggs.