Duck hunt
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324830

Bình chọn: 8.5.00/10/483 lượt.

truyện mà Minh Minh đã liếc mắt qua đánh dấu check đã xem nhưng mà, con trai có hứng thú với thể loại này thì cực kì hiếm có khó tìm.

Quốc Thiên nở nụ cười tỏ vẻ là thật nhưng cậu ta cười chứ cậu ta chưa có nói ra miệng là thật.

– Cậu thích bộ nào nhất?- Tìm được nơi bàn bạc truyện trò, Minh Minh gấp vội góc trang truyện lại, giọng điệu hào hứng kiểu như trong mắt của cô, những quyển ngôn tình cậu đọc qua mới là tất cả, cậu chẳng là gì trong mắt cô hết.

Lấy được sự chú ý của Minh Minh là rất khó, không còn cách nào khác, thật sự hết cách mới dùng hạ sách này!– Ừm… Thất tịch không mưa…- Quốc Thiên có lần nhìn thấy quyển truyện này trên bàn học của chị, có tò mò đôi chút xem qua lời ngỏ nhưng lại mặc kệ.

Trên thế gian này, có mấy vạn quyển, chẳng lẽ Minh Minh trùng hợp đọc rồi? Chắc là… trùng hợp.

Minh Minh ngồi thẳng lưng, đây là câu truyện bom tấn sướt mướt trong lòng cô còn gì.

– Cậu thấy kết cục ra sao? Tớ nghĩ là Happy ending…– À, kết thúc rất vui, 2 người sống hạnh phúc cùng nhau, rất viên mãn…- Happy ending như Minh Minh nói thì chắc chắn là hạnh phúc rồi.

Thất tịch không mưa mới hẹn hò đi chơi được chứ! Chắc chắn là rất vui.

Khóe miệng Minh Minh hơi giật giật, sống hạnh phúc ở thiên đàng sao?– Ừ, cậu thấy Thiên Tình như thế nào?– A, xây dựng nhân vật nam chính rất tốt!Minh Minh rốt cuộc cũng hiểu ra vấn đề.

Cái tên này đang giả ma giả quỷ gì ở đây thế này? Nói đại để mà đối phó cô sao? Thẩm Thiên Tình là… nữ chính mà! Minh Minh nóng giận cầm quyển truyện lên rồi đạp chân Quốc Thiên 1 cái:– Tránh ra đi! Những lời nhận xét của cậu phá hủy cả bộ truyện!Minh Minh bỏ đi thẳng chẳng thèm nhìn lại.

Quốc Thiên cắn môi, sao lại xui xẻo thế này nhỉ???*******Hải Yến trên tay cầm xấp tài liệu đến công ty làm việc của Quang Huy.

Anh cho phép cô đến trau dồi kĩ năng làm việc sau này thông qua các nhân viên chuyên nghiệp.

Phòng giám đốc không khóa mà chỉ khép hờ.

Hải Yến nghe được tiếng cãi nhau nảy lửa nhưng hầu như là tiếng của con gái.

Cô không có ý nghe trộm nhưng thật sự… cô rất tò mò những gì họ đang trao đổi.

Cô bấm bụng tiến lại gần phía cửa, nép người nghe cuộc trò chuyện.

– Cậu không thấy tớ làm tất cả vì cậu sao? Tại sao tớ là người luôn bên cạnh cậu nhưng cậu lại không để mắt đến tớ? Tớ có gì không tốt? Cậu nói đi tớ sẽ sửa…– Thảo, cậu rất tốt nhưng tớ nghĩ chúng ta chỉ có thể dừng ở mức bạn bè!– Tại sao? Tại Minh Minh chứ gì?– Không tại cái gì hết!– Cậu biết tớ đã chờ đợi cậu lâu như thế nào chưa? Từ lúc cậu yêu Tâm Lan, đến lúc cậu quên Tâm Lan, rồi lại yêu Minh Minh, đến lúc cậu quên Minh Minh… Tớ phải chờ đến bao giờ nữa?- Dường như cô gái không kiềm được cảm xúc, giọng nói có vẻ rưng rức, cô ấy đang khóc.

Hải Yến siết chặt sấp tài liệu trên tay, chị Thảo ư? Đúng là tài sắc vẹn toàn, sao anh lại vô tình với chị ấy như thế?– Tớ chưa bao giờ cho cậu 1 hy vọng nên cậu không cần chờ đợi!– Quang Huy! Cậu thật vô tình…– Xin lỗi…– Được!- Thanh Thảo hét lớn 1 tiếng, bước chân đi nhanh ra khỏi phòng.

Hải Yến lùi lại 3 4 bước giả vờ như mình chỉ vừa đi đến.

Thanh Thảo đi ngang cô hất mạnh vai làm Hải Yến va vào tường.

Cô ta xoay lại, đưa tay lau mạnh giọt nước mắt trên má:– Lại thêm 1 cô gái nữa… Tất cả con gái trên thế gian này chết hết cậu cũng không để mắt đến tớ đúng không hả?Quang Huy chỉ lắc đầu nhè nhẹ không trả lời, ngón tay anh di nhẹ thái dương.

Hải Yến xoa xoa bả vai đau đớn, môi bặm lại đi vào phòng.

Thanh Thảo vùng vằn đi khỏi đó.

Hải Yến đặt sấp tài liệu lên bàn:– Làm phiền anh quá!– Không sao… Chuyện lúc nãy…– À, em không nghe được gì hết!– Anh không sợ em đồn đại!- Anh nở nụ cười nhàn nhạt, anh biết cô nghe lén nhưng không lật tẩy, chỉ tế nhị nhắc nhở nhưng anh không có ý định giấu giếm chuyện này.

- Thanh Thảo trong lúc nóng nảy nên cư xử hơi tồi tệ, em không sao chứ?- Anh giơ tay ra định vỗ nhẹ vào vai cô nhưng Hải Yến nhẹ né người, cô nở nụ cười:– Không đau ạ!-Hải Yến hoàn toàn không cố ý trốn tránh nhưng cô nghĩ, không cần phải thân thiết với anh như thế dễ dẫn đến nhiều hiểu lầm không đáng có.

– Ồ.

- Anh cầm sấp tài liệu lên xem, tay dùng viết gạch gạch lên những chỗ không được chính xác cho lắm.

– Anh vẫn còn yêu Minh Minh sao?– Huh? Đỡ rồi!- Anh nở nụ cười tươi tắn, lộ hàng răng trắng đều như hạt bắp.

Chuyện Thanh Tuấn muốn chia tay với Minh Minh anh tất nhiên là biết nhưng không thừa nước đục thả câu vì muôn sự vẫn do tình hình kinh tế của gia đình.

Mấy ngàn tỉ chỉ là con số lẻ trong tài khoản của gia đình anh, chỉ cần trích 1 chuỗi khách sạn ở Mĩ ra thì có lẽ sẽ đủ nhưng Thanh Tuấn là người cầu toàn, làm sao có thể để mất số tiền đáng mơ ước như vậy vào tay những kẻ bất chính.

.

.

Hải Yến gật đầu, đỡ rồi có nghĩa là không còn mặn nồng nữa.

Cô khẽ liếc nhìn anh, khóe môi vô thức xịu xuống buồn buồn.

– Anh đã sửa cho em vài chỗ, còn những cái anh gạch dưới thì em phải về xem lại.

Dù sao cũng có tiến bộ rồi!– Cảm ơn anh!- Hải Yến vui vẻ nhận sấp tài liệu, lần đầu khởi nghiệp, cô bị anh chê tả tơi hoa lá cành, được anh khen như