Teya Salat
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324863

Bình chọn: 7.00/10/486 lượt.

ưu ái.

Nhưng bây giờ, họ chỉ mong tôi và hắn chưa từng quen biết.

.

.

Công ty ba tôi làm việc, bỗng nổ ra chuyện thừa nhân lực, rất có thể phải đuổi việc 1 số nhân viên.

Tất nhiên, đó không phải là lí do chính đáng.

Ba tôi đã nghe phong phanh câu chuyện bắt đầu từ tình cảm của phó giám đốc.

Phó giám đốc? Còn ai ngoài hắn? Ba nói với tôi rất nhiều, chỉ với 1 nội dung chính, chia tay.

.

.

Tôi cứ tưởng hắn bị gia đình ép buộc, không ngờ là chính hắn tự nguyện.

Minh Minh à, mày tỉnh lại đi.

Gia Linh là con gái của 1 tập đoàn lớn, cô ấy vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, xứng đáng làm chỗ “môn đăng hộ đối” của tập đoàn nhà hắn.

Tôi chỉ mong mọi chuyện là giấc mơ, như những cuốn tiểu thuyết happy ending dài tập, cả 2 cách xa cả nửa vòng Trái Đất rồi cũng sẽ đến với nhau, càng xa, họ càng trân trọng nhau hơn.

Nhưng cuộc đời đâu như con người mong ước, dù có yêu nhau mà cứ đi lòng vòng rồi cũng lạc mất nhau.

Vào ngày sinh nhật thứ 18, tôi đã ước rằng.

.

.

Tôi và hắn sẽ không gặp lại nhau nữa.

.

.

Những chuỗi ngày cô quạnh, tẻ nhạt nối tiếp nhau đi qua đời tôi.

Hắn không đến trường, phải chăng điều ước của tôi đã thành sự thật? Lòng tôi cũng nào cũng trống trải, hiện lên con số 0 tròn trĩnh.

Lần cuối tôi gặp hắn là tại lớp mình.

Gia Linh mặt đỏ bừng, xông vào đánh tôi tới tấp, miệng quát lớn như muốn cho cả thế giới nghe:” Mày là con hồ ly tinh, mày dám lên giường với chồng sắp cưới của tao sao?”Tôi đau đớn nghe 3 tiếng “chồng sắp cưới” phát ra từ miệng cô ấy.

Chồng sắp cưới.

.

.

Những giọt nước mắt buồn tủi ứ đọng trong người tôi theo câu nói đó mà trút hết ra ngoài.

Tôi không chống trả, không khóc rống lên 1 cách đáng thương, tôi chỉ biết dùng tay mình tự lau đi.

Tôi đã lên giường với hắn ư? Có lẽ… đó là chuyện trong mơ, những giấc mộng xinh đẹp đều rất cay độc sau khi thức giấc.

Hắn chạy đến kéo cô ta ra:” Cô điên à?”Tôi đưa mắt nhìn hắn lần nữa rồi cúi đầu với Gia Linh:” Tôi xin lỗi!” Mọi người trong lớp đều thấy tôi thật nực cười.

Tôi là người đến trước, yêu hắn trước nhưng hiện giờ lại là người thứ ba trong cuộc tình của hắn.

Tôi không nên yêu hắn, dù chỉ là trong giấc mộng.

.

.

Vài ngày sau, tôi hay tin hắn nhập viện.

Tôi rất muốn chạy ngay đến bệnh viện, ôm hắn mà nức nở.

Tôi nghe Thiện Nhân nói lại, là do có tên nào đó lăng mạ tôi, bảo tôi là 1 con điếm.

Hơi men trong người cộng với việc u sầu, hắn đã xông vào đánh mà chẳng thèm nhìn trong số đó có bao nhiêu tên.

Nếu là tôi của lúc xưa, tôi sẽ mạnh miệng mắng chữi tên kia mà ủng hộ hắn đánh tiếp.

Còn ngày hôm nay ư? Tôi không hề muốn hắn bị thương vì mình, vì 1 đứa con gái xa lạ.

.

.

Sài Gòn ngày nắng chợt đổ cơn mưa.

Tôi ngồi trên phòng nhìn xuống cổng nhà.

” Xuống mở cửa cho anh!” Trong đầu tôi âm vang lại câu nói từ cõi lòng đã chết.

Có lẽ tôi và hắn đã có quá nhiều kỉ niệm từ cơn mưa, chờ ngày nắng lên, gió sẽ hong khô tất cả.

Và rồi, Sài Gòn lại nhuộm màu nắng, tôi lại không thể vui vẻ thêm chút nào, hình ảnh đôi trai gái lần đầu hẹn hò trong công viên, cùng nhau ngắm mặt trời lặn bủa vây tôi.

Có lẽ, nắng gió không thể hong khô vết thương rỉ máu trong tôi.

.

.

******Minh Minh trầm mặc hơn xưa.

Hầu như hằng đêm đều uống thuốc ngủ để có thể hòa mình vào giấc mơ.

Có lần, quá chán nản, cô dùng tận 5 viên phải đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Sau khi tỉnh dậy, cô nở nụ cười tươi rói như thể mình sống rất tốt, rất khỏe mạnh.

Ba mẹ cô chỉ biết lặng đi vì cô ngày càng tiều tụy, sống mà như đã chết, chỉ biết trưng ra nụ cười giả tạo.

Họ thầm oán trách ông trời, lần đầu có người yêu của 1 cô gái đầy hoài bảo lại đau đớn, tuyệt vọng như thế sao???Minh Minh trả lại tất cả mọi thứ cho hắn, nếu giữ lại, cô sẽ không sống nổi đến ngày hôm nay.

” Nếu anh và em chia tay, điều đầu tiên em làm sẽ là cắt tóc!” Mái tóc dài chấm lưng bị cô hành hạ chỉ còn bộ tóc ngắn cũn cỡn, mỗi khi buồn, cô lại cắt nó ngắn hơn.

Cô nói với gia đình, tóc dài rất nóng, cắt ngắn lên mới thấy dễ chịu.

Mái tóc đã theo cô suốt 18 năm rồi, sao chẳng bao giờ cô than vãn? Mọi người không ai tỏ thái độ với cô.

Minh Minh hiểu rõ, họ đang muốn cô sống tốt, chỉ là cô không muốn cuộc sống mình tốt quá mức thôi!Minh Minh đến thư viện mượn 1 ít sách.

Cô nhón chân với tay mãi chẳng chạm được vào quyển sách cao nhất của kệ.

” Em nên chơi thể thao để cải thiện chiều cao đi!” Hắn giơ tay lấy quyển sách đưa cho cô.

Minh Minh vừa định đưa tay ra nhận lấy thì mọi thứ biến mất, chỉ còn lại tiếng lật sách nhẹ nhàng của những người xung quanh.

Cô thở nhẹ ra rồi tiếp tục nhảy lên để lấy quyển sách đó.

– Đây!Minh Minh xoay đầu lại nhìn người con trai xa lạ vừa đưa cho cô quyển sách.

Cô lục lại trong trí nhớ, đây chẳng phải là Quốc Thiên lớp 12A10 vừa được nhất trường học kì rồi sao? Cô cúi đầu cảm ơn rồi ôm quyển sách vào lòng, đi về hướng đăng kí mượn sách.

– À, tôi là Quốc Thiên, 12A10.

Rất vui được biết bạn.

Ừm… nếu có dịp chúng ta sẽ gặp lại…Minh Minh đưa mắt nhìn, mái tóc ngắn trượt khỏi vành t