hiểm.
Cô ưu tiên cho những bạn bị điểm thấp vừa rồi!Minh Minh giơ tay quyết liệt, chỉ vì làm sai câu a bài toán, dẫn đến cả bài toán đi tong, cô chỉ được có 6 điểm.
Cả lớp, chẳng ai xung phong, ai cũng chán nản về Hóa học.
Chỉ có Minh Minh giữ thể diện cho mình, chẳng lẽ mình không giữ thể diện cho cô học trò nhỏ? Thế là Minh Minh được gọi lên để tiến hành.
Đối với những hóa chất, Minh Minh hoàn toàn mù tịt, chẳng biết gì hết, nhưng có nhãn dán cả rồi, cô còn không làm được thì quả là ngu ngốc!– Em pha chế nhiều 1 chút, chúng ta sẽ dùng để thực hành cho những tiết kế tiếp!– Dạ!- Minh Minh vui vẻ cầm lọ axit lên.
Thanh Thanh nhíu mày, axit sao lại trong suốt và lỏng lẻo như thế? Đây chính là điều cô lo lắng từ nãy tới giờ!-MINH MINH!“Xèo… xèo…” dòng nước đổ vào lọ sôi ùng ục như chảo dầu.
Có người đã cố tính pha hơi loãng axit sunfuric đặc và tráo đổi nhãn dán.
Minh Minh hoảng hốt ôm Thanh Thanh vào người.
Thanh Thanh đã chạy lên ngăn cản dòng “dầu nóng” bắn vào mặt Minh Minh bằng tấm lưng của mình.
Thiện Nhân đứng phắt dậy chạy đến đỡ Thanh Thanh.
Cô đang nhăn nhó đau đớn, khóc không thành tiếng.
Cô giáo cũng hoảng hốt không kém, rất có thể cô sẽ bị đuổi việc vì sai lầm này!– Lấy nước!- 1 tên trong lớp dùng nước tạt vào người Thanh Thanh, có phải tên này bị ngu về môn Hóa hay không? Axit rất háo nước, cung cấp nước vào chỉ có thể làm vết thương nặng thêm chứ không hề có dấu hiệu giảm.
Thanh Thanh vì đau quá mà ngất xỉu.
Nhanh chóng, cô được đưa đến bệnh viện.
Minh Minh cắn chặt môi, chuyện gì vừa xảy ra và… cô đã làm gì thế này? Vết thương của Thanh Thanh thật sự không nhẹ chút nào! Hải Yến lớ ngớ hiểu ra câu chuyện, mọi thứ thật sự không đơn giản.
.
.
Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 34 Chương 34: Anh vẫn luôn dõi theo em.
.
.
……………………………………………………………………………….
.
Tấm lưng của Thanh Thanh bị axit ăn đến lở loét, nhìn mà thương tâm.
Vừa tỉnh lại, Thanh Thanh đã nói chuyện bình thường nhưng ai cũng biết, với tấm lưng bị phỏng đến 30% thì có ai vui được đâu.
Minh Minh khóc không thôi, cô luôn rối rít cảm ơn cũng như xin lỗi Thanh Thanh.
Thanh Thanh bảo mọi người ra ngoài, chỉ Minh Minh ở lại cạnh cô.
Cô nhăn mặt:– Lưng tớ ghê lắm sao?-…- Minh Minh không biết trả lời ra sao nữa, có suýt bật khóc bởi câu hỏi đó.
Nếu Thanh Thanh không nhanh chân thì có thể người nằm trên giường bệnh là cô chứ không phải Thanh Thanh.
Tại cớ gì mà Thanh Thanh lại xông vào cứu cô? Minh Minh rất muốn hỏi nhưng câu hỏi đó quá vô duyên.
– Chắc là do quả báo.
Tớ xin lỗi, lúc cậu bị bắt ở ngoại ô là mình làm, lúc cậu bị nạn ở Đà Lạt cũng do tớ làm.
Tớ đã xem dự báo thời tiết, bàn bạc mọi người lên khu rừng đó rồi cho người đào sẵn hố.
Là tớ làm tất cả, rất xin lỗi cậu!Minh Minh nghe như sét đánh ngang tai, cô đã làm gì đắt tội với cô bạn này? Cô nhớ lại chuyện cô bị bắt cóc ở ngoại ô, chẳng lẽ Thanh Thanh có tình ý với anh Huy? Nhưng sao bây giờ cô ấy lại yêu Thiện Nhân? Hơn nữa, cô ấy có thể giữ kín tất cả mọi chuyện, thần không biết, quỷ không hay, sao Thanh Thanh lại nói ra?.
Minh Minh không biết nói gì hơn, Thanh Thanh đã trả giá bằng cách đánh cược tính mạng của cô ấy…– Mọi chuyện đã qua rồi, ít ra tớ cũng biết ai đã làm những chuyện như vậy với mình.
Nghe tiếng xin lỗi của cậu, tớ vui lắm!– Cậu không trách tớ hay sao?- Thanh Thanh ngẩng đầu ngạc nhiên.
– Tớ chưa chết, còn cậu suýt chết, ai nặng hơn?- Minh Minh nở nụ cười.
Cô không phải là thánh nữ, tất nhiên là rất để bụng rồi.
Nhưng mà… nhân vật chính của truyện phải có lương tâm 1 chút, không thì đọc giả ném đá….
(^.
^)Thanh Thảo đẩy cửa vào, khuôn mặt không trang điểm nhợt nhạt, có vẻ như rất lo lắng, rất sốt ruột.
Minh Minh gật đầu chào rồi để lại không gian riêng cho 2 chị em.
Thanh Thanh khoanh tay trước ngực dửng dưng:– Là chị làm đúng không?– Chứ còn ai nữa?- Thanh Thảo nhếch mép, tay di nhẹ trên tấm ga giường màu trắng.
Thanh Thanh liếc xéo người chị đáng quý của mình 1 cái.
Chị ta quả thật rất tốt nha! Lúc đầu, chị ấy nhờ cô chơi Minh Minh thêm 1 vố nữa, chẳng cần biết dị tật, khù khờ hay sống nửa cái mạng, miễn sao hành hạ cho chị ấy vui là được rồi.
Không ngờ, cô không nhận lời thì cô lại là nạn nhân.
– Thật ra là tiết thực hành đó không có trong giáo án, vất vả lắm mới đề nghị được bà cô ngu ngốc đó chấp nhận.
Nếu mày không chạy lên đỡ thì mặt mày và mặt con nhỏ đó cũng như cái lưng mày bây giờ.
Mày ngồi bàn đầu mà đúng không? Thứ chị em như mày, tao không cần!– Kệ chị chứ! Tưởng tôi sợ chị sao? Chỉ cần tôi đem tin tức từ trước đến nay tôi biết được nói cho anh Huy, à không, mọi người nghe, chẳng biết họ sẽ nghĩ như thế nào về chị?- Thanh Thanh nở nụ cười khinh bỉ.
Lúc nãy cô chỉ đơn giản nhận suông về mình, còn chuyện vui dài dài ở phía sau mà.
– Mày…- Thanh Thảo đứng lên định vung tay tát vào mặt Thanh Thanh nhưng đã bị Thanh Thanh cầm chặt không nhúc nhích được.
– Từ trước đến nay, chị là 1 người con gái yếu đuối, phải nói là yếu đuối bên ngoài nhưng bên trong chắc không “đuối” đ