ị gắn mác “bạn gái boss” nhưng Minh Minh càng ngày càng xinh khiến các nhân viên nam thầm thương trộm nhớ trong lòng.
Dĩ nhiên là chẳng ai dám nói.
Ngay sau khi 1 vài tin đồn đến tai boss đại nhân, Thanh Tuấn lập tức ra lệnh đến giờ Minh Minh đi làm thì các nam nhân viên đều phải trốn trong nhà vệ sinh tất, đến giờ Minh Minh tan ca thì cũng phải trốn luôn.
Minh Minh nghiễm nhiên là không biết, đôi lúc cũng thấy là lạ nhưng chẳng hỏi han chi.
Đến 1 hôm Minh Minh xin nghỉ việc thì cả công ty thở phào nhẹ nhõm, lý do cô xin nghỉ là do công việc quá nhiều trong khi lương quá thấp!!!??? Minh Minh ngồi trong lòng hắn, hắn đang ngồi trên ghế giám đốc xem tài liệu.
Nàng quậy phá vài thứ gì đó, chán chê thì ngẩng đầu lên:- Em xin nghỉ việc anh không buồn sao?- Không!- Anh đáng ghét lắm!- Minh Minh hung hăng cắn tay hắn.
Thanh Tuấn giật ra rồi véo má cô:- Em an phận ở nhà đi, anh vẫn sẽ chu cấp lương, mức lương còn cao hơn khi làm thư ký!- Ở nhà thì đâu phải làm việc chứ?- Cô nhíu mày.
- Có, rất quan trọng.
- Hắn cười.
- Việc gì?- Đừng cho bất cứ ai có giới tính “chuẩn men” thấy mặt mình!Minh Minh: ?????? Ba em thì sao???)Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 11 Chương 11: Two kisses.
.
.
Yến Nguyễn: Khi mày kiss “tủ lạnh boy” mày có cảm giác gì? Chạm môi tao vẫn tính là kiss luôn!Tôi im lặng nhớ lại.
Ngay khi cánh môi hắn chạm nhẹ vào môi tôi, 1 luồng điện chạy dọc sống lưng khiến tôi giật nảy người.
…………………………………………………………………………………….
.
Tôi vén tấm rèm cửa ra nhìn những ánh nắng chiều thi nhau nhảy múa.
Con người thường thích những buổi sớm mai hơn nhưng với tôi, buổi chiều là tuyệt nhất.
Lúc trước, tôi có thói quen ngủ trưa, tuy nhiên, đến 4 giờ thì tôi đã dậy, lặn lội ra công viên ngồi ngắm mặt trời lặn cho đến 6 giờ.
Nhưng đó chỉ là thói quen của 1 năm trước.
Hmmm, đang tâm trạng bức bối nên đột nhiên nhớ đến mấy chuyện linh tinh trẻ con ngày bé để đỡ bực dọc.
Con người chúng ta khi lớn hơn 1 tuổi thì có nghĩa đã chín chắn hơn năm trước.
Ví dụ tôi lên lớp 6 thấy mình lớn hơn hẳn đàn em lớp 5.
Lâu lâu nghĩ lại thì thấy lúc mình lớp 5 mình không có con nít như cái tụi này đâu nhưng ai biết được trong đầu cái tụi lớp 5 cũng nghĩ về tụi lớp 4 như mình.
Con người đôi lúc rất ngớ ngẩn, giống tôi bây giờ nè.
Tôi nhìn xuống dưới sân nhà, chiếc xe mui trần màu trắng quen thuộc đang chuẩn bị dừng lại.
Ách, hoàng tử đến tìm tôi á? Đúng rồi, tối hôm qua anh inbox muốn nổ khung chat mà bị tôi làm lơ, tôi không xem luôn.
Phải đối mặt với anh thế nào đây??? AAAAAA, nhưng mà Minh Minh, trước sau gì thì mày cũng phải gặp ba mặt 1 lời, đến hôm dã ngoại thì cũng phải gặp thôi.
Anh mở cửa xe nhấn chuông, trong nhà chỉ còn có 1 mình tôi thôi, có nên mở không? Tôi đã định mở nhưng rồi vẫn không đủ can đảm.
Tiếng chuông điện thoại đang reo giòn giã, tôi mở ra xem, là anh gọi.
Hức, tôi phóng xuống nhà mở cửa luôn.
Anh vừa nhìn thấy tôi đã nở nụ cười yêu nghiệt, anh cứ cười đi, em không bị “nam nhân kế” của anh đánh bại đâu! Anh phụng phịu:– Minh Minh còn giận anh sao?– Vâng!- Tôi gật đầu cố tình làm khó anh.
– Tại sao Minh Minh lại giận nè?“Tại vì anh không nhờ vả em làm bạn gái của anh trong khi chúng ta đang tìm hiểu! Tại vì anh thân thiết với chị Thảo hơn em mới bảo chị ấy là bạn gái anh…” Bao nhiêu lí do xuất hiện trong đầu tôi nhưng căn bản là không thể nói ra nên hầm hầm nhìn anh.
Anh chép miệng kéo vai tôi vào lòng mình:– Minh Minh ghen đúng không? Ghen với Thảo, không thì sao lại giận anh?Tôi đẩy anh ra hung hăng đạp lên chân anh bặm môi:– Anh thôi đi! Ai dám ghen chứ? Ai có quyền mà ghen?– Anh cho phép đó! Bớt giận đi cô bé!- Anh cúi xuống xoa đầu tôi.
Hành động này làm tôi nhục nhã ghê gớm, anh đang “dìm” chiều cao tôi xuống nữa đây mà.
Tôi liếc rồi đẩy anh ra khỏi cửa nhà:– Anh đến đây làm gì?– Nhận tội với Minh Minh!Nghe câu nói này tâm trạng tôi vui vẻ hơn 1 tí thậm chí là đắc chí.
Anh quan sát khuôn mặt tôi, tôi lập tức trưng khuôn mặt không cảm xúc ra.
Anh cười:– Hết giận chưa? Nếu hết thì ngày mốt anh sẽ đón em đi dã ngoại, không cần đi với trường!Tôi nhìn anh không đáp, tôi vẫn đang suy nghĩ về điều kiện này.
Anh nháy mắt:– Im lặng là đồng ý, lên tiếng là nhất trí.
>.
^– Đâu ra vậy?- Tôi bĩu môi.
Anh kéo tay tôi:– Bù lại hôm qua không thể đi trà chanh chém gió với em.
Giờ khởi hành đi!Thử yêu côn đồ – Chương 11Tôi chưa kịp phân bua í ới gì thì anh đã lôi tôi vào xe rồi.
Tôi dạo này rất không nghe lời anh, ai bảo anh cứ kêu tôi “sống thật 1 cá tính” chứ? Thế thì tôi bộc lộ bản chất 7 phần xấu xa 3 phần đê tiện của mình luôn hắc hắc.
Tôi bắt đầu quên chuyện cũ mà trò chuyện với anh bình thường, 1 cách vui vẻ và hào hứng.
Tôi tò mò:– Sao anh lại muốn đi dã ngoại cùng trường cũ vậy?– Ừm, là tại em đó.
Muốn đi theo để chuộc lỗi nhưng giờ hết rồi, chắc anh không đí nữa!– Từ lúc nào mà anh xấu tính giống em anh thế?- Tôi khịt mũi.
– Minh Minh.
- Anh nắm vào 2 cánh tay nhìn vào mắt tôi.
Tôi cũng trợn mắt nhìn anh, aaaa, mắt nam nhân này đẹp quá đi