ống ở cạnh mình, sao giờ hắn chưa vào nhỉ? Vào học 1 tháng đến nay thì hắn chẳng bao giờ đi trễ và vắng mặt.
Hắn thuộc tuýp học sinh gương mẫu hoàn toàn, ngoài chuyện hắn hay ngủ trong lớp thôi.
Giáo viên không 1 ai có thể gán hắn vào cái tội danh mất trật tự vì căn bản hắn không biết nói.
Con Yến vỗ vai tôi 1 cái.
Hồn vía tôi đang bay xa xăm giờ mới trở về.
Nó chép miệng:– Mày khóc á? Đừng nói với tao là… ân hận khi “kịch” với anh í nha!– Tao khóc nhưng mà là do cày truyện.
Tao cũng có ân hận khi không tận hưởng lâu 1 chút.
– Hắc hắc, lần sau nhớ học hỏi cái đường link của tao mà đáp lại.
Nhất là cái kiểu “Japan” ấy.
Tôi ngớ người 1 chút, hôn kiểu Nhật Bản sao? Ách, tôi đập đầu nó xuống bàn:– Con quỷ! Tao đọc “Thất tịch không mưa” mà thành như thế đó!– Mày đọc nhiều vào, nếu mày cứ sợ như thế thì bỏ mất mấy bộ truyện kinh điển đó!– Biết rồi nhưng xót quá! Thất tịch không mưa, chỉ có 2 người nắm tay hạnh phúc.
Á, tim tao lại nhói nữa rồi… Có khi nào tao với hoàng tử sẽ như thế không?Nó nhìn tôi chưng hửng rồi đập đầu tôi xuống bàn:– Sống không lo, lo đến chuyện chết.
Mày phải sống để chứng kiến tao hạnh phúc nữa chứ!– Mẹ mày!- Tôi đánh nó cái bốp.
Đúng, thử nghĩ xem, nếu cuộc sống của tôi không có con bạn hâm dở này thì nó nhạt nhẽo lắm.
Dù nó hay làm tôi nổi giận nhưng nó cũng làm tôi vui vẻ.
Tôi mà là con trai thì tôi cũng sẽ yêu nó đứ đừ mất.
Khuôn mặt nó cũng đáng yêu lắm chứ bộ, hihi ^^! (Yến tỉ nhà ta mà!!! ^^)Trống tựu, vẫn không thấy hắn xuất hiện.
Thói quen của con người đúng là đáng sợ.
Tôi nghĩ ngợi đôi điều, bình thường khi hắn lên lớp hắn sẽ quẳng cái cặp vào người tôi.
Đẩy mọi sách vở tôi bày biện ra 1 góc nhỏ rồi nằm ườn ra bàn.
Khi tôi ngủ thì hắn lại lấy viết vẽ này nọ lên mặt tôi trong âm thầm, chỉ khi mọi người trong sân trường nhìn tôi cười tôi mới lấy điện thoại ra soi lại khuôn mặt bị hắn hành hạ không giống người.
Khi hắn ngủ thì đưa toàn bộ vở cho tôi viết hộ.
Nếu tôi vênh mặt không đồng ý thì hắn bẻ tay rôm rốp để cảnh cáo.
Tuy là hắn côn đồ lưu manh nhưng không bao giờ động tay động chân với con gái.
(Không động tới tỉ thôi chứ đừng vơ đũa thế! ==”) Tôi chép miệng, lâu lâu lại quay sang nhìn chỗ của hắn.
Ách, đúng rồi.
Hôm qua hắn có nói là sẽ chuyển trường để tôi không gặp hắn nữa.
Á, tháng ngày yên bình đã trở lại rồi.
Tôi hí hửng đắc chí nhưng nhanh chóng, tôi đặt tay lên ngực mình, cảm giác được giải thoát đây sao? Nhẹ nhõm quá, trống trải quá… Hơ… Đúng là rất khó thay đổi 1 thói quen khi bên cạnh 1 người, tôi chợt nghĩ đến thói quen ngắm mặt trời lặn, tôi cũng có thể bỏ thói quen đó, còn hắn thì không chắc? Nhưng Chihuahua đầu đàn à… hôm qua tôi chỉ nói đùa thôi mà…*******– Em điên hay sao mà uống rượu trong khi không có thứ gì trong bụng hết? Lại còn đi đánh nhau nữa, nhóm máu của em là máu hiếm, cũng may anh và em cùng nhóm máu nếu anh khác máu thì phải làm sao hả? Lại còn hút thuốc nữa! Em muốn lên thiên đàng sống hay sao?- Huy nóng giận nhìn hắn bị băng bó khắp cơ thể.
Hắn giơ cánh tay đang truyền nước biển lên nhìn rồi chầm chậm nhớ lại chuyện tối qua.
.
.
Ngay sau khi tên kia vung vỏ chai rượu đã bị đập vỡ làm đôi ra, hắn giơ tay lên đỡ.
Nhanh chóng, dòng máu đỏ từ tay hắn chảy ra với nhiều vết nhỏ chi chít.
Hắn vẫn tiếp tục đánh nhưng bọn chúng đông quá, hết tên này thì tên kia lại vào đấm đá túi bụi.
1 tên vung cây lên đập vào sau gáy hắn, hắn bắt đầu chóng mặt và choáng váng, hắn vẫn cố lắc đầu cho tỉnh.
Đàn em hắn ở đâu túa ra.
Tên Hiếu đỡ hắn ngồi trên tảng đá, hắn vẫn im lặng không nói gì chỉ nhìn dòng máu trên đầu chảy xuống nền đất đen.
Hiếu hừ lạnh:– Anh điên rồi! Uống rượu say còn không chịu chạy, tụi em ra trễ chút nữa là anh chết đến nơi.
Bọn này chó thật! Anh về đi, để bọn em lo!Hắn đứng dậy đi về như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có hắn mới biết, vết thương đau nhói thế nào.
Đau thể xác thì chỉ là 1 chuyện nhỏ con cỏn.
Hắn vào nhà lấy hộp y tế băng bó lại cánh tay mà không để ý đến đầu mình.
Hắn đi lên tầng 2 chạm mặt anh, căn bản là không ai bật đèn nên anh mới không thể quan sát được vết thương của hắn.
Hắn đóng sầm cửa phòng lại, đốt 1 điếu thuốc rít dài.
Hắn ho sặc sụa nhưng vẫn cứ hút.
Từ trước đến nay hắn chưa bao giờ hút thuốc nhưng ai ai cũng nói hút thuốc có thể làm mình quên đi cảm giác đau đớn nên hắn mới thử.
Quang Huy lờ mờ nhìn thấy vài vệt nước dưới sàn gỗ của căn nhà.
Anh đi đến bên cạnh cầu thang bật công tắc đèn, là máu.
Anh nóng giận gõ cửa phòng hắn:– Mở cửa!Hắn vẫn không lên tiếng, nếu anh hắn mà thấy bộ dạng thảm hại của hắn bây giờ thì sẽ nghĩ gì về hắn? 1 tên đứng nép trong bóng cây nhìn người ta hạnh phúc mà thèm thuồng hay… 1 tên ngu ngốc tự hành hạ bản thân??? Chưa đầy 1 phút sau, Huy đẩy cửa vào, trên tay cầm chùm chìa khóa dự phòng.
Hắn cười nhạt, không có gì có thể qua khỏi anh hắn.
Huy bật đèn lên, cái mũi nhạy cảm ngửi thấy mùi máu và cả mùi thuốc lá khó chịu.
Anh kéo hắn đứng dậy:– Đi đến bệnh viện!– Không!– ĐI!- Anh quát.
Hắn