ngắm đến ngẩn người ra.
Minh Minh giơ tay qua lại trước mặt Yến, cô đẩy ra.
Minh Minh tất nhiên là không hài lòng vì thái độ đó đập bàn:- Chuyện gì thế?- Thanh Tuấn đang cười đó!Nàng cũng tò mò lấy menu che phần mặt bên dưới chỉ để lộ mắt quay xuống mình.
Ngay lập tức khi cô quay lại, hắn nín cười, đưa ánh mắt dao găm xoáy vào mắt cô.
Minh Minh hoảng hốt cụp mắt lại quay lên.
Trong lòng đột nhiên có chút bực bội, cô gái ấy đã làm cho hắn cười.
Minh Minh im lặng không thèm gọi món cho đến khi Hải Yến gắt lên.
Hắn nãy giờ không thèm mói tiếng nào, chỉ lặng lẽ quan sát cái lưng của ai kia.
Gia Linh vẫn cố bắt chuyện vui vẻ nhưng căn bản, hắn chẳng nghe thấy gì.
Cô có chút buồn buồn, cô dư sức hiểu hắn đang quan tâm đến cô gái che mặt kia.
Hắn nhếch mép rồi đứng dậy thanh tóan, kéo Gia Linh đi đâu đó.
Cái đuôi nhỏ lập tức cũng thanh toán rồi tò mò theo sau.
Vừa ra cổng đã bị mất dấu, Minh Minh dậm chân tức tối.
Hải Yến nãy giờ bị xoay như chong chóng thì gắt lên:- Mày điên à? Người ta đi hẹn hò mà cứ đi theo là thế nào?- Tao chỉ muốn biết hắn hẹn hò như thế nào thôi mà!- Nàng ta xịu mặt bực bội.
- Nói thật đi, mày có ý với người ta rồi à?- Éo.
Tao cắt lưỡi mày bây giờ, đi về!Minh Minh kéo Hải Yến về tuy vẫn còn muốn xem tiếp “tăng 2″.
Thanh Tuấn bước ra quay sang Gia Linh bên cạnh:- Tạm biệt!Nói xong, hắn chạy theo cô mất dạng.
Gia Linh khẽ thở dài lắc đầu.
- Mày nói đi, sao dạo này mày hay quan tâm tới Thanh Tuấn vậy? Bỏ mặc hoàng tử của mày sao?- Yến nghi ngờ hỏi, thật sự thì con bạn cô rất đơn giản.
Có yêu, có ghét gì cũng bộc lộ ra bên ngoài 1 cách rất trẻ con chẳng hạng làm cái đuôi theo người ta thế này.
- Mày điên à? Tao đã nói rồi, tao chỉ là tò mò thôi!- Minh Minh nhăn mặt đáp.
- Ờ, ai biết mày.
Đừng có bắt cá 2 tay đó!- Cô hí mắt căn dặn.
Minh Minh kéo miệng qua lại:- Tao có đủ khả năng sao?- Lù lù vác cái lu mà chạy đó!- Tao không có lù cũng không ngu mà chỉ ăn cắp cái lu hiểu chưa?- Nàng cự tuyệt rồi đi thẳng về phía trước.
Minh Minh khựng lại nhìn hắn đang đứng khoanh tay trước mặt, hắn nhếch mép:- Rốt cuộc là cô có muốn tôi tham gia dã ngoại với trường không?- Không!- Cô lè lưỡi rồi đi qua hắn.
Hắn chặn tay lại:- Ghét tôi lắm sao?- Đúng rồi, rất ghét!- Cô khinh khỉnh.
- Vậy… tôi sẽ chuyển trường, cô sẽ không gặp tôi nữa đâu!- Hả?- Minh Minh tròn mắt.
- Tôi không có ý đó… chỉ là…- Là…- Hắn lặp lại.
Minh Minh im luôn chẳng có lí do nào để nói.
Hắn nhìn cô tỏ vẻ buồn rầu rồi quay đi.
Vừa mới quay mặt đi, mặt hắn đã méo mó vì cố nhịn cười, hắn cười hắc ra cố không để vai run run.
Hải Yến chạy lên đánh cái bốp vào con nhỏ đang đứng cứng ngắt như trời trồng, cô nóng nảy:- Tại mày mà Thanh Tuấn sẽ chuyển trường đó, con kia, sao mày máu lạnh quá vậy!- Mày im đi.
- Minh Minh chạy như bay về nhà bỏ mặc Yến ở đó.
Cô thầm oán trách tại sao mình lại là bạn chí cốt của con nhỏ quái gỡ này.
****Mấy hôm nay không bị hắn hành hạ nên tôi không có cảm hứng viết truyện, giờ thì có lại rồi.
Hắn đang đi đến trước mặt bạn gái của nam chính tuyên bố cái quyền cạnh tranh sau đó còn giả vờ là kẻ thua thiệt để nam chính hiểu lầm nữ chính.
Ngón tay tôi khựng lại trên không trung, có phải tôi đang nghĩ là:” Hắn xem vào cuộc đời tôi, làm xáo trộn mọi thứ rồi giờ lại muốn rút khỏi xem mày phải làm thế nào khi không có tao!” Không phải, đáng ghét.
Không nghĩ nữa, chỉ còn chờ đến cảnh hắn bị tạt axit để mà khỏi cười với đám con gái nữa thôi! Aizzz, Minh Minh à, mày đừng có điên nữa! Đừng nghĩ gì nữa hết, tu đi, tịnh tâm, thiện tai thiện tai.
(Lề: Boss ghen cũng rất đáng sợ.
.
.
*Chưa cưới nha!*Minh Minh định xin nhập học vào trường đại học XXX.
Đêm đó cô có gọi cho hắn bàn bạc và hắn cũng đồng ý.
Minh Minh ta có tình yêu rồi thì nhan sắc cứ lên như diều gặp gió, càng ngày càng xinh xắn mặn mà.
Vừa vào trường đã có vài anh để mắt.
Sau khi tan học, hắn đến đón, Minh Minh vui vẻ vừa đi vừa nói chuyện với 3 cậu con trai, hành động này đã lọt vào mắt của Thanh Tuấn.
Sắc mặt tổng giám đốc sa sầm lại.
Minh Minh mở cửa xe thản nhiên vào ngồi và huyên thuyên kể nàng có bạn mới như thế nào, nhiều ra sao.
Hắn chỉ hừ lạnh:- Ngày mai em xin nghỉ học đi!- Sao vậy?- Minh Minh hoàn toàn không hiểu.
- Nếu em muốn tiếp tục học thì anh sẽ gọi hiệu trưởng đuổi hết tất cả nam sinh ở đây!Minh Minh: !!!!!!- Rốt cuộc vì lo cho 12 năm đèn sách bị bỏ oan uổng của mọi người, nàng đành nghỉ học.
Chẳng bao lâu, Minh Minh đâm ra chán nản cạch mặt hắn luôn chẳng thèm gặp nữa.
Ngươi cũng như các nam nhân bên ngoài thôi mà! Bí bách, Thanh Tuấn cho cô làm thư ký riêng “bưng” hẳn cái bàn thư ký đó vào phòng giám đốc luôn.
Công việc của Minh Minh cũng rất quan trọng, hàng ngày cô đến công ty xem các tiểu thuyết có sẵn trên web, xem chán thì lại nghịch nghịch hắn không cho làm việc.
Công việc của nàng không thể nào xem thường được, tâm trạng nàng phấn chấn thì boss cũng phấn chấn, tâm trạng nàng buồn bực thì boss cũng buồn bực, suy ra đều trút lên đầu nhân viên.
Tuy đã b