ột là Chú Lam hé miệng, hai ánh mắt bốn chân. Thứ hai Chú Lam há mồm, bốn con mắt tám chân…”
Đông Hiểu Hi không nhịn được cười ra tiếng, lại nghe đến Lam Thành nhỏ giọng nói với Trạm Trạm: “Ah! Hai ta bị người ta dòm trộm.”
“Ai rình coi thế?”
“Chính là mẹ ở ngoài nhìn lén.”
“Mẹ vì sao lại nhìn lén? Chú Lam kêu mẹ đi vào, chúng ta cùng nhau tắm đi…”
“Ách…Không được…” Lam Thành lập tức cự tuyệt lời yêu cầu ngây thơ.
“Vì sao?”
“Nơi này quá nhỏ…”
Đông Hiểu Hi che miệng cười, Lam tổng rốt cuộc nói “Không” được với con. Đột nhiên một trận chuông cửa vang lên, cô vội vàng buông khăn tắm đi ra mở cửa.
Chương 33: Cũng cần dỗ dành
Người bấm chuông là Trương Khiết và lái xe của Lam Thành. Hai người vốn định bỏ đi nhưng đúng lúc này, trong phòng tắm truyền đến giọng nói trẻ nhỏ cùng giọng nói của Lam tổng:
“Chú Lam, tắm rửa xong chú giúp mẹ ngủ rồi vẫn sang với Trạm Trạm?”
“Kêu một tiếng “ba” liền ngủ cùng Trạm Trạm.”
“Mẹ nói , buổi tối con nên ngủ một mình.”
“……”
Câu nói này cô đã nói rất lâu, chứ không phải là mới nói tối nay. Cô có chút xấu hổ, cả ba người đều cúi xuống nhìn giầy của mình, lúc này vẫn là người tài xế lớn tuổi có vẻ có kinh nghiệm, đỏ mặt nói “ Lam tổng đang tắm rửa, chúng ta không nên quấy rầy.”
“……”
Trương Khiết cũng liên tục gật đầu đồng ý, khuôn mặt hiện lên vẻ có lỗi giúp cô đóng cửa lại.
Cô đứng ngây người ở đó hơn nửa ngày, quả thật cô thấy buổi tối hôm nay có chút không tự nhiên, quả thật đối với mối quan hệ của cô và Lam Thành cô vẫn rất bình thản, cũng chưa từng giấu diếm, giống như anh nói cứ tất cả cứ thuận theo tự nhiên là tốt rồi. Trong nhà tắm truyền đến tiếng nước cùng âm thanh vui đùa ầm ĩ, một lớn một nhỏ như đang chơi đùa trong nhà tắm, cô mới dừng suy nghĩ hướng về phía phòng tắm nói “Hai người tắm nhanh lên, đừng làm chỗ này ngập nước.” Nói xong cô liền đặt máy tính và văn kiện vào chỗ thích hợp, sửa sang một chút rồi mới động đến hành lý của anh. Hành lý không nhiều lắm, hai bộ đồ tây cùng hai đôi giầy tương ứng, còn quần đùi và tất, thêm một số đồ dùng hàng ngày như dao cạo râu, bàn chải đánh răng, nước xúc miệng … Không thể không nói, Trương Khiết là một cô gái đơn giản, nhưng không phải là những thứ này phải để cho vợ chuẩn bị sao? Hơn nữa sao cô ấy đối với thói quen ăn mặc của Lam Thành lại có hiểu biết như vậy? Cô cầm quần áo cất vào tủ nhưng vẫn suy nghĩ miên man, không lâu sau, cảm giác này liền khiến trong lòng cô có cảm giác trống rỗng, bóng ma quá khứ cũng vì cảm giác kéo tràn về.
“Suy nghĩ chuyện gì vậy?”
Sau lưng cô truyền đến giọng nói của anh, cô quay người lại, theo bản năng ôm lấy con. Từ nãy đến giờ Trạm Trạm vẫn ở gần Lam Thành, rốt cuộc cũng đem đầu chôn ở cổ cô “ Mẹ, ôm một cái.” Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của con cô tự nhiên cũng bị cuốn hút, nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay mềm mại kia.
“Con muốn ngủ cùng mẹ, cũng muốn ngủ cùng chú Lam.”
“Chỉ có thể chọn một cái.” Cô một bên mặc cho con bộ áo ngủ mềm mại, một bên cố gắng trấn tĩnh.
Trạm Trạm chu cái miệng nhỏ nhắn lại. Mở ta hai mắt nhìn về phía Lam Thành như thể anh đã hứa với nó điều gì.
Dưới ngọn đèn, anh chỉ cuốn quanh hông một cái khăn tắm màu trắng, không thể không nói thời gian là người thầy tốt nhất của đàn ông. Năm năm đã mang cái ngây ngô của một thanh niên nhào nạn thành sự quyến rũ, thành thục của một người đàn ông. Khuôn mặt anh tuấn tú ôn hòa, cô phát hiện mình quá để ý đến ánh mắt của anh, nụ cười này không hề mang ý nghĩa khiêu khích mà là vô cùng tuấn nhã, cô vội vàng cúi đầu tiếp tục công việc đang dang dở, lúc này cô mới phát hiên mình đã mặc ngược quần cho con. Cô tùy tiện nói với anh : “Anh thay đồ đi.”
“……”
Anh nhướng mắt lên, sắc mặt phụ nữ như thời tiết tháng sáu, muốn thay đổi liền thay đổi?
Khi cô tắm xong , trở lại phòng đã thấy anh mặc một bộ đồ ở nhà màu xám ôm Trạm Trạm kể chuyện cổ tích, câu chuyện được kể cực kỳ nhàm chán, lại mắc lỗi nhiều lần, làm người nghe không khỏi bật cười. Cô thậm chí còn hoài nghi anh cho tới giờ vẫn chưa hề xem phim hoạt hình, cho đến cuối không thể không đổi thành Trạm Trạm kể, anh nghe rất chăm chú, còn nghiêm trang hỏi: “Vì sao sói xám và cừu vui vẻ không thể trở thành bạn tốt?”
“Là vì …” Trạm Trạm lấy bàn tay nhỏ bé xoa mặt, sau khi tự hỏi mình liền nói “Là vì thịt cừu vui vẻ quá ngon .”
“Thế à … Chú lại nghĩ rằng vì chúng đều là con trai.”
“Vì sao con trai với nhau lại không thể trở thành bạn tốt?” Trạm Trạm hỏi lại, suy nghĩ một chút rồi trả lời “Cháu biết rồi, vì các bạn nữ thích cháu, sau đó đối xử tốt với cháu nên các bạn nam sẽ không để ý đến cháu nữa.”
Cô vội vàng ngăn lại, nếu cứ tiếp tục như vậy, cái gọi là giáo dục sẽ thành làm hư trẻ nhỏ mất. Mặt khác, nếu là ngày thường thì Trạm Trạm đã ngoan ngoãn đi ngủ, có thể thấy hôm nay thằng bé đã bị anh thu hút rồi. Vì thế cô nháy mắt với anh, liền ôm Trạm Trạm vào trong long mình, dọa dẫm “Nên ngủ thôi, nếu không nghe lời mẹ sẽ mang Trạm Trạm cho sói xám ăn thịt.”
Trạm Trạm không nói gì chỉ cười hì hì, hiển nhiên mẹ luôn nói như vậy để dọa nó, hơn nữa mỗi lần nghe câu