Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325341

Bình chọn: 9.00/10/534 lượt.

nói này đều phải đi ngủ. Vì thế nó vươn bàn tay bé nhỏ cầm lấy ngón tay của chú Lam, mái đầu nhỏ bé hướng vào trong lòng mẹ , sau một hồi liền tiến vào mộng đẹp.

Anh chỉnh nhỏ ngọn đèn ở đầu giường, nhẹ nhàng ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng cầm nắm lấy chân Trạm Trạm quan sát một hồi rồi lẩm bẩm “Nhỏ như vậy, tương lai có thể lớn sao?”

Cô không khỏi cười khẽ, hai tay khoanh trước ngực nói “Khi thằng bé mới sinh, cả người đều nhỏ xíu, lúc ấy em cũng hoài nghi thằng bé có thể lớn lên hay không, hoặc có thể cao nhiều không?”

Hai người đồng thời đứng dậy, cô đặt máy tính và văn kiện của anh trên thảm, lại chỉ về phía phòng nghỉ “Trời mau lạnh, anh đừng thức quá khuya.”

Anh khẽ cười, ngoan ngoãn ngồi xuống, thấy cô cũng cầm cái đệm ngồi xuống bên cạnh anh , anh liền nhẹ nhàng nói “Em đi ngủ trước đi, ngoan.”

Cô không hề động đậy, giờ phút này nhìn ra cửa sổ có thể thấy “Thành ánh sáng” hoa lệ. Năm năm trước, anh một tay làm việc, một tay còn lại nắm chặt tay, dỗ cho cô ngủ. Khi đó cô còn trẻ, luôn cảm thấy qua hôm nay còn có ngày mai, khi trải qua ly biệt cô mới con người ta khi sinh ra không có bao nhiêu thời gian, từng giây từng phút cô đều muốn quý trọng.

Không biết đã bao lâu, có lẽ sợ mình sẽ ngủ quên, cô đứng dậy sửa sang lại chỗ quần áo của anh. Đột nhiên, trong túi rơi ra một cái ví da, cái ví màu lục cho dù có cũ nhưng vẫn được giữ gìn hoàn hảo, không có gì hư hỏng. Trong lòng cô run lên, nếu cô nhớ không lầm thì đây là món quà cô tặng anh năm anh trong lần sinh nhật hai mươi ba tuổi. Cô nhẹ nhàng mở ví ra, phát hiện bên trong có ảnh chụp trước đây của mình, khi đó cô còn trẻ, vẻ mặt rất ngây thơ, mái tóc dài thanh tú của năm đó đã không còn nữa, có lẽ cho dù một ngày cô có nuôi tóc dài lại cũng không thể trở về bộ dạng năm đó nữa, những tâm tình của tuổi trẻ đó rốt cuộc cũng không thể tìm lại.

Đột nhiên phía sau lưng cô truyền đến thân nhiệt ấm áp, cằm anh đặt trên vai cô thật dịu dàng, thật lâu sau vẫn yên lặng, bởi anh đang tham lam cảm nhận mùi hương cùng nhiệt độ cơ thể cô. Cô ngẩng đầu, quay mặt nhìn anh nhẹ nhàng hỏi “Đã cũ như vậy, vì sao lại không đổi cái mới?”

“Em không tặng anh nữa, anh đổi như thế nào?” Anh làm nũng, nhẹ nhàng dựa lên người cô, “ Em giúp anh đổi.”

“Em không có tiền.” Cô thẳng thừng từ chối.

“Không cần đắt tiền, một trăm đồng cũng được.”

“Không, một trăm đồng mua được cho con rất nhiều chocolate. Hơn nữa ngay cả quần áo cũng có người mua cho, huống chi chỉ là một cái bóp tiền …”

À … Thì ra là cô ghen, khó trách cả buổi tối tính tình lại khó chịu như vậy.

Anh nhẹ nhàng phả hơi lên vạt áo phía trên cổ cô, làm cô cảm thấy nhồn nhột, sau đó mới giải thích “Những thứ kia thực ra đều được đặt ở ngăn tủ ở văn phòng, cũng không phải là do ai mua cả, là đồ của cửa hàng đưa tới khi mua quần áo. Nếu không sau này không cần họ tặng nữa, những thứ này về sau sẽ do em quản, ai không làm đúng sẽ bị trừng phạt.”

“Trừng phạt như thế nào?”

Anh bình tĩnh nhìn cô một hồi, khóe miệng hơi mấp máy, đôi mắt đột nhiên tối sầm lại, đôi mắt anh lập tức dừng lại ở làn da tróng nõn lộ ra bên dưới chiếc áo, nói giọng khàn khàn “ Chờ anh làm mẫu cho em xem …”

“…..”

Cô không kịp phản kháng, thân mình đã nhẹ nhàng rơi vào trong vòng ôm rắn chắc.



Trong phòng không hề bật đèn, chỉ có ánh sáng từ đèn đường theo cửa sổ tiến vào, trong đầu cô hiện lên hình ảnh đêm đêm anh đứng ở dưới lầu, dịu dàng ôm lấy anh. Anh đem cô đặt dưới thân mình, ánh mắt không ly khai đôi môi phấn nộn yêu kiều của cô. Có người nói một giây trước khi kích tình đến, nhìn thẳng ngực phụ nữ là dục, nhìn thẳng vào môi cô ấy chính là yêu …

Anh thở hổn hển cúi đầu hôn lên cô, nước bọt ngọt ngào giao hòa trong miệng lẫn nhau, cô không tự giác bật ra tiếng, lại bị anh thu vào trong lồng ngực. Anh nhanh tay cởi quần áo của cô, chỉ trong chốc lát, nửa thân trần của cô hiện ra trước mắt anh, cánh tay kia của anh cũng không an phận, dần thâm nhập hoa tâm đã ướt át của cô, hơn nữa nhịp điệu xâm nhập của ngón tay anh ngày càng điên cuồng, dễ dàng khơi gợi sóng tình trong đáy lòng của cả hai, khiến cho tầng tầng lớp lớp con sóng mãnh liệt xô tới …

Lúc này đây, anh không hề khoan nhượng mà tuyệt đối giữ lấy quyền chủ động, nhưng anh cũng không hề vội vàng, anh thích thưởng thích làn da trắng nõn của cô từ từ nhiễm hồng, càng thích xem bộ dạng đáng yêu của cô khi bất lực cầu xin anh tha thứ, cho đến khi cô dùng ánh mắt cảnh cáo anh quá biến thái, anh mới mỉm cười nắm tay cô, đặt ở nơi lửa nóng đã muốn phát động của anh, ôn nhu lừa gạt : “Bảo bối, giúp anh giải phóng …”

“…”

Anh dùng cứng rắn cùng dịu dàng, mà cũng xấu xa dùng vẻ yếu thế bức bách cô bỏ đi sự rụt rè mà dịu dàng yêu thương anh, như mọi khi, mọi chuyện đều đã được thực hiện. Có lẽ chính trong thời khắc này, anh cảm nhận được rõ ràng tất cả nhu tình của cô, nếu nói, làm như vậy là có chút ích kỷ, nhưng anh chỉ khát vọng mỗi điều này nhất mà thôi …

Đột nhiên, anh rút bản thân ra, xoay người nằm phía sau lưng cô gắt gao cuốn cô vào lồng ngực mình, cô không thể không sợ run,


Insane