cười ngốc nghếch, đúng, Nhược Bạch sư huynh đã tha thứ cho cô .
Chương 35
Giống như sau cơn mưa trời sẽ sáng .
Tâm trạng bức bối trong thời gian này đã biến mất . Nhìn Bách Thảo tinh thần phấn chấn đến trung tâm của Thẩm Ninh bắt đầu luyện tập trở lại, Hiểu Huỳnh vui như Tết . Mặc dù chỉ còn mười mấy ngày nữa là bắt đầu giải đấu, cái chân bị thương của Bách Thảo rốt cuộc có thể bình phục và trở lại trạng thái tốt nhất hay không còn rất khó đoán, nhưng cuối cùng chẳng phải đã có hy vọng rồi sao ?
Hằng ngày , Hiểu Huỳnh đều hộ tống Bách Thảo đến trung tâm .
Cô phát hiện Bách Thảo tuân thủ rất nghiêm chỉnh lời hứa với Nhược Bạch , cố gắng không dùng chân phải mà chỉ luyện chân trái. Dựa vào tình hình của Bách Thảo, huấn luyện viên Thẩm giúp cô điều chỉnh chiến thuật, lấy phòng thủ là chính, tìm cơ hội phản kích hiệu quả cao .
Sau khi buổi tập tối kết thúc, Hiểu Huỳnh lại đưa Bách Thảo đến bệnh viện .
Nhìn thấy Bách Thảo ,việc đầu tiên mà Nhược Bạch làm là vén ống quần bên phải kiểm tra vết thương ở đầu gối cô . Sau đó, bất chấp bản thân vừa truyền dịch suốt một ngày, Nhược Bạch đều kiên trì xoa bóp cơ bắp cho cô .
Ánh hoàng hôn hắt vào phòng bệnh .
Nhìn Nhược Bạch vừa chăm chú xoa bóp cho Bách Thảo, vừa nghe cô kể nội dung tập luyện, Hiểu Huỳnh và Diệc Phong lén trốn ra ngoài . Nhẹ nhàng đóng cửa phòng bệnh, Hiểu Huỳnh cười mãn nguyện .
”Phù, tốt quá .”
Nhìn thấy Bách Thảo và Nhược Bạch lại hòa hợp như ban đầu, Hiểu Huỳnh vui lắm . CÓ điều, đột nhiên lại nhớ tới chuyện khác, khẽ ”ôi” một tiếng, lòng lại nặng trĩu.
”Sao thế ?”
Nhìn thấy biểu hiện thất thường của Hiểu Huỳnh, Diệc Phong hỏi .
”Anh…”, tâm trạng như có gì đó day dứt, Hiểu Huỳnh nói với Diệc Phong khi cả hai ngồi trên ghế ngoài hành lang , ”…anh có cảm thấy…Nhược Bạch và Bách Thảo có gì rất lạ …”
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (25)
”Không thấy ”.
Diệc phong nhún vai .
” Sao lại không thấy.” Hiểu Huỳnh luống cuống, ” Anh xem…hai người đó , rõ ràng…rõ ràng . Ái chà, không phải em nghĩ lung tung ,”Hiểu Huỳnh lắc đầu nói ,”Thực ra cũng chẳng có gì, nhưng , Bách Thảo thích Sơ Nguyên sư huynh cơ mà ”.
DIệc Phong lại nhún vai .
” Sao chậm hiểu thế .” , Hiểu Huỳnh phát cáu ”Bách Thảo và Sơ Nguyên qua lại với nhau ai chẳng biết .Sơ Nguyên sư huynh đối với Bách Thảo như vậy ”.
” Nhược Bạch không tốt sau ?”
”…”, há miệng, Hiểu Huỳnh kinh ngạc, tròn mắt nhìn DIệc Phong ,”Ý anh là Nhược Bạch sư huynh với Bách Thảo …”
”Tôi chẳng nói gì hết ”.
” Trời ơi. A . Trời ơi .” , kinh ngạc há mồm, Hiểu Huỳnh lắp bắp ,” Nhược Bạch sư huynh rất tốt với Bách Thảo …nhưng …nhưng huynh ấy ít nói, ít cười , em tưởng …. em cứ tưởng huynh ấy không có ham muốn, không biết yêu là gì, … nhưng , anh nói, Bách Thảo với Nhược Bạch cũng …”
” Tôi chẳng nói gì hết ‘..
Diệc Phong sửa lại .
” Trời ơi, lần ở nhà hàng Quảng Đông bên Mỹ, lẽ nào trực giác của em là đúng ? Lẽ nào…lẽ nào…?”, ngồi ngây như tượng, Hiểu Huỳnh băn khoăn tự hỏi .Đột nhiên liếc nhanh Diệc Phong, rồi đứng phắt dậy xông về phía phòng bệnh nói ,” Em đi tìm Bách Thảo ”.
Ánh hoàng hôn tràn ngập căn phòng .
”…Nghe nói số lượng tuyển thủ tham gia lần này rất đông, tổng số tuyển thủ đến từ các đoàn địa phương trên toàn quốc có khoảng gần bảy mươi người”, Bách Thảo nói lại thông tin vừa được biết ở trung tâm huấn luyện ,” Cho nên thi đấu vòng loại mất đúng một ngày, ngày hôm sau mới vào bán kết và chung kết”.
” Ừ”
Nhược Bạch vừa trả lời, tay vẫn đều đều xoa bóp đầu gối cho cô , ngón tay khẽ ấn hỏi :
” Như thế này có đau không ?”
”…Hơi tức, không đau”, Bách Thảo lắc đầu, nhìn anh chăm chú day huyệt cho cô, ngây người hỏi, ”Tối qua huynh ngủ có ngon không ?”
”Có”
” Thời gian phẫu thuật cụ thể vẫn chưa quyết định sao ?”
”CHưa ”.
”…”
Lòng đầy mâu thuẫn, cô vừa hy vọng phẫu thuật của anh sớm tiến hành trước khi cô thi đấu , để anh có thể xem cô thi đấu qua ti vi, nhưng nghĩ đến tỷ lệ rủi ro 60% kia…
Không thấy cô nói gì, Nhược Bạch ngẩng đầu.
” Đừng lo”, hình như hiểu suy nghĩ của cô , anh nói ” Sơ Nguyên đã liên hệ với những bác sĩ khoa ngoại giỏi nhất, bác sĩ đến Ngạn Dương là sẽ tiến hành phẫu thuật ngay.Cái gọi là tỷ lệ rủi ro 60% đó chỉ là theo thói quen bệnh viện nói cho người nhà bệnh nhân để chuẩn bị tâm lý, không nên tin hoàn toàn .”
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (26)
”… Vâng ”
Cắn môi, cô gật đầu .
” Về tắm rồi thay quần áo đi”, kết thúc công việc xoa bóp,Nhược Bạch kéo ống quần cô xuống, ” Ngày mai đừng để tôi ngửi thấy mùi mồ hôi nặng như vậy trên người em”.
”Ôi”
Xấu hổ, mặt vụt đỏ lựng, Bách Thảo luống cuống, tay chân không biết để đâu .Nhìn vẻ mặt bối rối của cô,mắt Nhược Bạch thoáng cười
Đứng ở cửa phòng bệnh, Hiểu Huỳnh ngây ra nhìn hai người.
Rõ ràng họ không nói ra câu gì đặc biệt, chỉ bình thường đến độ không thể bình thường hơn,không có những lời âu yếm .Nhưng, ánh hoàng hôn phủ lên họ giống như một thế giới hoàn mỹ .
Không lãng mạn .
Bình bình lặng lẽ,nh