, cô là đứa trẻ ương ngạnh, chỉ cần biết anh cũng thích cô, cô tuyệt nhiên không cho phép mình thích người đàn ông khác .
Cho dù …
Hành lang dài hút .
Sơ Nguyên từ từ dừng chân, lặng lẽ nhìn bóng cô vẫn ngồi trên ghế dài trước cửa buồng bệnh số 529
Cho dù …
Trong lòng cô, vị trí quan trọng nhất thuộc về chàng trai thầm lặng kia .
0o0
Buổi tối.
Bất luận Hiểu Huỳnh lôi kéo thế nào Bách Thảo cũng không chịu rời bệnh viện .Đêm khuya dan, Hiểu Huỳnh đã ngủ gật trên ghế .Diệc Phong bế cô vào căn phòng trống bên cạnh, Bách Thảo chống nạng, nhẹ nhàng đi đến chiếc giường Nhược Bạch .
Trên gối trắng muốt .
Nhược Bạch đã ngủ nhưng môi mím chặt, lông mày nhăn nhăn . Ngây người nhìn anh, Bách Thảo giơ tay khẽ vuốt hàng lông mày đó .
Cuối cùng anh cũng ngủ yên.
Ngồi ở đầu giường, ngây người nhìn anh không chớp mắt, kim đồng hồ trên tường nhích từng giây từng phút . Sau khi Diệc Phong quay lại, không đuổi cô về, anh kéo ghế vào sát tường, dần dần ngủ thiếp .
Sắc trời bên ngoài trắng dần .
Khi Nhược Bạch mở mắt, cau mày nhìn Bách Thảo ngủ gục bên mép giường . Đầu gối lên cánh tay, ngoẹo sang bên, một bên má bị dồn phồng lên như đứa trẻ, mi mắt cơ hồ còn đọng nước .
Gục trước giường anh .
Hai đầu gối vắt chéo co ro .
Trầm ngâm giây lát, Nhược Bạch ngồi đây, xuống giường, nặng nhọc bế cô rồi nhẹ nhàng đặt lên giường anh . Đắp chăn cho cô, rút chiếc kẹp dâu tây đã hơi lỏng ra để cạnh gối .
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (23)
Nghe tiếng động, Diệc Phong tỉnh ngủ .
Nhược Bạch ra hiệu cho anh im lặng .
DIệc Phong lắc đầu, nhắm mắt ngủ tiếp, giả bộ không nhìn thấy Bách Thảo thay chỗ Nhược Bạch trên giường, và Nhược Bạch nhón chân đi đến khẽ khàng kéo rèm cửa sổ .
Giấc ngủ này vừa sâu lại vừa say.
Cho nên khi Bách Thảo tỉnh dậy, ngây ra không biết mình đang ở đâu . Khẽ nhíu mày, băn khoăn nhìn trần nhà xa lạ, lại nhìn cửa sổ lạ lẫm, sau đó là Nhược Bạch ngồi bên cạnh giường …
Trong đầu ” rầm ” một tiếng .
Mặt đỏ ửng, Bách Thảo ngồi bật dậy .
Trời ơi, lại ngủ trên giường bệnh của Nhược Bạch, còn Nhược Bạch đang ốm lại ngồi truyền dịch trên ghế cạnh giường .
Thấy cô đã thức, cô y tá đang thay chai nước truyền thứ hai cho anh mỉm cười nói :”Cuối cùng cô đã dậy rồi, để khỏi đánh thức cô, mọi người ở đây không ai dám mở miệng đấy ”.
”…”
Hốt hoảng và xấu hổ, luống cuống xuống giường, mặt Bách Thảo nóng đỏ rần rặt .Trong lúc luống cuống, chân cô vấp vào chân giường, may Nhược Bạch kịp thời một tay túm lấy mới không bị ngã .
”Em…em sao có thể …”
Bách Thảo lắp bắp, cô hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại ở trên giường của Nhược Bạch sư huynh.
”Cô ghê gớm thật, ” Diệc Phong vừa ngáp vừa nói,” Ngủ say đến mức, nằm trên giường , một chân đá bay Nhược Bạch xuống đất.Xem ra chân cô đúng là đã phục hồi khá tốt . ”
”Em…em ”
Bách Thảo hoảng hồn, tái mặt .
” Đừng đùa ”, liếc Diệc Phong, Nhược Bạch thong thả nói ,”Tôi nằm giường quá lâu, muốn thay đổi vị trí ”.
Đây là …
Nhược Bạch sư huynh đang nói với cô sao ?
Sững người nhìn Nhược Bạch, Bách Thảo vẫn ngơ ngẩn đứng yên .Có lẽ, Nhược Bạch sư huynh đang nói với Diệc Phong .Tối qua , Nhược Bạch sư huynh còn đang giận như vậy, giận đến mức muốn đuổi cô ra khỏi Tùng Bách võ quán.
Tim bỗng trùng xuống .
Bách Thảo buồn bã cúi đầu .
” Ha, cuối cùng Bách Thảo dậy rồi .” , cửa phòng bị đẩy ra, Hiểu Huỳnh thò đầu vào, trong tay cầm túi đồ ăn sáng , ”Diệc Phong nói, tối qua Nhược Bạch sư huynh nhường giường cho cậu nằm, đã cảm ơn Nhược Bạch sư huynh chưa ?”
Bách Thảo ngây người .
Ngẩng đầu, nín thở nhìn Nhược Bạch, từ sợ hãi đến thấp thỏm rồi hy vọng, hai mắt mỗi lúc một sáng .
” haha, vui quá đâm ra ngớ ngẩn phải không ?”, Hiểu Huỳnh mỉm cười ranh mãnh, lấy cùi tay huých Bách thảo,” CÒn không mau cảm ơn Nhược Bạch sư huynh đi ”.
Chớp 2 mắt đã ướt nhòe ,Bách Thảo khàn giọng nói :
”Nhược Bạch sư huynh … ”
”Khi nào bắt đầu luyện tập trở lại ? ”. Nhược Bạch lạnh lùng hỏi .
” Huấn luyện viên Thẩm nói ngày kia có thể bắt đầu ,”giọng hơi run, Bách Thảo vội nói :”… nhưng, còn phải được huynh đồng ý, em không dám bắt đầu tập luyện , cho nên bây giờ vẫn chưa …”
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (24)
Nhìn cô giây lát, Nhược Bạch nói :
” Đợi tôi truyền nước xong sẽ cùng em đến phòng chức năng xem tình trạng bình phục của em tiến triển thế nào .Nhưng , cho dù bắt đầu luyện tập, cũng không thể vội vàng, không được tập quá độ, mỗi ngày tập xong, em đều phải đến đâu . Một khi phát hiện tập luyện ảnh hưởng đến vết thương, em phải lập tức rút lui không được thi đấu .Có làm được không ?”’
” CÓ, có ”.
Bách thảo gật đầu lia lịa .
” Òa, ha ha ha ”. Hiểu Huỳnh sung sướng nhảy lên, ôm chầm Bách Thảo, ” Quá tốt, hai người hòa giải rồi.Chúc mừng cậu . Bây giờ cậu có thể yên tâm, tớ nói rồi mà, Nhược Bạch sư huynh không giận thật đâu .”
Trong tiếng cười vui ríu rít của Hiểu Huỳnh, Bách Thảo đỏ mặt nhìn Nhược Bạch .Thái độ Nhược Bạch vẫn dửng dưng . Nhưng đến khi anh nhìn cô, Bách Thảo cảm động