ược Bạch sư huynh, huynh hãy tin em, ngoài lúc Sơ NGuyên sư huynh giám sát, em hoàn toàn nghe lời huynh, không dám lén tập ”.
Hít một hơi, Nhược Bạch lạnh nhạt nói :
” Em biết tôi nói gì chứ ?”
” trước giải đấu, chân của em nhất định khỏi hẳn”, lòng kinh hãi, mắt rân rấn nước,”…bây giờ mỗi ngày em có thể đứng lên ngồi xuống 300 cái , duỗi thẳng đầu gối 1000 cái, đến ngày thi đấu, nhất định em có thể phục hồi, sẽ không có chuyện gì ”.
” Không thể có chuyện đó”.
Tức run người, môi càng tái trắng, giọng Nhuoc Bạch cũng nghẹn lại :
” Dây chằng đầu gối bị thương . Thời gian phục hồi ít nhất 3 tháng . Em tưởng chân em là gì, là sắt thép sao ? Em nghe đây, quên Taekwondo, quên thi đấu đi . Những lời tôi nói, em hoàn toàn không bỏ vào tai đúng không ?”
” Sẽ không xảy ra chuyện … sẽ không xảy ra chuyện…”, bách Thảo hoảng loạn lắc đầu .
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (17)
” Nếu xảy ra thì sao ? , Nhược Bách nắm chặt tay phải, giọng khàn đặc,” Vì một trận đấu, đánh cược cả cái chân của mình, có ai ngốc đến thế không ?”
”Không đâu…”
Bách Thảo năng nỉ , nhưng chỉ nói được vậy ,
” Em đi đi ”
Nhìn thấy cô ngoài khẩn cầu thì chẳng có lời nào khác, mặt Nhược Bạch càng lạnh :
” Ngay tối nay, em hãy rời khỏi Tùng Bách võ quán. Có lẽ Toàn Thắng hoặc trung tâm huấn luyện của Thẩm Ninh sẽ hoan nghênh em, thích đi đâu thì tùy .”
” Nhược Bạch sư huynh ”.
Hiểu Huỳnh cuống quýt, bước lên xin cho Bách Thảo, bị Diệc Phong liếc mắt ngăn lại .
”…Đừng đuổi em …”, sụp xuống trước giường Nhược Bạch, nước mắt tuôn như mưa,”… em không đi đâu hết …Nhược Bạch sư huynh, huynh đừng đuổi em…đừng đuổi em…”
Lòng sợ hãi như bất chợt có chiếc hố đen hiện lên trước mắt .
Nỗi hoang mang sợ hãi này còn lớn hơn năm xưa lúc bị đuổi khỏi Toàn Thắng võ quán, lúc đó chỉ là hoang mang không biết làm gì, còn bây giờ …
Nỗi sợ này …
Như nuốt chửng cả toàn thân
” Bách Thảo, rút lui đi ”
Nhìn khuôn mặt Nhược Bạch lạnh như băng tạc, Diệc Phong nói .Anh biết, lần này Nhược Bạch rất giận vì Bách Thảo lén đăng ký tham gia, anh cũng ủng hộ Nhược Bạch, thi đấu còn nhiều cơ hội .Nếu Bách Thảo rút lui, Nhược Bạch sẽ không giận như vậy .
Rút lui …
Nước mắt chầm chậm lăn trên má, nghe Diệc Phong nói hai chữ đó, Bách Thảo sững ra vài giây .Nhìn khuôn mặt như băng tuyết của Nhược Bạch, cô hiểu, đó là cách duy nhất để anh tha thứ .Nhưng, nước mắt vẫn lặng lẽ rơi, Bách Thảo lắc đầu :
”…Em không rút lui .”
Lời vừa nói ra , Hiểu Huỳnh giật mình, liếc nhanh Nhược Bạch, thầm rên lên.Trời ơi, Bách Thảo ăn phải gan hùm hay sao ?
”Xin lỗi…”
Nỗi sợ hãi khiến toàn thân suy sụp, nhưng ấn sâu móng tay vào lòng bàn tay, Bách Thảo cố nén, giọng run run :
”Nhưng, em muốn thi đấu ”
Nước mắt lăn trên má, cố gắng nói ra suy nghĩ của mình :
” Em biết, cái chân khỏe mạnh đối với em rất quan trọng, nhưng thi đấu với em cũng quan trọng như thế .Không ít tuyển thủ Taekwondo đã từng bị thương, cũng thi đấu với vết thương trên người.Họ có thể, em cũng có thể .Tập luyện lâu như vậy, chuẩn bị lâu như thế,cuối cùng có cơ hội thế này, em không muốn bỏ qua, sư huynh, em thật sự không muốn bỏ qua ”.
” nếu lần này, vì bị thương mà từ bỏ thi đấu, lần sau, có thể lại vì ốm đau hay nguyên nhân khác cũng sẽ từ bỏ thi đấu sao ?”, lấy cùi tay lau nước mắt, Bách Thảo nghẹn ngào nói, ”Lúc còn nhỏ, cha em từng nói, ông Trời luôn thử thách con người vào những thời khắc quan trọng nhất.Nếu trước thử thách mà rút lui thì không thể có được thứ mình muốn .Sư huynh, em không muốn như vậy, em không muốn sau này ân hận, tại sao lúc đó em lựa chọn rút lui, để lỡ thời gian hai năm tốt .”’
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (18)
”…Cho dù…cho dù bị thương trong thi đấu, cho dù không giành được giải quán quân…”, lau nước mắt, Bách Thảo cố mỉm cười với anh,”… nhưng ít nhất em cũng không ân hận .Hơn nữa, cho dù bị thương em vẫn có thể làm phiên dịch,làm giáo viên, nhân viên văn phòng, cho dù đi chậm hơn mọi người một chút, cũng không sao ?”
Trên giường, Nhược Bạch vẫn lặng thing .
”…Xin lỗi, sư huynh ”.
Nước mắt vẫn rơi, Bách Thảo từ từ khụy hai đầu gối, quỳ trước giường Nhược Bạch.Cui thật sâu, đầu chạm đất.
” Hãy tha lỗi cho em, đừng đuổi em.Bất kì lời nào của huynh em đều ghi nhớ trong lòng, em sẽ nghe huynh, chỉ có lần này, em muốn tự mình quyết định …”
”Em…”
Vô thức giơ tay định đỡ cô, bàn tay Nhược Bạch xanh xao, dừng lại trên không.Nhìn thấy lưng cô cúi gập, mắt anh tối sầm, cơn ho lại thúc lên trong ngực.
”bách Thảo…”
Hai tay bịt chặt miệng, nước mắt tuôn như suối,lòng Hiểu Huỳnh như vỡ nát, lao đến định đỡ Bách Thảo .Cô không thể chịu được Bách Thảo thế này, cho dù trước mặt Nhược Bạch sư huynh, cô cũng không chịu được khi Bách Thảo hạ mình như thế .
” Đi đi”
Mắt lóe sáng, nhanh tay túm lấy Hiểu Huỳnh, Diệc Phong vội vàng định kéo cô ra ngoài,nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy Sơ Nguyên sư huynh đứng ở cửa phòng.
Phòng bệnh lặng im như tờ .
Nước mắt thấm ướt đầu gối. Bách Thảo quỳ trước giường Nhược Bạch, bất động rất