HƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (9)
Cười vui vẻ, Đình Nghi nũng nịu vùi đầu vào vai ông, rồi mở nắp chai nước, uống từng ngụm nhỏ .
” Haha, không phải ông ngoại khen cháu, ngay cả Lý Ân Tú, cũng không có được vẻ tao nhã trong thi đấu như cháu ”, Phương lão quán chủ cười khà khà nói, ”Mẹ cháu năm xưa cũng thế, tư thế ra chân của mẹ cháu xứng đáng được coi là biểu diễn nghệ thuật ”
ĐÌnh Nghi thẫn thờ một lát .
Cô vẫn nhớ, lúc cô còn rất nhỏ, những khi mẹ thi đấu đều đưa cô đi cùng. Tư thế ưu nhã duyên dáng của mẹ luôn thu hút mọi ánh mắt trên sàn, làm siêu lòng bao người hâm mộ Taekwondo trong và ngoài nước. Bây giờ, nhiều năm sau khi mẹ qua đời, vào ngày giỗ của mẹ hằng năm đều có không ít người hâm mộ năm xưa vẫn đặt hoa tươi trước mộ mẹ .
” Vậy tại sao…””, cau mày , Đình Nghi hỏi :”..lần thi đấu ở trung tâm dạo trước, cháu lại thua Thích Bách Thảo, hơn nữa bây giờ Thích Bách Thảo lại nghiễm nhiên khí thế như bá chủ ?” Đấu pháp của Thích Bách Thảo rõ ràng thô vụng như vậy .
” Đó là bởi sức mạnh của cô ta,”, thong thả vuốt râu, Phương lão quán chủ trầm ngâm nói, :”’ Băng ghi hình những trận đấu ở nước ngoài gần đây của cô ta , cháu đã xem chưa ?”
” Xem rồi ạ ”
”Lối đánh của cô ta, cháu có thể làm được không ?”
” Có thể ”
” Vậy tại sao cô ta có thể KO đối thủ , còn cháu chỉ được điểm ?”, Phương lão quân chủ hỏi .
”…”
” Lối đánh của cháu ưu nhã, tinh xác, duyên dáng ,có thể đá trúng bộ phần ghi điểm của đối phương một cách nhẹ nhàng không tốn sức.Còn lối đánh của Bách Thảo lại có sức mạnh cực lớn, bạo phát trong chớp mắt .Đối thủ bị cháu đã trúng, có thể đứng lên tiếp tục thi đấu, còn đối thủ bị cô ta đá trúng không thể đứng lên”, Phương lão quán chủ chậm rãi phân tích .
” Cho nên cô ta có thể trở thành ” Nữ Hoàng KO ” ?” Đình Nghi nhíu mày .
” Đúng ”
”… Vậy làm thế nào ?”
” Trên cơ sở những ưu thế vốn có của cháu, nếu cộng thêm sức mạnh như cô ta, chắc chắn không có ai có thể là đối thủ của cháu, ”Phương lão quán chủ mở túi để lên sàn,” Bắt đầu từ hôm nay, hàng ngày khi luyện tập, cháu buộc cái này vào chân”.
Đó là hai túi cát nặng trịch .
Đình Nghi cúi người nhấc thử, mỗi túi nặng tới gần 15 cân.Đem buộc lên hai cổ chân, thửnâng lên, quả thật ngay cả bước đi cũng khó .
” Ông ngoại, cháu muốn tập thêm một tiếng nữa”, mỉm cười, cặp lông mày giãn ra,Đình Nghi phấn khởi nói ,” Ông về nghỉ trước, đừng đợi cháu ”.
Trước cửa phòng tập rộng thênh thang .
Phương lão quán chủ quay đầu nhìn đứa cháu ngoại cần mẫn đá hết cú này đến cú khác với hai túi cát buộc trên cổ chân .
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (10)
Phản ứng nhanh nhạy và tư chất của Đình Nghi không hề thua gì mẹ nó , chỉ do nó mồ côi mẹ từ sớm, lại bị con rể quá nuông chiều, thành ra có phần ương bướng , kiêu căng.Mấy lần thi đấu thất bại trước Lý Ân Tú càng khiến Đình Nghi thiếu tự tin, mới tham gia các chương trình giải trí, quảng cáo .
Sự xuất hiện của Thích Bách Thảo, đối với Đình Nghi không hẳn là một chuyện không hay . Lòng tự trọng bị tổn thương nên Đình Nghi đã lao vào luyện tập hăng hái chưa từng có .
Mặc dù ông không tán thành chuyện Đình Nghi trong lúc nóng nảy rời bỏ huấn luyện viên Thẩm Ninh bao năm khổ công bồi dưỡng, chuyển sang đầu quân cho đội tuyển quốc gia . Nhưng , có mục đích kiên định, dồn sức quyết tâm đạt được luôn là việc tốt .
0o0
Họa vô đơn chí
Bây giờ Hiểu Huỳnh mới hiểu sâu sắc ý nghĩa câu tục ngữ đó .Trong khi vết thương trên đầu gối Bách Thảo vẫn chưa khỏi , chưa thể triển khai luyện tập trở lại, mà giải vô địch toàn quốc đã cận kề ,…
Nhược Bạch sư huynh đột nhiên đổ bệnh phải vào bệnh viện .
Đêm hôm trước, khi chiếc xe cứu thương hú còi đi vào Tùng Bách võ quán, Bách Thảo ngồi bật dậy trên giường, lao ra ngoài không kịp cảm nạng chống.Lúc đó cô còn tưởng Bách Thảo bị làm sao, kết quả người xảy ra chuyện lại là Nhược Bạch sư huynh .
là Diệc Phong gọi xe cấp cứu .
Nhuoc Bạch sư huynh được đưa lên xe cấp cứu đến bệnh viện trong tình trạng ngất xỉu . Sau khi cấp cứu thoát khỏi nguy hiểm, trong phòng bệnh , Diec Phòng cho biết,gần đây Nhược Bạch sư huynh liên tục sốt nhẹ vào buổi tối, anh đã khuyên nên đi bệnh viện khám, thậm chí xin nghỉ phép để đưa đi , nhưng Nhược Bạch một mực không chịu .
Ngồi im lặng bên giường bệnh .
Thấy Bách Thảo ngơ ngẩn ngồi cạnh giường Nhược Bạch,người thẫn thờ như mất hồn, Hiểu Huỳnh cũng không dám rời nửa bước, chỉ sợ Bách Thảo bị ngã hay có gì bất trắc .Về sau, bác sĩ gọi Sơ Nguyên và Diệc Phong đến phòng trực ban nói chuyện, Bách Thảo chống gậy lập tức đi theo,Diệc Phong sầm mặt ngăn lại, nói Nhược Bạch đã dặn, nhất định không được để Bách Thảo nghe thông báo của bác sĩ .
” Yên tâm, không có chuyện gì đâu ”..
Nhìn cánh cửa phòng trực ban của bác sĩ đóng lại ngay trước mặt bách Thảo, Hiểu Huỳnh đành cố tỏ ra thoải mái an ủi cô: ” Vừa rồi bác sĩ đã nói đấy thôi . Nhược Bạch sư huynh không bị nguy hiểm nữa, vài tiếng sau sẽ tỉnh .A ha, thể chất của huynh ấy tốt như vậy, là đại sư huynh của chúng ta,nhất định không có