m không nên cùng huynh , không nên chuyện trò với huỳnh, không nên gặp huynh”, nước mắt lại trào ra, Hiểu Huỳnh khóc, nước mắt nước mũi ròng ròng, ” Em phải trừng phạt bản thân. Trước khi cái chân của Bách Thảo khỏi hẳn, em không thể vui, em không thể mừng, không thể có bạn trai, em nhất định trừng phạt bản thân,chỉ có như vậy lòng em cảm thấy dễ chịu hơn ”.
” Ngớ ngẩn ”
Nhìn Hiểu Huỳnh mặt loang lổ nước mắt, lòng Diec Phòng se lại, bất giác giơ tay định quàng vai an ủi .
” Đừng chạm vào em ”
Như con vật nhỏ hoảng hốt né tránh, Hiểu Huỳnh ngồi sụp xuống đường, khóc to .
” Bách Thảo bị thương nên mọi người đều buồn”, thở dài, Diệc Phong ngồi bên cạnh cô , an ủi ,”…nhưng đây la chuyện ngoài ý muốn, không nên nghĩ…”
” Không . Không phải . Đó không phải là chuyện ngoài ý muốn ”, ra sức lắc đầu, Hiểu Huỳnh càng khóc to, ” … không phải lạc đường , là do em có ý, là em kéo Bách Thảo đến cho vắng như vậy.Huynh có biết em định làm gì không, em muốn đi xem khu đèn đỏ, em cảm thấy rất tò mò .Cho nên, kéo Bách Thảo cùng đi,em biết Bách Thảo sẽ không từ chối, không tranh cãi với em,cái gì Bách Thảo cũng chiều em ..”
”Đưa Bách Thảo đến chỗ nguy hiểm đó, em nghĩ, cho dù có kẻ xấu, Bách Thảo võ công lợi hại như vậy, nhất định có thể đánh được họ .”, Hiểu Huỳnh vừa khóc vừa kể, ” Huynh xem, em đã nghĩ đến khả năng có thể gặp nguy hiểm, nhưng vẫn kéo Bách Thảo đi ”
Diệc Phong yên lặng nghe .
Từ lúc Bách Thảo bị thương đến giờ ,Hiểu Huỳnh như biến thành một người khác, không nói không cười, suốt ngày ủ rũ, mắt đỏ hoe.
” Bọn chúng có năm người, trong tay lại có gậy sắt và dây xích”, nước mắt lăn dài trên mặt, Hiểu Huỳnh vẫn khóc,” Bách Thảo kéo em chạy, nhưng em quá sợ hãi nên không chạy nổi, bị bọn chúng túm được, Bách Thảo đành quay lại cứu em.Nhưng nhìn Bách Thảo đánh nhau với bọn chúng để cứu em, em lại… lại sợ nhũn tránh vào một chỗ mà khóc…”
” Diệc Phong …”
Run run cầm tay anh, Hiểu Huỳnh nghẹn giọng :
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (4)
” Trước đây, em luôn cho rằng em là bạn tốt của Bách Thảo,là bạn tốt nhất, tốt nhất, nhưng nhìn Bách Thảo đánh nhau với bọn chúng , em lại chỉ biết núp vào một chỗ để khóc…em thật vô dụng …thật nhát gan…Diệc Phong…chính em đã làm liên lụy Bách Thảo, làm hại cậu ấy…em hận chính mình….hận muốn chết …”
”Sao em có thể nhát gan chứ ? Em chỉ hơi lười luyện tập, cho nên thân thủ quá kém thôi,” trở lại nắm bàn tay lạnh ngắt của cô, Diệc Phong nói đùa, ” Cũng may em thông minh nhẫn nhịn, không xông vào làm vướng chân Bách Thảo, mà chạy như bay đi tìm cảnh sát, đúng không ?”
Nước mắt vẫn chảy, Hiểu Huỳnh ngây người lắc đầu :
” Nếu em không kéo Bách Thảo đến đó, thì không xảy ra chuyện …”
” Được rồi, em sắp biến thành thím Tường Lâm đấy ”
Kéo Hiểu Huỳnh đứng dậy, lấy tay lau nước mắt cho cô, DIệc Phong bất lực nói :”Em đừng quá lo,vết thương của Bách Thảo sẽ khỏi . Hơn nữa, Bách Thảo cũng không trách em, vẫn coi em là bạn tốt nhất ”.
” Nhưng , còn chưa đầy một tháng nữa …”, nước mắt lại tuôn, Hiểu Huỳnh rên rỉ ,” Vất vã lắm mới có cơ hội được cạnh tranh giành tư cách tham gia Cúp thế giới, em lại làm Bách Thảo bị thương không thi đấu được .Đúng , em biết, Bách Thảo vẫn coi em là bạn tốt, để khỏi làm em lo lắng,cậu ấy còn tỏ ra vui vẻ, hình như không đau tẹo nào, cũng không ảnh hưởng đến cuộc thi đấu sắp tới ”.
” Em không xứng với Bách Thảo …”
” Òa ” một tiếng, Hiểu Huỳnh lại khóc.
” Em đã làm Bách Thảo thảm hại như thế, cậu ấy vẫn còn lo cho em …em …Vậy nên, DIệc Phong , chúng ta chia tay thôi ”
” Đúng, chúng ta chia tay ”
Hít mạnh nước mũi, mắt vẫn ngấn nước, Hiểu Huỳnh can trường như chiến sĩ nhìn Diệc Phong nói
” Trước khi vết thương của Bách Thảo khỏi hẳn, trước khi Bách Thảo giành được cúp vàng thế giới,chúng ta hãy chia tay .Một ngày Bách Thảo chưa khỏe là một ngày em vẫn chưa thể vui .Em phải trừng phạt mình , chỉ như vậy lòng em mới dễ chịu ít nhiều ”.
” Cô bé ngốc ”.
Diệc Phong nhìn cô ,không nói. Anh biết cô đang nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc .
” Chỉ có điều ”, ánh mắt tội nghiệp nhìn anh, Hiểu Huỳnh nói giọng van lơn, ” Chia tay rồi huynh đừng đi lại với cô gái khác được không ?Đợi khi Bách Thảo giành được cúp vàng , em sẽ lại theo đuổi huynh .
” Ngốc ạ ”
Sầm mặt , Diệc Phòng nhì cô , xẵng giọng :
” Chẳng lẽ cô tưởng tình cảm là thứ có thể gọi nó đến xua nó đi được sao ?”, nói rồi nghiến răng, sải bước bỏ đi, chỉ còn Hiểu Huynh một mình đứng lặng, lòng như vỡ thành từng mảnh nhỏ .
0o0
Đêm .
Nghe tiếng Hiểu Huynh trằn trọc mãi cuối cùng cũng ngủ thiếp, Bách Thảo lén trở dậy .Thay võ phục, lần tìm chiếc nạng ở đầu giường, khẽ khàng mở cửa, tập tễnh bước ra ngoài .
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (5)
Trên trời có một vầng trăng khuyết .
Đóng cửa .
Bách Thảo chống nạng , lặng lẽ đi trong Tùng Bách võ quán . Tiếng lá cây bên đường xào xạc, thỉnh thoảng có tiếng côn trùng văng vẳng trong gió, đi qua sân, xuyên qua vạt rừng nhỏ, phía trước là phòng tập tối om .
Đi trên hành lang trải mành trúc .
Kéo