Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212474

Bình chọn: 9.5.00/10/1247 lượt.

xuống giường ,. Nhược Bạch từng nghiêm túc dặn cô luôn canh chừng Bách Thảo , không được để Bách Thảo xuống giường đi lại , khi vết thương còn chưa lành .

”… ở trên giường quá lâu ”, Bách Thảo lắp bắp giải thích, ” …chân đã cứng đờ lên rồi, nên em bảo Hiểu Huỳnh …”

”Khi nào có thể luyện tập phục hồi tôi sẽ giúp em, bây giờ phải tuân thủ các bước , không được sốt ruột .” Nghiêm mặt, Nhược Bạch để lọ thuốc mỡ trên bàn bên cạnh đầu giường, rồi ngồi xuống giường, kéo ống quần của Bách Thảo lên .

Nhẹ nhàng tháo lớp băng ở đầu gối .

Đầu gối vẫn hơi sưng

Trên đó vẫn có vết khâu sau khi phẫu thuật .

Nhược Bạch cau mày .

Dùng thìa gỗ, phết thuốc mỡ lên khắp đầu gối cô .

Nhìn cái chân phải bị thương của Bách Thảo, Hiểu Huỳnh cắn môi, nước mắt lại ứa ra không thể kiềm chế . Dù đã một tháng, cô vẫn không thể quên cảnh tượng kinh hoàng đó, chiếc gập sắt giáng xuống đầu gối Bách Thảo …

Cô không nhớ Diệc Phong , Sơ Nguyên, Nhược Bạch đã chạy đến như thế nào , chỉ nhớ trong phòng cấp cứu cô đã khóc không ra tiếng bên cạnh Bách Thảo, cuối cùng Bách Thảo bị thương khắp người lại phải động viên cô .

Sau khi kiểm tra tổng thể, bác sĩ nói , vết thương của Bách Thảo chủ yếu là vết thương phần mềm, , một thời gian là có thể hồi phục, chỉ có dây chằng đầu gối bên phải ít nhất phải mất ba tháng điều trị và phục hồi.

Ba tháng …

Nhìn Nhược Bạch cúi đầu bôi thuốc cho Bách Thảo, nhìn Bách Thảo lưng ướt đẫm mồ hôi do vừa tập đi, Hiểu Huynh buồn rầu, nước mắt lại lặng lẽ tuôn rơi . Ba tháng , cần thời gian ba tháng mới có thể đi lại bình thường , trong khi giải vô địch Taekwondo toàn quốc chỉ còn chưa đầy một tháng nữa .

” Em ra ngoài ”

Trái tim đau nhói không dám nhìn tiếp, Hiểu Huỳnh gượng cười, cúi đầu chạy khỏi phòng.

CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (2)

Bách Thảo lo lắng nhìn theo bóng Hiểu Huỳnh . Từ khi cô bị thương đến nay ,hầu như tối nào Hiểu Huỳnh cũng trăn trở khóc thầm ở giường bên .

” Đừng sốt ruột ”

Cúi đầu, Nhược Bạch bôi từng lớp thuốc mỡ lên đầu gối cô . Bài thuốc này chính do anh đã tìm mấy vị danh y nổi tiếng, sau khi xác nhận có tác dụng tốt mới cho cô dùng .

” Dù bỏ lỡ Cúp thế giới lần này, vẫn còn Olympic hai năm sau ”, dùng gạc băng lại cho cô, Nhược Bạch điềm tĩnh nói , ”Có cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, em mới có thể theo đuổi lâu dài sự nghiệp Taekwondo ”.

” Nhưng , nhưng đúng là em cảm thấy đỡ nhiều rồi ” , Bách Thảo nôn nóng , ”… đầu gối em hoàn toàn không đau nữa , Thuốc mỡ của huynh tác dụng rất tốt, mấy hôm nay em thấy đầu gối ấm nóng rất dễ chịu, vừa rồi tập đi cũng không thấy …”

Nhìn ánh mắt trầm lặng nghiêm khắc của Nhược Bạch , Bách Thảo ngừng lại nói chữa :

”… Cũng chỉ hơi đau một chút ”

” Bắt đầu từ bây giờ, trong vòng một tháng, việc tập luyện phục hồi của em chỉ có thể tiến hành ở bệnh viện hoặc dưới sự giúp đỡ của tôi ”, xoa bóp bắp chân cho cô, Nhược Bạch hạ giọng , ” Nghe không ? ”

” … Vâng ”

0o0

Chiều muộn.

Hoàng hôn nhuộm hồng Tùng Bách võ quán .

Cúi đầu lầm lũi bước,Hiểu Huỳnh đá những viên sỏi trên đường .

Từ khi Bách Thảo bị thương, không khí của võ quán trở nên rất nặng nề,đệ tử ai nấy đều buồn thiu , bởi ai cũng hy vọng vào Bách Thảo . Hy vọng Bách Thảo có thể đạt được thứ hạng cao trong giải Taekwondo thế giới, nhưng bây giờ Bách Thảo ngay cả việc đi lại cũng khó khăn .

Sắp đến buổi tập tối …

Nhưng cô không muốn đi .

Để chăm sóc Bách Thảo, Nhược Bạch sư huynh đã giao cho Diệc Phòng phụ trách công việc huấn luyện trong võ quán . Cô không muốn tập tối, cũng không muốn gặp Diệc Phong .

” Này, ngơ ngẩn gì thế ?”

Viên sỏi đá đi lại bị đá về , nghe thấy giọng nói lười biếng uể oải đó, Hiểu Huỳnh cau mặt, không nói năng gì liền quay người bỏ đi .

” Con bé này ”

Hình như biết cô sẽ như thế, Diệc Phong một tay tóm vai cô , cau mày trách ;

” Thấy sư huynh mà không chào một tiếng, còn biết phép tắt gì không ?”

Trong ánh hoàng hôn, Hiểu Huỳnh đưa ánh mắt buồn khổ liếc nhìn DIệc Phong một cái , anh vẫn mang vẻ uể oải và vô tâm đó .

” Chào sư huynh ”, lễ phép cúi chào, cô lại cúi đầu quay người bỏ đi .

” Này, Phạm Hiểu Huỳnh , rốt cuộc cô làm sao ?” , ngơ ngác Diệc Phong lại túm vai cô,” Suốt một thời gian, trông thấy là tránh , cứ như tôi là dịch bệnh ấy ”.

Cúi đầu, Hiểu Huỳnh không nói không rằng.

Dường như thầm công nhận .

CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (3)

Nhìn cô một hồi, DIệc Phong thở dài nói :

” Đừng ngại, có gì cứ nói thẳng với tôi . Có phải cô đang có người khác nên muốn tránh tôi ? ”

”…”

Hiểu Huỳnh kinh ngạc nhìn anh .

” Có mới nới cũ ” , ánh mắt hơi bất lực, DIệc Phong gõ vào đầu cô, ” Cho dù vậy, tôi vẫn là sư huynh của cô, không được phép nhìn thấy là tránh, chẳng ra sao cả ”.

Tủi thân ôm trán, mắt Hiểu Huỳnh ngấn nước nhìn anh :

” Không phải em có người khác .Em thích huynh , thật sự huynh là người đàn ông em thích nhất. Lúc đầu em cũng chưa thích huynh như vậy , nhưng về sau, càng ngày em càng thích huynh …”

Diệc Phong ngẩn người nhìn cô.

” Cho nên , e


Polly po-cket