Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213203

Bình chọn: 8.00/10/1320 lượt.

hi đấu!

Nhìn thấy Katou một lần nữa không thểghi điểm, khán giả ào lên xuýt xoa.

Cánh tay trái tê dại.

Nhưng lòng Bách Thảo rộn vui, cô không nghe thấy trọng tài nói gì, cũng không bận tâm cú tấn công vừa rồi thất bại. Cô ngoái đầu, ánh mắt không rời Nhược Bạch! Nhược Bạch sư huynh đã trở về! Nhược Bạch sư huynh đã trở về! Huynh ấy đã trở về!

Không giận đến nỗi không nhìn mặt cô.

Nhược Bạch sư huynh đã trở về!

Trên đồng hồ điện tử chỉ còn sáu giây là hết hiệp hai, Nhược Bạch đứng bên rìa sàn đấu, mặt như phủ sương lạnh, nhắc nhở Bách Thảo đang phân tâm!

“Tuýt…!”

Cuối cùng cũng duy trì đến hết hiệp, Bách Thảo tập tễnh đi thật nhanh về chỗ nghỉ bên cạnh sàn đấu. Thấy Nhược Bạch đứng ở đó, nỗi xúc động trong ngực khiến cổ họng nóng ran, cô reo lên:

” Nhược Bạch sư huynh! Huynh…”

“Chân làm sao?”

Ngắt lời cô, Nhược Bạch nghiêm mặt hỏi. Khi nghe Bách Thảo ngượng nghịu kể lại lúc sắp hết hiệp hai cô sử dụng toàn phong tam liên đả, mặt anh càng sa sầm.

“… Em sẽ không thua!”, sợ Nhược Bạch sư huynh sẽ thất vọng về mình, Bách Thảo căng thẳng nói, ” Em… em sẽ cố gắng! Hiệp ba nhất định sẽ cố! Em đã nghĩ xong rồi, hiệp ba…”.

“Ngồi xuống!”

Nhược Bạch lạnh lùng ra lệnh cho cô.

Chưa nói hết những lời bị vít trong cổ họng, Bách Thảo ngây người ngồi trên ghế. Đưa cho cô chai nước khoáng và khăn mặt, sau đó Nhược Bạch nhanh chóng nhấc hộp cứu thương, lấy ra lọ thuốc xịt, vén ống quần phải của cô, “Xì…! Xì…! Xì…!” phun lên vết bầm trên đó, lại vén ống tay áo cô phun lên mấy chỗ.

Chỗ bị thương đột nhiên mát lạnh.

Không thấy đau nữa.

Bách Thảo ngây người nhìn Nhược Bạch cúi người trước mặt, thấy anh mồ hôi đầm đìa, không nén nổi mà dùng khăn lau cho anh.

Cúi đầu, tay anh hơi dừng.

Bỏ ống xịt vào hộp, khi ngẩng lên, ánh mắt Nhược Bạch vẫn tĩnh lặng, giọng lạnh lùng hỏi:

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (34)

“Thua bốn điểm, hiệp ba định đánh thế nào?”

“…”, sững người giây lát, Bách Thảo lập tức lấy lại dũng khí, “Em sẽ nỗ lực, tìm mọi cơ hội tấn công! Em không tin Kaotu không có nhược điểm!”.

“Katou rất hiểu em”, giọng thanh lạnh anh nói, “Đặc điểm kĩ thuật của toàn phong tam liên đả, cô ta đã sớm đề phòng, mọi phương thức tấn công em quen dùng, cô ta đều đã chuẩn bị đối phó”.

“…”

Bách Thảo sững người. Đúng vậy, trước mặt Katou cô giống như không có bất kì bí mật gì, tất cả đều bị nhìn thấu, biết mình biết người, Katou đã làm được điều đó, còn hiểu biết của cô với Katou chỉ là kinh nghiệm của một lần giao đấu.

Vặn nút chai nước khoáng, Nhược Bạch đợi cô uống xong mấy ngụm,mới từ từ nói:

“Tôi đã có lỗi khi để em quá ỷ lại vào toàn phong tam liên đả, khi nó trở thành ưu thế của em, cũng đồng thời là hạn chế cách đánh của em, bây giờ hãy quên hẳn tam liên đả đi, trở về trạng thái ban đầu!”

“Trạng thái ban đầu?”, cô thoáng ngây người.

“Quan sát đối phương!\’\’

“…”, cô ngẩn ra nhìn Nhược Bạch.

“Quan sát khởi thể của đối phương, quan sát ý đồ của đối phương, chứ không phải tam liên đả của minh!\’\’, Nhược Bạch nhìn cô nghiêm túc nói, “Không chỉ quan sát bằng mắt, mà phải bằng cả trực giác, không chỉ quan sát động tác sắp triển khai, còn phải phán đoán phản ứng tiếp theo của cô ta, sau đó, đánh bại cô ta!”

“Nhưng…”

Bách Thảo hơi lo. Từ lúc luyện tam liên đả và cách đá xoay người, từ lâu cô đã không rèn kỹ năng quan sát khởi thế của đối thủ.

“Em có thể”, cúi nhìn cô, Nhược Bạch chậm rãi nói. \’Em đã luyện ba năm, cơ thể đã hình thành phản xạ trực giác, cho nên hãy tin tưởng vào nó!”

Chỉ còn mười mấy giây là vào hiệp ba.

“Vâng, em biết rồi!”

Mặc dù chưa hoàn toàn hiểu hất những lời của Nhược Bạch, nhưng Bách Thảo trịnh trọng gật đầu. Khi cô quay người chuẩn bị trở lại sàn đấu, Nhược Bạch gọi:

“Đợi đã!”

Tháo mũ bảo vệ màu đỏ trên đầu, Nhược Bạch dùng tay chải mái tóc ngắn dính mồ hôi của cô. Sau đó rút trong túi áo một vật màu đỏ lóng lánh, cài lên mái tóc đen ánh của cô.

“Vật may mắn của em”, anh nói.

Ngón tay chạm vào chiếc kẹp dâu tây quen thuộc trên tóc, lòng Bách Thảo bỗng như có dòng nhiệt nóng bỏng trào dâng, run run hít một hơi dài, cô ngẩng đầu cười với anh:

“Đúng! Vật may mắn của em!”

Đội lại mũ bảo hiểm cho cô, Nhược Bạch nhẹ nhàng nói: “Đi đi. Bất luận thắng thua, hiệp này phải đánh thật tốt”.

“Nhược Bạch sư huynh trở về rồi!”

CHƯƠNG 21 ĐẾN CHƯƠNG 32

Chương 21

“Nhược Bạch sư huynh trở về rồi.”

Trên mà hình trực tuyến, Hiểu Huỳnh reo lên khi nhìn thấy Nhược Bạch bên rìa sàn đấu, như được truyền một liều thuốc hưng phấn, cô xúc động nhảy dựng lên nói:

“Có Nhược Bạch sư huynh, chắc chắn tình thế sẽ được xoay chuyển!”

Mặc dù đã là hiệp ba, tỷ số lại chênh lệch tới bốn điểm, trận đấu sẽ vô cùng khó khăn, nhưng nhìn thấy Nhược Bạch, lòng Mai Linh cũng nhen lên một tia hy vọng, phụ họa theo Hiểu Huỳnh:

“Đúng, sẽ có chuyển biến!”

Cuối cùng, nhìn thấy Nhược Bạch, lại đứng rất thẳng bên cạnh sàn đấu, Diệc Phong thở phào.

Trong phòng nghỉ của bệnh viện.

Khi ống kính hướng vào Nhược Bạch, Sơ Nguyên lại nhíu mày lo lắng. Mặc dù Nhược bạch chăm chú nhìn lên sàn đấu, dáng vẫn thẳng tắp


Lamborghini Huracán LP 610-4 t