như thân tùng, nhưng sắc mặt gần như tái xanh.
Từng dãy đèn trên vòm nhà thi đấu!
Một lần nữa đứng trước mặt G.Katou, Bách Thảo nghĩ lại những lời chỉ dẫn của Nhược bạch. Từ lúc luyện tam liên đả, rất lâu rồi cô không quan sát khởi thế của đối thủ.
Dưới ánh đèn sáng chói, thấy đôi mắt trầm lặng như nước hồ thu của Katou.
Khởi thế chính là căn cứ vào sự biến đổi tinh vi của ánh mắt, thần thái, vai, hông, trước khi đối phương ra đòn để phán đoán ý đồ và hướng tấn công. Mặc dù đặc điểm của mỗi tuyển thủ khác nhau, nhưng từ khi phòng thủ chuyển sang tấn công chắc chắn có biến đổi…
“Hây…!”
Một chân đá thẳng, Bách Thảo đá vào vùng bụng Katou!
Ánh mắt Katou vừa lóe vội lùi sau tránh, không phản kích, Bách Thảo thu chân điều chỉnh bước nhún. Đúng, Katou đã nhận ra cô chỉ tấn công giả cho nên hủ động né tránh để phòng thủ.
“Hây…!”
Chân trái vừa nhún, chân phải nhằm ngực Katou đá ra, khi Katou lùi về sau, Bách Thảo vận toàn lực xoay người, phi chân tung một cú đá hậu về phía đầu Katou.
Katou phản ứng cực nhanh.
Chính trong tích tắc Bách Thảo xoay người, cô ta đã né sang bên trái, chân lăng ra nhằm vai trái Bách Thảo phản kích…
“Phập…!”
Nhìn thấy cú phản kích của Katou sẽ trúng vào vùng lưng Bách Thảo sau khi cô nhanh chóng xoay người, khán giả lại ào lên xuýt xoa, đó không phải là vị trí được điểm.
“Cô ta đang làm gì vậy?”
Bên ngoài sàn đấu, Kim Mẫn Châu trố mắt nhìn. Nếu nói Thích Bách Thảo đang tấn công thì sức mạnh và khí thế hoàn toàn không giống. Nếu bảo Thích Bách Thảo đang nản chí muốn từ bỏ thì lúc này nhìn vẻ điềm tĩnh và tập trung cao độ của cô hoàn toàn không giống.
“Hình như là đang… thử nghiệm.”
Nét mặt Mân Thắng Hạo bất chợt nghiêm lại, anh thà nhìn thấy Bách Thảo bùng cháy như ngọn lửa còn hơn thấy cô đột nhiên trở nên trầm lặng như nước thế này. Đối với kim Mẫn Châu, một Thích Bách Thảo như vậy càng đáng sợ.
CHƯƠNG 21 ĐẾN CHƯƠNG 32 (2)
“Thử nghiệm?”, Kim Mẫn Châu băn khoăn khẽ kêu, “Thua những bốn điểm, bây giờ đã là hiệp ba, còn thử với chả nghiệm gì nữa?”
“Bách Thảo hình như hơi khác.”
Hiểu Huỳnh dụi mắt nhìn màn hình, cũng như Kim Mẫn Châu nhận thấy sự thay đổi của Bách Thảo. Rất khó diễn tả, Bách Thảohình như đột nhiên trở nên trầm hẳn, giống như… giống như bác sĩ đang dùng dao làm phẫu thuật ngoại khoa…
Ái chà, so sánh như vậy thật kì quặc!
Nhưng, trầm tĩnh điều chỉnh bước chân, lặng lẽ quan sát Katou, giống như xung quanh có một biển nước phẳng lặng trong suốt, khiến tiếng cổ vũ trong sân bất giác nhỏ đi!
Trên nệm đấu màu xanh.
Thời gian trên đồng hồ điện tử từng giây trôi qua, chỉ còn 2 phút 15 giây.
Đăm đăm nhìn Katou, Bách Thảo lặng lẽ điều chỉnh bước nhún, trong đầu điểm nhanh cảnh đấu trong hai hiệp trước. Katou vừa là tuyển thủ ổn định, đầu óc luôn tỉnh táo, phản ứng nhanh, chuẩn bị đầy đủ, lại vừa không có ưu thế cơ thể nổi bật cũng không có khiếm khuyết rõ rệt.
Nhưng…
Không còn thời gian nữa.
Một ý nghĩ nảy sinh nhưng chưa hoàn toàn định hình, Bách Thảo cắn răng, dựa vào trực giác của cơ thể ư? Tích! Tắc! Thời gian hai giây lại trôi qua, dưới mũ bảo hiểm, có thể cảm nhận được chiếc cặp dâu tây lóng lánh, vật may mắn của cô đã quay về, vậy thì thử đánh cuộc một phen!
“Hây…!”
Hét một tiếng chấn động nhà thi đấu, trên tấm nệm màu xanh, Bách Thảo một lần nữa chủ động tấn công Katou! Lần này, tiếng hét của cô cành to, càng dữ dội, dường như báo trước sẽ ra một đòn tấn công khốc liệt.
Katou sầm mặt!
Nắm chặt hai tay, cũng hét to, chuẩn bị sắn sàng đón đợt tấn công đó!
Nhưng cú ra chân của Bách Thảo…
Lại không mang sức mạnh tương xứng như tiếng hét, mà nhẹ nhàng như giăng bẫy chờ Katou phản kích. Lập tức cảnh giác, Katou hơi do dự, đòn phản kích chậm nửa nhịp…
Chính trong nửa nhịp đó!
Chân phải nhẹ nhàng đá ra rồi thoáng dừng lại trên không, sau đó cơ thể Bách Thảo lại vọt lên một cách bất ngờ, thể lực sung mãn như trái núi ép xuống, nhằm đầu Katou đạp thẳng!
Ôi…
Giống như một cảnh kinh hoàng trong phim, khán giả khắp khán đài kinh ngạc nhìn cú đạp tựa cảnh quay chậm nhằm vào đầu Katou!
Bên rìa sàn đấu, ánh mắt Nhược Bạch chăm chú.
Đúng vậy, Katou là tuyển thủ khá bình ổn, sẽ do dự khi lựa chọn tấn công hay phòng thủ. Mà trong tích tắc dư dự đó, có thể lập tức nắm cơ hội, chính là phản ứng trực giác của cơ thể Bách Thảo!
Phản ứng của cô là chính xác!
CHƯƠNG 21 ĐẾN CHƯƠNG 32 (3)
Khi luồng gió theo bóng chân như tia sét ập tới, Katou hơi căng thẳng, nhưng rốt cuộc trước đó đã rèn luyện nhiều lần, cô biết vọt lên cao đạp thẳng xuống là một trong những tuyệt kĩ của Bách Thảo. Vậy nên cô đã luyện tập, chỉ cần kịp thời lùi sau, xoay người đá ngang, không chỉ tránh được mà còn phản kích thành công!
“Hây…!”
Hét vang một tiếng, Katou xoay người né khỏi bóng chân đạp tới…
Nhưng!
Cô không thể!
Sức mạnh của cú đạp đáng sợ như cơn lốc xoáy, hút cơ thể vào, cô không thể tránh,thậm chí không thể xoay vai!
“Phập…!\’
Tiếng chân đạp trúng cơ thẻ bùng nổ như tiếng sấm, khán giả kinh sợ hét lên, có người đã thoáng thấy, không phải, cú đạp đó không trúng
