ỳnh vừa sốt ruột vừa bực:
“Như thế chẳng phải là đang cố tình kéo dài thời gian sao?! Còn tinh thần thi đấu hay không?! Bách Thảo vừa nâng chân, cô ta đã tránh! Chỉ bị gỡ một điểm đã nhát gan, sợ đến thế sao? Tránh tránh tránh! Tránh gì chứ! Có bản lĩnh giao thủ với Bách Thảo đi!”
“Thi đấu là vậy!”, Mai Linh bất lực nói, “Kéo dài một phút nữa coi như thắng, cô ta cần gì để ý đên việc mất mặt hay không!”
“…”
Lâm Phong thở dài, mắt nhìn Bách Thảo liên tục ép Katou đên gần đường biên. Katou vẫn né tránh khỏi phạm vi tấn công của Bách Thảo.
Chương 22
Trên mà hình.
Trọng tài đột nhiên cho ngừng thi đấu, dùng tay ra hiệu cảnh cáo Katou!
Phòng thủ tiêu cực, cảnh cáo lần thứ nhất!
“Ào…!”
Từ màn hình truyền ra tiếng khán giả ồ lên.
” Ha ha, nhìn kìa! Mất mặt không! Giữ chặt cảnhà mình, vì sợ tấn công nên bị trọng tài cảnh cáo! Còn tiếp tục phòng thủ tiêu cực sẽ bị phạt điểm!”, trợn mắt nhìn Katou trên màn hình dù đã bị cảnh cáo vẫn kiên trì phòng thủ, Hiểu Huỳnh tức giận hét lên, “Tức chết đi được, sao lại có loại người như thế! Cảnh cáo lần nữa là sẽ phạt một điểm, thế mà không dám nghênh chiến ư?!”
“Chỉ còn 51 giây!\’\’, Mai Linh nhăn nhó, “Cho dù bị phạt một điểm, Katou vẫn dẫn trước hai điểm, cô ta tính toán không tồi.”
“Nhưng quá mất mặt!”
Thấy Katou một mực né tránh, càng kéo dài thời gian, Hiểu Huỳnh tức điên, thiếu nước nhảy vào trong máy tính mắng một trận.
“Đây là thi đấu”, Thân Ba cau mày, “Cuối cùng vẫn căn cứ vào kết quả để phân thắng bại, không phải căn cứ quá trình thi đấu. Hơn nữa, tỷ số 4:0 trước đó là do Bách Thảo gây ra.”
“Này, rốt cuộc anh đứng về phía ai?”, Hiểu Huỳnh phát cáu.
“Làm thế nào bây giờ?”, nhìn cục diện trì trệ trên màn hình, Mai Linh than thở, “Lẽ nào Bách Thảo thua như vậy sao? Đây là trận đấu dầu tiên của Bách Thảo ở nước ngoài, nếu thất bại ngay từ trận đầu, sau này huấn luyện viên Thẩm càng không để Bách Thảo thi đấu…”
CHƯƠNG 21 ĐẾN CHƯƠNG 32 (6)
Ống kính máy quay quét tới Nhược Bạch ở vị trí dành cho huấn luyện viên.
Diệc Phong cũng rất lo lắng, Bách Thảo thua trận này ư?
Ánh đèn sáng rực từ vòm nhà thi đấu chiếu xuống, trên tấm nệm màu xanh sẫm, hiệp ba giữa Bách Thảo và Kaotu vẫn trong tình trạng trì trệ, thời gian trên bảng từng giây trôi qua, 48 giây, 47 giây. Hai mắt Katou vô cùng trầm tĩnh, cô chỉ phòng thủ không tấn công, phòngthủ bên ngoài phạm vi tấn công hữu hiệu của Bách Thảo.
Không khí trong nhà thi đấu cũng đần dần yên ắng.
Tiếng cổ vũ nhỏ dần, mặc dù khán giả đều hiểu chiến thuật của Katou nhưng lối đánh tránh né như vậy có vẻ không hay.
“Hây…!”
Một lần nữa ra đòn tấn công, thấy Katou lại vội lắc người lùi về sau, Bách Thảo hơi cuống.
Thời gian sắp hết! Cô đã thử nhiều cách, nhưng bất luận tấn công trực tiếp hay cố ý ra đòn giả để dẫn dụ đối thủ tấn công, Katou vẫn một mực cố thủ nghiêm ngặt.
Nhìn đôi mắt tĩnh lặng của Katou.
44 giây, 43 giây, lòng Bách Thảo ngao ngán, điều chỉnh bước nhún, tìm kiếm từng cơ hội có thể. Cục diện trì trệ, khi góc độ di chuyển hướng về vị trí của huấn luyện viên, ánh mắt Bách Thảo lại bất giác nóng lòng tìm kiếm bóng dáng Nhược Bạch.
“Bình tĩnh! Kích nộ cô ta!”
Bên tai thoáng thấy tiếng nói của Nhược Bạch, Bách Thảo hơi ngây người. Bình tĩnh thì cô hiểu, anh nhắc cô không nên hoảng loạn, nhưng câu…
“Kích nộ cô ta!”
Là bảo cô kích nộ Katou sao?
Lòng phân vân, Bách Thảo vô thức nhìn vào đôi mắt phòng thủ âm thầm, tĩnh lặng của Katou. Một đối thủ trâm lặng như vậy, làm thế nào để kích nộ cô ta?
“Kim Mẫn Châu!\’
Cảm nhận được sự hoang mang, bất lực của Bách Thảo, Nhược Bạch lại hô một tiếng!
Nghe thấy tên mình, Kim Mẫn Châu ở bên ngoài đang chăm chú theo dõi trận đấu ngạc nhiên ngoái đầu…
Thì ra là sư huynh của Thích Bách Thảo.
Sư huynh của Thích Bách Thảo cũng thật kỳ quặc, hai hiệp trước biến mất bỏ mặc cô ta, bây giờ gợi ý chỉ đạo đấu pháp cho Thích Bách Thảo, không hiểu sao lại gọi tên cô.
Miệt thị nghĩ thầm, Kim Mẫn Châu quay đầu, mắt vừa nhìn Thích Bách Thảo giữa sàn đấu, bỗng kinh ngạc tột cùng!
Đó là…
Là Thích Bách Thảo sao?!
“Hây…!”
Trên sàn đấu, Bách Thảo một lần nữa hét to nhưng với một ngữ khí và âm sắc khác hẳn, tiếng hét đầy ngạo mạn! Trước một Katou liên tục giật lùi né tránh, Bách Thảo trợn tròn hai mắt, chân trái tung ra cú đá, nhưng không lập tức thu về, mà dừng lại trên không…
CHƯƠNG 21 ĐẾN CHƯƠNG 32 (7)
Ngang nhiên để lơ lửng trước mặt Katou.
Ngạo nghễ dừng lại chẵn một giây!
“Ào…”
Giống như một nồi áp suất, khán giả bốn phía khán đài phẫn nộ ào lên! Đó không phải là tân công, ró ràng là khiêu khích! Là sự nhạo báng Katou, thậm chí nhạo báng tất cả khán giả Nhật Bản ngồi đây!
“Katou…”
“Katou…”
Tiếng hô như sóng một lần nữa dậy lên, ngoài cha mẹ Katou trên ghế dành cho khách mang vẻ mặt phức tạp. Mọi khán giả trên sân đều cao giọng hô vang, họ muốn một thắng lợi đẹp mắt! Họ muốn nhìn thấy Katou đánh bịa đối thủ một cách oai hùng!
“Hây…!\’
Trước một Katou vẫn kiềm chế, tiếp tục giật lùi, tiếng hét của Bách Thảo càng ngạo mạn, cánh mũi phồng lên, ánh mắt khinh