pacman, rainbows, and roller s
Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221563

Bình chọn: 8.00/10/2156 lượt.

iên của cô lại chính là G.Katou – thần tượng Taekwondo của toàn dân Nhật Bản từng bị cô đánh bại tại Trung Quốc, vậy là mấy tờ báo thể thao sau khi thương lượng đã quyết định cử phóng viên đến Nhật đưa tin về trận đấu.

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (18)

“Sẽ được truyền trực tiếp trên mạng!”

Nghe các phóng viên Trưng Quốc nói vậy, Bách Thảo ngây người.

“Đúng! Do đến đây quá vội, không kịp phát sóng trực tiếp trên ti vi, cho nên chúng tôi quyết định truyền trực tiếp qua mạng, để khán giả trên mạng có thể trực tiếp theo dõi trận đấu của cô!”

“…”

Đột nhiên căng thẳng, Bách Thảo ngẩng nhìn Nhược Bạch.

“Cảm ơn mọi người đã đến cổ vũ cho Bách Thảo”, Nhược Bạch khách khí nói với mấy phóng viên, “Bách Thảo nhất định cố gắng hết sức,bây giờ xin để cô ấy chút thời gian chuẩn bị.”

“Vâng, vâng, nhất định sẽ cổ vũ!”

“Bách Thảo, chúng tôi tin cô nhất định chiến thắng!”

Mấy phóng viên Trung Quốc động viên cô, rồi tản đi cùng với phóng viên người nhật. Vừa đến góc phòng đợi, một phóng viên Nhật hiếu kì hỏi đồng nghiệp Trung Quốc:

Có phải cô ấy là tuyển thủ rất lợi hại của quý quốc?”

“Đương nhiên! Cô ấy là tuyển thủ vô cùng xuất sắc, chưa từng thất bại trong bất cứ trận nào!”, đồng nghiệp Trung Quốc tự hào.

Nghe vậy, mấy phóng viên Nhật nhíu mày, vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.

Thời gian thi đấu đang đến gần.

“Hây…!”

Lưng toát mồ hôi, Bách Thỏa đá vào tấm bia chân trong tay Nhược Bạch! Truyền trực tiếp qua mạng? quá trình thi đấu của cô đều được truyền hình trực tiếp đi sao? tim đập loạn xạ, cơ thể từ trên không rơi xuống, Bách Thảokhông nén nổi lại nhìn về phía mấy phóng viên trong nước đang ngồi ở góc phòng.

Thở dồn mấy hơi.

Nỗ lực kìm chế xáo động trong lòng, Bách Thảo ngẩng đầu, thấy Nhược Bạch chăm chú nhìn cô. Dù anh không nói gì, nhưng ánh mắt đó khiến cô bỗng thấy xấu hổ vô cùng.

“Em…”

Những ý nghĩ vẩn vơ trong đầu khiến cô xấu hổ không dám nhìn anh.

“Dù không truyền trực tiếp, em cũng phải đánh bại Katou. có truyền trực tiếp, em càng phải đánh bại Katou”, nhìn cô, Nhược Bạch hạ giọng nói, “Em hiểu không?”

“Vâng!”

Người hơi run, Bách Thảo trả lời như phản xạ.

Các tuyển thủ tham gia thi đấu ngày hôm nay cũng lần lượt đến đầy đủ, ngẩng đầu nhìn thấy Kim Mẫn Châu vẫn dáng cao ngạo đã thay xong võ phục và bắt đầu khởi động. Không khí nóng dần, có tuyển thủ trả lời phỏng vấn củaphóng viên, có tuyển thủ tập khởi động. Thấy chỉ còn mười phút nữa là trận đấu bắt đầu, Nhược bạch bảo Bách Thảo ngồi nghỉ.

Đưa cho cô cốc nước, anh ngồi bên cạnh khẽ nói:

“Thư giãn đi.”

Đồng hồ điện tử trong phòng đợi báo còn” chín phút ba mươi giây” nữa trận đấu bắt đầu.

Uống ực haingụm nước, từng lọn tóc dính vào mặt, Bách Thảo dung khăn lau khô, lấy tay chải lại mái tóc. Mặc dù không trang điểm, không xinh đẹp như G.Katou, nhưng cô vẫn muốn lúc truyền trực tiếp trông dễ coi một chút.

Ngón tay luồn trong tóc đột nhiên dừng lại…

Cô sững người.

Những ngón tay hơi cuống sờ lần nữa, lại lần nữa…

Mặt tái nhợt.

Cô đứng phắt dậy, xông về phía chiếc gương lớn duy nhất trong phòng nghỉ dành cho tuyển thủ!

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (19)

Trong gương là cô gái hai má đỏ hồng, mắt kinh hãi mở to, tay run run giơ ra, ngón tay lịa tiếp tục lùng sục trên đầu, không có! Cô đứng trước gương, nghiêng người, xoay đầu tìm kiếm, không có! Sau gáy không có! Trên áo cũng không!

Không có thật rồi!

“Sao thế?!”

Chưa bao giờ thấy cô hốt hoảng như vậy, Nhược Bạch cau mày, chạy đến hỏi.

Sợ hãi tròn mắt nhìn anh, mặt Bách Thảo trắng bệch, không nói nên lới. Người hơi run, cô đột nhiên quay ngoắt vào phòng thay đồ, suýt va vàoKim Mẫn Châu vừa khởi động xong! Kim Mẫn Châu bựcmình lẩm bẩm gì đó rồi cùng Mân Thắng Hạo đi ra khu vựctập kết.

Lúc ngang qua Nhược Bạch, Mân Thắng Hạo cung kính cúi chào.

Thời gian hiển thị trên bảng tại khu vực nghỉ giải lao của các tuyển thủ lúc này là “Bảy phút bốn mươi giây”.

Nhược Bạch sốt ruột đứng ở cửa phòng thay đồ.

Đến khi Bách Thảo đi ra, thời gian chỉ còn “sáu phút hai mươi giây”, đa số tuyển thủ đầu rời phòng nghỉ tiến vào khu vực chờ thi đấu. Nhược Bạch nghiêm mặt, đang định trách cô, lại thấy Bách Thảo mặt tái mét từ trong phòng lao ra, ngơ ngẩn như mất hồn, nhìn thấy anh, như chết đuối vớ được cọc, túm cánh tay anh, hoảng loạn kêu lên:

“Không thấy!”

“Không thấy cái gì?”

Cố kìm nỗi bực tức, Nhược Bạch bình tĩnh hỏi.

“Chiếc kẹp tóc dâu tây! Chiếc kẹp tóc dâu tây của em!”, túm chặt cánh tay anh, Bách Thảoluống cuống, “…lúc rời khách sạn rõ ràng em đã cặp trên đầu, bây giờ lại không thấy! Nhất định là rơi ở đâu! Em vừa đến phòng thay đồ tìm không thấy! Ở phòng nghỉ cúng không thấy, có khi bị rơi lúc tập khởi động, hay là rơi ở chỗ nào!”

Nói rồi vội vàng cúi tìm!

Nhược Bạch xám mặt, nghiêm khắc nói:

“Mất thì mất! Mau đứng lên, phải ra sân rồi!”

Cả phòng nghỉ lúc này ngoài họ ra thì chỉ còn hai tuyển thủ.

Khi hai người đó đi ra, lúc ngang qua Bách Thảo thấy cô cuống quýt cúi tìm trên sàn nhà, họ đều liếc nhìn với ánh mắt ngạc nhiên.

Đồng hồ báo chỉ còn “bốn phút mười giây”.

“Đủ rồi!”

Cau mày