Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213164

Bình chọn: 8.5.00/10/1316 lượt.

ơi đỏ lắp bắp:\’”Em xin lỗi, em biết sai rồi… đợi đến khi hết trận đấu buổi sáng em sẽ đi tìm… Nhược Bạch sư huynh, xin lỗi, em sẽ không nghĩ tới chiếc cặp nữa, huynh đừng giận…”

Thấy mặt Nhược Bạch vẫn lạnh tanh.

Anh đứng yên, không nhìn cô, cũng chẳng nói gì.

Một nỗi sự hãi dấy lên khiến tim cô thắt lại!

Lần trước ở Hàn Quốc, cô giao ước với Kim Mẫn Châu, nếu thua cô sẽ rút khỏi Taekwondo, cũng không thấy sắc mặt anh nghiêm trọng như vậy. Nhược Bạch sư huynh giận thật rồi! Bực mình thật rồi! Sợ hãi tột cùng túm lấy cánh tay anh, cô nói lại không đầu không cuối:

“Em biết em sai rồi…”

“Nhược Bạch sư huynh, Nhược Bạch sư huynh, em biết sai thật rồi…\’

“Chỉ là do… chiếc cặp đó là của Sơ Nguyên sư huynh tặng em…em mới không muốn để mất…nên mới…nên mới…”, nước mắt lại trào ra không kìm được. Lần này là vì chiếc cặp chứ không phải là vì sợ hãi, cô vừa khóc vừa lúng búng: “…Em không cần cái cặp ấy nữa, Nhược Bạch sư huynh, hết trận đấu, em cũng không đi tìm nữa…được không…Nhược Bạch sư huynh, huynh tha lỗi cho em được không…”

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (23)

Tiếng cổ vũ lại dội lên.

Không ai chú ý đến sự cố ở góc bên này, trận đầu tiên của vòng loại dành cho các tuyển thủ nam đã vào hiệp hai.

Cánh tay bị cô bíu chặt, Nhược Bạch lặng lẽ nhìn đôi mắt hốt hoảng như mắt hươu non gặp nạn của cô, tim anh lặng lẽ chùng xuống, giọng lạnh lùng anh khẽ nói:

“Chiếc cặp tóc đó không phải Sơ Nguyên tặng cô.”

“…”

Mắt đột nhiên mở to!

Nhược Bạch nói tiếp:

“Cho nên, hãy quên nó đi, đó là của tôi mua cho cô.”

Sững người như không hiểu gì, cô ngơ ngác nhìn anh, hình như thời gian rất dài, giọng khô đắng, tắc nghẹn:

“Chiếc cặp dâu tây là huynh… là huynh…”

“Đúng, chiếc cặp đó tôi mua từ quầy tạp hóa của cô chủ tóc vàng”, Nhược Bạch lãnh đạm nói. ” Nó rất rẻ, cho nên mất không đáng tiếc, cũng không phải của Sơ Nguyên tặng cô. Cho nên, bắt đầu từ bây giờ cô có thể quên hẳn nó đi, tập trung sức lực vào thi đấu được không?”

“…Tại sao?”

Mặt trắng bệch, cô lắp bắp.

“Tại sao cái gì?”, Nhược Bạch cau mày.

“…Tại sao lại mua cho em cái cặp đó?”, cô cắn chặt môi, nước mắt lại ứa ra, “…Em vẫn tưởng là của Sơ Nguyên sư huynh, huynh cũng không…cũng không bảo em…”

Không nhìn cô, môi Nhược Bạch hơi tái.

“Tôi mua nó cho cô là bởi vì nó rất rẻ, cô tưởng nhầm là của Sơ Nguyên, bởi vì cô mong đó là của Sơ Nguyên tặng.”

“Em không…”

Nước mắt ứ đầy, sự tủi thân chưa từng có khiến nước mắt Bách Thảochỉ trực trào ra! Cô rất ghét khóc, nhưng cô không thể bị Nhược Bạch sư huynh nghĩ oan như vậy! Không phải vì đó là của Sơ Nguyên sư huynh tặng mà chỉ vì cô cảm động bởi có người quan tâm, để ý đến cô,có người biết cô thích gì… Chiếc kẹp tóc dù rẻ, nhưng đó là vật cô thích nhất, dù chỉ một đồng, cũng là thứ cô thích nhất!

Tấm tức khóc, Bách Thảo buông tay anh!

“Em đi tìm nó.”

Lấy tay lau nước mắt vẫn còn trên khuôn mặt nhợt nhạt, cô quay ngoắt người, chạy đi!Cô phải tìm chiếc cặp đó về! Cô phải lập tức tìm về, cô đã đánh mất nó, cô đã nhầm người tặng, cô đã làm tổn thương Nhược Bạch sư huynh, đó là vật quý nhất!

“Làm gì vậy…?”

Chạy được mấy bước, giữ cô từ phía sau, cơn giận khiến Nhược Bạch đau tức ở ngực. Quay người, nước mắt nhòe đi, Bách Thảo nhướn cổ nói:

“Em đi tìm nó về!”

“Chiếc kẹp tóc đó ư?”, Nhược Bạch gằn giọng, bất lực.

“Vâng!”

“Cô có biết sắp ra sân thi đấu?”

“Em biết!”

“Vậy cô…”, Nhược Bạch tía mặt.

“Thi đấu còn nhiều trận”, nước mắt lại tuôn, cô khóc, giọng nghẹn ngào, “Lần này thua vẫn còn lần sau! Nhưng chiếc cặp chỉ có một,giờ lại mất rồi! Em phải tìm nó, em nhất định tìm nó!”.

“Cô…”

Mặt tái xanh, Nhược Bạch vung tay!

Kinh hãi nhắm mắt, Bách Thảo nắm chặt hai tay, chờ đợi cái tát thịnh nộ của Nhược Bạch sư huynh. Nhưng không ai ngăn được cô!

Cô phải đi tìm!

Bây giờ cô phải đi tìm chiếc cặp tóc đó.

Trước mặt tối đen, cái tát chờ đợi mãi không rơi xuống, khi cô từ từ mở mắt nhìn thấy cánh tay Nhược Bạc chầm chậm buông xuống và vẻ mặt bất lựcsa sầm của anh.

“Được.”

Giọng anh khàn khàn, nhỏ nhẹ từ trên đầu cô vọng xuống.

“Cô ở lại thi đấu”, dường như vừa quyết định,Nhược Bạch nhẫn nhịn, giọng khô khan nói, “Tôi sẽ đi tìm cho cô.”\’”…”

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (24)

Bách Thảo há miệng định nói!

“Nếu như thế cũng không được”, ánh mắt tối sầm lạnh như thép, Nhược Bạch xẵng giọng, “…vậy thì… từ nay trở đi cô đừng nhận tôi là sư huynh nữa!”

Từ phía xa, Kim Mẫn Châu thấy cảnh bên này.

“Ha ha!”

Cười đắc ý, Kim Mẫn Châu nói với Mân Thắng Hạođứng bên:

“Nhìn thấy chưa, Thích Bách Thảo sợthi đấu muốn trốn, sư huynh cô ta mắng cho một trận. Ha ha, côta lại bị sư huynh mắng, khóc rồi! Đúng là đồ vô dụng, chưa ra sàn mà chân đã nhũn ra rồi! Nhìn kìa, sư huynh tức giận bỏ đi, không thèm đếm xỉa đến cô ta nữa, ha ha!”

Nghĩ một lát, Kim Mẫn Châu nhăn mặt, lẩm bẩm:

“Hừ, bị kẻ nhát gan đó đánh bại, thật khó chịu!”

Nhìn bóng Nhược Bạch khuất sau lối ra sàn đấu, để lại Bách Thảo ngẩn ngơ một mình, Mân Thắng Họa băn khoăn. Lẽ nào một trận đấu quan trọng nhưthế, đối thủ là G. Kaotu – thần tượng Taekwondo của to


Old school Swatch Watches