, dịu dàng mà lộng lẫy như ánh trăng. Trong ánh nến lung linh, huấn luyện viên Thẩm Ninh như một mĩ nhân bước ra từ trong tranh, tay cầm ly rượu, mắt cười sóng sánh nhìn người đàn ông đối diện.
Đứng bên cạnh Diệc Phong, Hiểu Huỳnh ngây ra nhìn.
Nhìn thấy huấn luyện viên Thẩm trong nhà hàng không có gì lạ, hẹn hò với đàn ông cũng chẳng có gì lạ bởi huấn luyện viên Thẩm vẫn còn đang đơn thân.
Chỉ có điều…
Người đàn ông đó lại là cha của Đình Nghi!
Trung tâm huấn luyện Taekwondo được xây dựng bởi tiền tài trợ của Phương Thạch Cơ, là cha của Đình Nghi, lúc khai trương ông ta có đến cắt băng khánh thành. Hơn nữa, mặc dù Hiểu Huỳnh rất hiếm khi nhìn thấy Phương Thạch Cơ nhưng ông ta thường xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, đương nhiên cô không thể nhận nhầm!
“Sao có thể…”
Kinh ngạc, miệng há to, Hiểu Huỳnh nhắm mắt lạirồi lạimở ra, nhìn lần nữa vẫn thấy đúng là Thẩm Ninh với nụ cười hạnh phúc dâng đầy trong mắt cùng ăn với cha Đình Nghi.
“Lẽ nào…”
Một dự đoán đáng sợ lóe lên trong đầu, đầu tiên là hốt hoảng, sau đó là không tin và cuối cùng là phẫn nộ. Hiểu Huỳnh tức tối giậm chân, định xông vào cửa hiệu.
CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 10 QUYỂN 4 (37)
“Làm gì vậy?”
Diệc Phong kéo giật tay cô.
“Thì ra là thế!”, vùng khỏi tay Diệc Phong, Hiểu Huỳnh tức run, “Em hiểu rồi! Thảo nào bất luận Bách Thảo xuất sắc đến đâu, thực lực mạnh bao nhiêu, cô ấy cũng không để Bách Thảo tham gia Cup Taekwondo thế giới! Thảo nào dù cả thế giới đều biết, Bách Thảo mạnh hơn Đình Nghi nhưng cô ấy vẫn nhất định để Đình Nghi tham gia, ngay một cơ hội cạnh tranh công bằng với Đình Nghi cũng không chịu cho Bách Thảo!”
Nộ khí ngùn ngụt, Hiểu Huỳnh vừa xông về phía nhà hàng vừa hét:
“Em phải đi hỏi cô ấy, cô là huấn luyện viên như vậy sao?! Nếu vì mối quan hệ đó, luôn chèn ép Bách Thảo, không cho Bách Thảo cơ hội, vậy thì em sẽ ra khỏi đội! Bách Thảo cũng ra, anh cũng ra! Nhược Bạch sư huynh cũng ra! Em sẽ kêu gọi các đồng đội ở trung tâm phản đối cô ấy!”
“Bình tĩnh đi!”
Lấy tay bịt miệng Hiểu Huỳnh, kéo quặt hai cánh tay cô ra sau lưng, mặc cô phẫn nộ vùng vẫy, Diệc Phong lạnh mặt kéo cô vào góc khuất phía xa, tức giận hỏi:
“Cô muốn gây sự phải không?”
“Phải!”
Cắn mạnh vào tay anh, Hiểu Huỳnh tức nghẹn họng, hét lên:
“Tại sao anh ngăn tôi, anh đứng về phía cô ta sao? Xấu hổ cho anh là sư huynh của chúng tôi, lúc quan trọng anh lại rụt cổ như con rùa!”
Trên tay còn in dấu răng của Hiểu Huỳnh, Diệc Phong đau điếng xuýt xoa, nghiến răng nói:
“Được, tôi không ngăn cô nữa, nếu cô muốn làm căng thẳng thêm mối quan hệ giữa Nhược Bạch và huấn luyện viên Thẩm thì xin mời cứ việc!”
Nói xong, anh buông tay, thở hắt ra, mệt mỏi dựa người vào bức tường trong ngõ, không thèm nhìn cô.
Thấy anh như vậy, Hiểu Huỳnh lại do dự, lắp bắp hỏi:
“Hậu quả rất nghiêm trọng sao?”
“Cô nói xem?”, Diệc Phong tức giận trợn mắt nhìn cô, “Nếu cô là huấn luyện viên Thẩm, trước mặt mọi người bị chỉ trích là đối xử không công bằng với các tuyển thủ, cuộc sống riêng tư cũng bị bóc mẽ trước đám đông, cô cảm thấy thế nào? Sẽ lập tức tỉnh ngộ để Bách Thảo tham dự Cup Taekwondo thế giới hả?”
Hiểu Huỳnh vừa giận vừa buồn.
“Vậy là thế nào? Nhưng rõ ràng cô ấy không công bằng! Một người là con gái của người tình, một người là Bách Thảo chậm mồm chậm miệng, cô ấy đương nhiên phải nghĩ cách, tìm mọi lý do để ủng hộ Đình Nghi! Nhưng như thế không công bằng!”
“Trên đời chưa bao giờ có công bằng tuyệt đối”, Diệc Phong thở dài, “Cứ bình tĩnh, chúng ta sẽ nghĩ cách sau…”.
Bách Thảo đáng thương.
Trên trời, một đám mây đen che khuất vầng trăng tròn vàng óng trên đầu Hiểu Huỳnh. Nên nói với Bách Thảo thế nào về chuyện của huấn luyện viên Thẩm. Cô nhăn nhó, khổ sở vô cùng.
Chương 10: chương 10
CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 10 QUYỂN 4 (38)
Dịch về phía trước mười mấy mét.
Trong một nhà hàng kiểu Pháp, Sơ Nguyên và Bách Thảo ngồi ở bàn sát cửa sổ.
“Ra nước ngoài thi đấu?”
Nghe tin đó, Sơ Nguyên ngây người, rồi tiếp tục dùng dao quệt patê gan ngỗng lên lát bánh mì đã nướng đưa cho Bách Thảo.
“Nhược Bạch sư huynh nói, có khả năng tuần sau phải lên đường.”
Tối nay vốn luyện tập bình thường, nhưng khi Sơ Nguyên xuất hiện, Nhược Bạch đột nhiên tuyên bố nghỉ tập.
Ngoài cửa sổ, đám mây đen đã tản đi, vầng trăng tròn lại hiện ra lộng lẫy, Bách Thảo thận trọng cắn miếng bánh mì đã quệt patê, mùi vị rất lạ, trước đây cô cũng nghe nói về patê gan ngỗng, nhưng chưa ăn bao giờ.
“Có kịp làm hộ chiếu không?”
“Nhược Bạch sư huynh nói có lẽ kịp”, lại cắn miếng nữa, cảm thấy mùi vị tuy lạ nhưng rất ngon, ăn hết khoanh bánh , thấy Sơ Nguyên không nói, cũng không ăn, nên băn khoăn hỏi, “Sơ Nguyên sư huynh, huynh khó chịu trong người phải không?
“Không.”
Sơ Nguyên lắc đầu.
“Ừ.”
Bách Thảo vui vẻ trở lạ, người phục vụ bê khay đến, để đồ uống trước mặt cô và Sơ Nguyên, là một cốc nước quả màu vàng nhạt, thoảng mùihoa hồng thanh nhã, bên cạnh là cốc sứ nhỏ màu trắng, đựng mấy viên đá nhỏ trong suốt, giữa có cánh hồng đóng băng.
Cô ngây ra nhìn.
Đột nhiên nghĩ tới những hạt