Anh đẩy hai bài thi đến trước mặt cô.
“Làm rất tốt.”
Bách Thảo căng thẳng nhìn điểm số…
Phía góc bên phải chỗ tổng điểm là nét bút rồng bay phượng múa của anh, Anh 138 điểm, Toán 129 điểm.
“Em rất chăm chỉ”, Nhược Bạch nhẹ nhàng, “Rất tốt.”
Sau hai tiếng”Rất tốt” mắt Bách Thảo lập tức nhòe đi. Nắm chặt một góc trên võ phục, cô ngây người nhìn điểm số, vừa vui vui muốn cười lại hơi bất an nói.
Sau này em sẽ cố gắng viết nhiều…đọc nhiều…”
“Ọc…”
Tiếng bụng sôi.
Nhìn gương mặt ngượng nghịu ửng đỏ của cô, Nhược Bạch hơi nhếch mép, biết sáng nay cô làm liền ba đề thi, tiêu hao không ít sức lực. Bấy giờ là mười một giờ hai mươi phút, vẫn chưa đến giờ ăn trưa của võ quán, ánh mắt anh dừng lại trên quả lựu căng tròn trên bàn.
Cầm lên.
Bẻ làm đôi, bên trong chi chít những hạt lựu căng mọng đỏ tươi như mã não. Mắt nhìn, Bách Thảo không dám tỏ ra thèm thuồng, nhưng vẫn không nén nổi nuốt nước bọt “ực” một tiếng. Từ nhỏ, cô thấy lựu là loại quả rất đẹp, giống như mã não, đẹp đến nỗi không dám ăn.
CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 10 QUYỂN 4 (33)
Hơn nữa lựu lại rất đắt.
Cái đắt của lựu khác với dâu tây và anh đào.
Dâu tay và anh đào có thể ăn nhai ngập răng còn lựu chỉ có lớp nước chua chua ngọt ngọt, vỏ ngoài và hạt chiếm số lượng khá nhiều.
Cô không dám ăn.
Cô nghĩ có lẽ Nhược Bạch sư huynh cũng không dám ăn, cho nên cô bớt lại một quả trong số quà tặng sư phụ để để tặng anh.
Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng tách hạt lựu, loáng một cái những hạt lựu như hạt ngọc đã ở đầy trong lòng bàn tay anh.
“Ăn đi.”
Chìa bàn tay đựng đầy hạt lựu trước mặt cô, Nhược Bạch nói.
“Em….em không ăn! Em không thích lựu!”
“Em không thích!”, nhìn cô, môi thoáng cười, môi anh hơi nhếch, “… Nên mới đem tặng tôi?”
“Không phải!”, mặt đỏ ửng, lắc đầu lia lịa, “Vâng, em không thích, cho nên mới sư huynh ăn giúp”.
“Lại biết nói dối nữa!”
Kéo tay cô, Nhược Bạch để nắm hạt lựu vào lòng bàn tay cô, ra lệnh:
“Ăn đi.”
Trước uy lực của lời nói đó, Bách Thảo do dự nhìn, thấy mặt anh vẫn nghiêm nghị tỏ vẻ nhất định bắt cô ăn. cô cắn môi, nhón một hạt, vị chua chua ngòn ngọt thấm vào đầu lưỡi, thận trọng nhâm nháp.
Nhược Bạch nhìn cô, hỏi:
“Ngon không?”
Cô không dám nói dối.
“Ngon.”
“Tại sao trông lại không vui?” anh cau mày.
“…Hơi tiếc…”, cô lúng túng cúi đầu. Nghĩ tới vừa đẹp vừa đắt như thế cuối cùng lại bị mình ăn mất, nên cứ nhấm nháp mãi hạt lựu trong miệng.
“Nếu tôi ăn thì không tiếc chứ?”, Nhược Bạch thoáng cười.
Chầm chậm lắc đầu, giọng hơi khàn, cô khẽ nói:
“…Sẽ rất vui.”
“Ồ!”
Im lăng vài giây, Nhược Bạch đưa tay nhón một hạt trong bàn tay cô, Bách Thảo sung sướng ngẩng đầu thấy quả nhiên anh đang ăn. Chầm chậm nhấm nháp, thấy cô nín thở, hai mắt long lanh, anh mỉm cười tán thưởng:
“Rất ngọt.”
“Đúng, đúng! Rất ngọt!”, cô gật đầu lia lịa, cảm giác lựu ngon hơn rất nhiều.
Sau đó Bách Thảo phát hiện…
Cô ăn một hạt.
Nhược Bạch cũng ăn một hạt.
Vị thanh ngọt lan trong miệng, từng hạt tưng hạt lựu trong veo, hồng mọng long lanh như mã não, cô vừa ăn vừa nhìn Nhược Bạch. Mỗi lần thấy anh ăn một hạt, lòng cô loại vui thêm một chút, dần dần vị ngọt mát càng lan tỏa, lan tỏa thấm tận đáy lòng.
Chương 9: chương 09
Đêm trung thu.
Diệc Phong và Hiểu Huỳnh không đi dạo ven hồ trong công viên.
Bởi ven hồ chỗ nào cũng đông người,không có không gian riêng tư, Hiểu Huỳnh cũng chửng hiểu tại sao cô lạimuốn kiếm chỗ riêng tư, nên suốt dọc đường đi cứ lẩm bẩm rồi lại cùng Diệc Phong lang thang trên phố. Trên đường phố cũng đông người, các quầy hàng bán đầy hai bên đường, Hiểu Huỳnh hồ hởi chọn mua một chiếc trâm có gắn nụ hoa tường vi, chọn bông hồngđể cài ngực áo, một dây đeo chìa khóa gắn con báo gấm xinh xắn ở một quầy bán đồ trang sức.
CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 10 QUYỂN 4 (34)
“Sau này, ngày nghỉ và ngày tết nhất định không ra ngoài nữa.”
Trong đêm, nhìn dòng người rồng rắn trên đường, Hiểu Huỳnh vừa cúi đầu chọn đồ vừa phàn nàn: “Người đông thế này, các quán ăn tha hồ hét giá, muốn ăn bữa ngon cũng không được, tết Trung thu mà lại chỉ được ăn mỗi bát vằn thắn bên đường”.
Tay cầm đống đồ, lại còn ôm con gấu Bắc Cực to bằng nửa người, Diệc Phong ngáp một cái, uể oải đứng đợi cô. Hôm nay Hiểu Huỳnh hùng hổ kéo anh ra phố, lại vòi vĩnh bắt anh mua tặng con gấu, bây giờ lại phàn nàn không nên ra ngoài.
“Nhìn này, thích không?”
Nhặt lên hai sợi dây chuyền bằng dây da vải màu đen, Hiểu Huỳnh vui vẻ ngoái đầu hỏi anh, đó là cặp dây chuyền tình nhân, hai nửa ghép lại thành một hình trái tim.
“Tùy.”
Diệc Phong lại ngáp.
“Tùy cái gì! Mua cho anh đấy!”, Hiểu Huỳnh lườm anh nói, “Anh đã tặng quà trung thu cho em, em cũng nên có quà tặng anhchứ, cái này hay đấy”. Hi hi, hơn nữa lại rẻ, hai chiếc mới có hai mươi lăm đồng.
“Tôi không thích!”
Diệc Phong từ chối thẳng thừng.
Mặc cả với chủ hàng, cuối cùng ngã giá mười tám đồng. Hiểu Huỳnh đắc ý đeo cho mình trước, sau đó ra hiệu bảo Diệc Phong cúi đầu để cô đeo giúp.
“Đừng có mơ!”
Dứt khoát nói rõ lập trường, Diệc Phong cảnh giác lùi lại một bước.
“Mau đeo vào!”, nhìn bộ dạng nh
