Insane
Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213385

Bình chọn: 7.00/10/1338 lượt.

ôi không còn sắc máu!

Hai tay run run!

Đèn đỏ ở ngã tư chuyển sang xanh, chiếc xe sau liên tục bấm còi, Sơ Nguyên vòng xe qua ngã tư. Trên vỉa hè có một tốp học sinh vừa tan trường cười nói ồn ào, anh chầm chậm xoay vô lăng.

Nhìn sắc mặt đột nhiên tái mét của cô.

Sơ Nguyên nhíu mày, nhớ đến lời hứa với Nhược Bạch.

“Dạo trước đúng là Nhược Bạch quá mệt mỏi”, đắn đo một lát, Sơ Nguyên thận trọng, “Nếu cứ kéo dài như vậy, sợ là sức khỏe anh ấy không chịu nổi”.

“Vậy bây giờ Nhược Bạch sư huynh…”

Tâm trạng thẩm lo lắng, cô đăm đăm nhìn Sơ Nguyên!

“Bây giờ đã tốt nhiều rồi!”.Sơ Nguyên mỉm cười, chầm chậm xoay vô lăng, không xa phía trước là Tùng Bách võ quán, “Chỉ cần nghỉ ngơi hợp lí và bồi dưỡng tốt là không có vấn đề gì.”

Thở phào.

Tâm trạng thấp thỏm lo lắng cũng dần trở lại bình thường.

Sau cơn sợ hãi, người toát mồ hôi rồi ngây ra một lát, cô đột nhiên cảm thấy bây giờ chẳng còn gì quan trọng nữa, chỉ cần Nhược Bạch sư huynh thật sự khỏe mạnh, chỉ cần Nhược Bạch sư huynh thực sự muốn thế, thi đấu hay không cũng chẳng có gì quan trọng nữa!

CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 10 QUYỂN 4 (17)

Đến Tùng Bách võ quán, Sơ Nguyên vừa dừng xe, Bách Thảo đã nhanh tay mở cửa chui ra!

“Em đi tìm Nhược Bạch sư huynh!”

Cô chỉ nói có thế, cắm đầu chạy về phía phòng tập, không ngoái lại!

Nhìn bóng cô chạy vút như con hươu nhỏ, Sơ Nguyên mỉm cười lắc đầu rồi chợt nhìn thấy chiếc ba lô cô để quên trên xe.

Vẫn còn sớm.

Phòng tập không có ai.

Chạy nhanh, thở hổn hển, Bách Thảo phi thẳng đến phòng tập. Bước chân cộc cộc trên hành lang gỗ, cô thở gấp, trán toát mồ hôi, giơ tay kéo cánh cửa “soạt” một tiếng…

Nhược Bạch ngồi khoanh chân, nhắm mắt.

Có làn gió thổi qua.

Chiếc chuông gió ngân vang dưới mái hiên yên tĩnh.

“Nhược Bạch sư huynh…”

Xông đến trước mặt anh, khuôn mặt trái xoan của cô ửng hồng, bàn tay nắm chặt, nhìn khuôn mặt bình thản của anh, cô nói:

“Em bằng lòng!”

Nhược Bạch chậm rãi mở mắt.

Anh nhìn cô, cơ hồ như không hiểu câu nói không đầu không cuối đó. Môi mấp máy mấy lần, tay càng nắm chặt, ngực phập phồng, cô nói:

“Huynh muốn em làm gì, em sẽ làm như thế!”

Nhược Bạch nhìn cô rất lâu.

Đôi mắt bình thản giống như núi tuyết xa xôi, anh trầm ngâm không nói, dường như muốn biết cô thực lòng tình nguyện. Một lúc lâu sau, anh nhàn nhạt hỏi:

“Cho dù sau này thi đấu chỉ là vì tôi?”

Bách Thảo cắn môi gật đầu.

“Cho dù tôi muốn em tham dự cúp thế giới, giành tư cách tham gia từ tay Đình Nghi?”

“Vâng!”

“Tại sao?”, Nhược Bạch hơi cao giọng, “Buổi sáng em còn chỉ trích tôi như vậy, tại sao giờ lại bằng lòng chấp nhận tất cả?”

“…”

Bách Thảo ngây người nhìn anh, không, cô vẫn không thể chấp nhận anh từ bỏ tư cách thi đấu.

Nhưng.

Mấy năm nay sớm chiều bên anh, Nhược Bạch đã giống như một người thân của cô, cô không thể làm anh buồn cũng như không thể chịu được cảm giác xa anh. Anh là Nhược Bạch sư huynh của cô, cô đã quen nghe lời anh, bất luận việc gì, cô đều tin anh làm đúng.

“Dạo này… huynh có khỏe không?”

Đắn đo một lát, không trả lời câu hỏi của anh mà lại hỏi một câu chẳng liên quan.

“Vẫn khỏe.”

Nói gọn một câu, Nhược Bạch đứng lên, không hỏi gì thêm liền giục cô:”Đi ăn cơm thôi, sau bữa tối nửa giờ nữa đến đây tập bù buổi sáng”.

“Vâng!”

Nghe thấy giọng Nhược Bạch nghiêm khắc yêu cầu như mọi ngày, lòng Bách Thảo rộn vui, mắt sáng lên trả lời lớn!

Cúi gập người chào anh, cô đang định về ăn cơm, đột nhiên ngẩn người, sực nhớ mình đã quên một việc rất quan trọng…

Khi Bách Thảo vội vàng đến hiệu bánh pizza Tất Thắng thì đã sáu giờ bốn mươi phút, là lúc cửa hiệu đông nhất. Trên chiếc sofa góc trong cùng, Đình Nghi đã hơi sốt ruột.

CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 10 QUYỂN 4 (18)

“Xin lỗi, tôi đến muộn!”

Lòng hơi bất an, Bách Thảo xin lỗi.

“Ngồi đi.”

Cố kiềm chế tâm trạng, Đình Nghi ra hiệu cho cô ngồi, đưa thực đơn cho cô, nói:”Cô chọn món đi, bữa này tôi mời.”

Bách Thảo vội lắc đầu:

“Không, không cần, tôi không đói.”

Bách Thảo đã đến ăn ở đây một lần, biết hiệu này rất đắt.

Đình Nghi liếc cô, vẫy tay gọi phục vụ mang đến cốc nước lạnh. Sau khi Bách Thảo uống hai ngụm nước, Đình Nghi mới từ từ mở miệng:

“Cô đã vội như vậy, tôi cũng đi thẳng vào vấn đề.”

Bách Thảo hơi sửng sốt.

Đang định nói mình không vội đi.

“Tôi có thể nhường cho cô tham dự giải vô địch Taewkondo thế giới”, Đình Nghi nhìn cô nói thẳng.

Lần này Bách Thảo sửng sốt thật sự.

Cô ngẩn ra nhìn Đình Nghi.

Không tin Đình Nghi nói ra câu đó.

“Để giành tư cách tham dự giải đấu, cô đã hao tâm tổn sức quá nhiều”, Đình Nghi nhếch mép,ánh mắt giễu cợt, “Ngay từ hồi còn ở Hàn Quốc, cô đã tung tin mình là người bách chiến bách thắng đợt tập huấn, hai lần đánh bại Kim Mẫn Châu. Việc giành được danh hiệu tuyển thủ ưu tú nhất, mục đích chẳng qua là muốn huấn luyện viên Thẩm để mắt đến cô. Sau khi về nước, cô biết tôi gần như chắc chắn tham gia giải vô địch thế giới, liền bắt đầu giở trò…”

Chương 5

Bách Thảo sững người.

“Cô biết rõ tình cảm của tôi với anh sơ Nguyên, liền ra tay từ đó”, ánh mắt u ám lành lạnh, Đình Nghi nhìn cô, thong t