Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212734

Bình chọn: 7.5.00/10/1273 lượt.

h Hạo quay người, tiếp tục ăn món bít tết đã nguội lạnh của mình.

“Không”

“… Anh có tập luyện trở lại không?”

“Không!”

“… Tại sao?”, cô sững người.

Đình Hạo dùng khăn ăn lau miệng rồi đứng dậy, cầm giúp cô chiếc cặp sách, cười cười nói:

“Đi thôi, về muộn thì Nhược Bạch sẽ mắng em ra trò đấy. Thực ra,Nhược Bạch quả rất xuất sắc, hai năm qua em tiến bộ vượt bậc, rất có thể Đình Nghi sẽ phải nếm quả đắng bất ngờ trong trận đấu cuối tuần này đấy.”

Khi Bách Thảo về đến Tùng Bách võ quán thì trời đã gần tối.

Vầng trăng lờ mờ treo trên bầu trời, Nhược Bạch đứng trước cửa phòng tập, khoanh tay, lạnh lùng nhìn Bách Thảo tất tưởi chạy đến.

“Ăn no rồi chứ?”, anh hỏi vẻ dửng dưng.

“Vâng!”, Bách Thảo đỏ mặt đáp.

“Ngon không?”

“Dạ!”

“Hôm nay phải tập thêm một tiếng.”

“Soạt”, cánh cửa giấy mở ra, Nhược Bạch mặt lạnh tanh đi vào, BáchThảo ngoan ngoãn theo sau.

***

Một ngày.

Rồi một ngày nữa trôi qua.

Thế là ngày cuối tuần đã đến.

Nghe tin Bách Thảo sắp giao đấu với Đình Nghi, các đệ tử của Tùng Bách võ quán dậy rất sớm, tranh nhau quét dọn vệ sinh để cho cô có thời gian chuẩn bị thi đấu.

Buổi trưa, thím Phạm hầm riêng món xương sườn cho Bách Thảo ăn.

Khi đến trung tâm huấn luyện, để Bách Thảo đỡ mệt, Hiểu Huỳnh nhất quyết bắt cô đi taxi.

Nhưng khi vừa bước vào phòng tập, cả hai bỗng sững người.

Chương 6.

Bình thường, phòng tập rất yên tĩnh nhưng lúc này có đến gần hai chục phóng viên với đồ nghề máy quay, máy ảnh, micro lỉnh kỉnh, tụ tập chuyện trò rôm rả như sắp có sự kiện lớn xảy ra. Thấy Bách Thảo và Hiểu Huỳnh đi vào,họ chỉ liếc mắt qua rồi lại quay ra chuyện gẫu với nhau, có vẻ không mấy hứng thú với bọn họ.

Các đệ tử lần lượt đi vào phòng để đồ, mọi người bắt đầu bàn tán về đám phóng viên bên ngoài.

“Chắc là họ đến phỏng vấn Đình Nghi!”, Lâm Phong đoán.Mỗi khi phóng viên đến đây đều là vì Đình Nghi, lần này chắc cũng không ngoại lệ.

“Nhưng, Đình Nghi vẫn chưa đến”, Mai Linh do dự,”Nếu họ đến phỏng vấn Đình Nghi thì cô ây không nên đến muộn mới phải, sắp đến giờ tập rồi còn gì”.

“Xem ra, họ không có ý định rời khỏi đây”, Diệc Phong ngáp một cái, “Tôi nhớ, hình như hôm nay là ngày thi đấu giữa Bách Thảo và Đình Nghi”.

CHƯƠNG 4 + 5 + 6 (21)

“Đúng!”, Quang Nhã nhíu mày.

“À, Đình Nghi đến rồi.”

Cùng với lời nói của Mai Linh, mọi người quay lại nhìn, quả nhiên là Đình Nghi. Hôm nay, trông Đình Nghi vô cùng xinh đẹp, chiếc váy màu tím nhạt bó sát, cổ trễ, có khảm những hạt thủy tinh, phản chiếu những tia sáng lên bờvai trần trắng ngà, phảng phất mùi nước hoa quyến rũ.

“Xin lỗi lại làm ảnh hưởng đến mọi người.” Đình Nghi vừa phân phát từng quả anh đào tươi rói cho các đệ tử vừa nói. “Các nhà báo muốn chụp ảnh phòng tập, lại muốn có những bức ảnh đẹp, cho nên huấn luyện viên Thẩm bảo họ đến đây,”

“Chụp hình chị và Bách Thảo giao đấu sao?”, Quang nhã trợn tròn mắt.

“Ờ!”‘

“Như vậy sao được!” Quang Nhã không có bụng dạ nào ăn quả anh đào trong tay. “Nhiều máy quay, máy ảnh như vậy sẽ khiến Bách Thảo căng thẳng…”

“À, điều này tôi cũng đã nói với huấn luyện viên Thẩm.”Đình Nghi lấy bộ võ phục từ trong tủ đựng đồ. “Nhưng huấn luyện viên nói,những trận đấu quan trọng đều tiến hành trước nhiều ống kính, chi bằng làm quen trước một chút cũng tốt.”

Trong phòng tập.

Bách Thảo đang quỳ xuống lau mấy tấm đệm tập, lúc đầu Hiểu Huỳnh nhất định không cho cô làm việc gì để dưỡng sức, tất cả đều vì cuộc thi đấu với Đình Nghi. Nhưng Bách Thảo nói, thể lực của mình rất dồi dào, chỉ là trong lòng cảm thấy hơi căng thẳng một chút lau đệm có thế khiến cô thoải mái hơn. Lúc đó,Hiểu Huỳnh mới đồng ý, sau đó liền chạy ra ngoài thăm dò nguyên nhân tại sao hôm nay có nhiều phóng viên đến đây.

“Thôi hỏng rồi!”

Hiểu Huỳnh thở hổn hển chạy về, rồi ngồi phịch xuống đệm, nghiến răng:

“Rõ ràng cánh nhà báo đến đây là để chụp ảnh cuộc giao đấu giữa cậu và Đình Nghi! Sao lại có thể như vậy chứ! Chị ta đã tham gia nhiều trận đấu, đã quá quen ống kính máy quay. Còn cậu từ trước nay chưa bao giờ, lại ít tham gia các giải đấu lớn, ngay cả người xem cũng không nhiều, như vậy chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến tinh thần sao? Cố ý, nhất định là cố ý!”

Bách Thảo vừa chậm rãi lau đệm vừa nói:

“Nếu trước ống kính mà không thi đấu được thì làm sao có tư cách tham gia những trận đấu quan trọng.”

Hiểu Huỳnh gãi đầu, cảm thấy Bách Thảo nói có lý, nhưng suy nghĩ lại, vẫn thấy không ổn.

“Nói vậy chứ, Đình Nghi cũng không phải ngay lập tức đã có thể quen đứng trước nhiều ống kính như vậy, chị ta cũng phải quen dần đần, làm gì có chuyện không nói trước một câu, bỗng nhiên bắt cậu đứng trước nhiều máy quay như vậy, không phải là cố tình đánh đòn tâm lý khiến cậu căng thẳng sao?”

Bách Thảo ngẩn người giây lát.

“Thôi không nói nữa, không lại càng nói càng tức, ảnh hưởng đến tâm lý của cậu. Ăn đi!” Hiểu Huỳnh nhét luôn mây quả anh đào vào tay Bách Thảo rồi cũng ăn phần của mình một cách ngon lành.

“Anh đào Đình Nghi mua đấy, mình thủ luôn mấy quả. Hừ, dù sao cũng ăn không mất tiền, cậu không biết năm nay anh đào đắt thế nào đâu, bình th


Insane