có thể tinh tường mọi thứ của Hoàng Thất Đại Chu như thế, thì thân phận thật sự của nàng ta không thể chỉ đơn giản là dư nghiệt tiền triều nữa rồi.
Trong lúc ám vệ tra xét phòng ngầm, Âu Dương Tuệ Như đã dần dần không chịu nổi nữa, thân thể nóng lên từng cơn, hai má ửng hồng một cách khác thường, đôi mắt lim dim quyến rũ, vô cùng mê hoặc.
Nàng dùng hai bờ má nóng bỏng của mình vuốt ve vòm ngực rộng lớn của Hoàn Nhan Bất Phá, vô cùng khát vọng cảm giác tiếp xúc da thịt của hai người, nàng vươn tay như muốn gạt đi phần áo trước ngực hắn. Đến khi cảm thấy bản thân sắp không thể khống chế được, nàng dùng sức bấm mạnh vào lòng bàn tay mình, nâng cằm lên, áp môi sát vào bên tai hắn, dùng giọng nói khe khẽ đến mức khó có thể nghe thấy nỉ non yêu kiều bên tai hắn: “Phụ Hoàng, không chỉ có ngũ thạch tán, Vệ Vương còn ép ta nuốt một viên hồng hoàn nữa, bây giờ ta cảm thấy rất khó chịu.”
Dứt lời, nàng cứ như đã dùng hết sức lực của bản thân, gối đầu trên vai Hoàn Nhan Bất Phá, liên tục thở dốc bên tai hắn.
Là hồng hoàn đã bị chôn cùng với Hoàng Thất Đại Chu sao? Vẻ mặt Hoàn Nhan Bất Phá lập tức kinh hãi, đẩy nhẹ người trong ngực ra, cẩn thận kiểm tra sắc mặt nàng, quả nhiên nhìn thấy gương mặt nàng ửng hồng, hơi thở gấp gáp, rõ ràng là bộ dạng ý loạn tình mê.
“An Thuận, đem Vệ Vương đi trị liệu bí mật, không chó bất kỳ kẻ nào biết được hướng đi của hắn, mọi việc còn lại để mai Trẫm sẽ xử lý. Sau đó thông báo với Thái Hậu, cung yến hôm nay nhờ người chủ trì, Trẫm phải đi trước đây.”
Hoàn Nhan Bất Phá vội vàng phân phó mấy câu, sau đó ôm lấy Âu Dương Tuệ Như chạy nhanh về hướng tẩm cung của mình.
“Nha Đầu, ngươi thành thật một chút cho Trẫm! Đợi đến tẩm cung rồi, nhất định Trẫm sẽ thỏa mãn ngươi!” Hoàn Nhan Bất Phá thấp giọng cảnh cáo nữ nhân đang liên tục giãy giụa, vuốt ve vòm ngực của mình, giọng nói trầm thấp u ám, hiển nhiên đang bị khiêu khích không nhẹ.
“Phụ Hoàng, nhanh lên đi! Ta sắp chết cháy rồi!” Đôi mắt Âu Dương Tuệ Như mơ màng, kề môi sát vào tai Hoàn Nhan Bất Phá ngâm nga, sau đó vươn đầu lưỡi mềm mại, nhẹ nhàng liếm lên vành tai của hắn, cứ như yêu tinh đang rơi vào bể tình.
Tuy rằng bị thuốc khống chế cơ thể, nhưng lý trí của nàng vẫn còn rất rõ ràng, nàng biết mình đang làm gì, và đang muốn điều gì. Nàng muốn người đàn ông này, cho dù cả đời chỉ có lúc này thôi. Yêu đương theo kiểu ngây thơ trong sáng trước nay không phải là phong cách của nàng.
Hoàn Nhan Bất Phá bị nàng liếm mà cả người trở nên tê dại, bước chân loạng choạng, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống. Hắn ổn định thân người, híp mắt âm trầm liếc nhìn tiểu yêu tinh khiến người ta mê mẩn trong ngực, bước chân càng vội vàng hơn.
Hắn cứ như là bay vào trong điện, vừa vào cửa điện thì lập tức nhảy một bước bay đến long sàn.
“Nha Đầu, nhìn Trẫm, ngươi biết ngươi đang làm gì không?” Cẩn thận ôm Âu Dương Tuệ Như đặt lên long sàng rộng lớn, hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn thẳng vào mắt mình, vô cùng nghiêm túc hỏi.
“Đương nhiên ta biết mình làm gì rồi! Ta thích Phụ Hoàng, ta muốn Phụ Hoàng! Phụ Hoàng nhanh lên!” Hai mắt Âu Dương Tuệ Như ngập nước, bờ môi phấn hồng chu ra, nũng nịu thúc giục, vừa giục, vừa cởi chiếc áo đang khoác trên người, lộ ra thân trên gần như trần trụi.
Áo lót của nàng đã bị xé bỏ từ sớm, cái yếm nho nhỏ vốn không thể che hết hai bầu ngực căng tròn, bầu ngực nửa hở nửa che, càng thêm vô cùng kiều diễm, làm kẻ khác không thể nào dời mắt đi. Cảm thấy vải vóc trên người vô cùng vướng bận, nàng vươn tay, kéo cái yếm xuống, đường cong đầy đặn mê người hoàn toàn lộ giữa không khí se se, nàng thở dài thõa mãn, vươn hai tay về phía Hoàn Nhan Bất Phá, gấp gáp mở miệng gọi “Phụ Hoàng”.
Thấy vậy, Hoàn Nhan Bất Phá cố gắng đè nén cảm giác vui sướng khôn cùng khi nghe nàng thông báo xong, thân thể cũng ngày càng nóng hơn, không chút do dự ôm lấy nàng, trầm giọng nói: “Muốn Trẫm sao? Vậy thì làm Hoàng Hậu của Trẫm đi!”
Dứt lời, hắn cúi đầu ngậm lấy bờ môi mà hắn khát vọng bấy lâu, vong tình mút mát. Hai người đều đã khao khát đối phương từ lâu, bây giờ có thể ở cùng một chỗ, lập tức đem hết thảy nhiệt tình ra đốt hết, động tác ngày càng kịch liệt hơn.
Hai người vừa liều mình hôn nhau, vừa vươn tay cởi bỏ quần áo của đối phương. Quần áo của Âu Dương Tuệ Như chỉ cần vài động tác đã bị lột bỏ sạch sẽ, thân thể ngọc ngà quấn lấy Hoàn Nhan Bất Phá, nhẹ nhàng ma sát hạ thể của hắn, biểu tình gấp gáp vô cùng. Ham muốn của nàng đã lên đến đỉnh điểm, nếu không được lấp đầy, nàng sẽ điên mất. Nhưng càng gấp gáp, nàng lại càng không cởi hết được long bào của Hoàn Nhan Bất Phá, hai mắt không khỏi mờ sương, rấm rứt nức nở thở than.
“Phụ Hoàng, ta không nhịn được nữa!” Nàng vội vàng tuyên cáo, rồi không biết lấy được sức lực từ đâu, xoay người đè Hoàn Nhan Bất Phá xuống, không cởi quần áo của hắn nữa, mà trực tiếp túm quần lót của hắn kéo xuống. Quần lót vừa được kéo xong, thì vật to lớn cứng rắn lập tức nhảy ra ngoài, không chút nghĩ ngợi, nàng lập tức cúi người ngậm lấy, vội vàng mút nó.
“A~” Hoàn Nhan Bất Phá sung sướng đến cực điểm