đang hỏi cô: Chuẩn bị -- yêu anh rồi chứ?Anh đang nói lời ngốc nghếch, yêu người không cần chuẩn bị, muốn yêu thì yêu!Cô đã lên kế hoạch rồi, việc đầu tiên trở về nhà, chính là phải nhảy vào lòng anh, nói lớn với anh: [Sớm đã chuẩn bị xong rồi!'>Nghĩ tới điều này, càng nhớ nhà, hận không thể bay ngay tới bên cạnh anh.
Cô vốn cho rằng, về tới nhà sẽ thấy anh đứng trước cửa, cười khẽ, kiên nhẫn chờ cô, nhưng, lại không có.
Anh từng nói, người đầu tiên nhìn thấy khi trở về, sẽ là anh.
Nhưng tìm khắp phòng khách, phòng bếp, cùng các góc của căn nhà, đều không có bóng dáng anh.
Cha nói anh đi rồi, đi Đài Bắc bắt đầu một quãng đời khác, một quãng đời có hy vọng, có tương lai.
Câu này có ý gì? Quãng đời khác của anh? Vậy quãng đời này? Quãng đời bị anh để lại? Không hy vọng, không tương lai ư? Cô nghĩ thế nào cũng không hiểu.
Anh là vật phát sáng trời sinh, điều này cô biết rõ, nếu thị trấn nhỏ bình thường sẽ chôn vùi anh, cô có thể cùng anh đi, cho dù đi đâu, cô đều muốn cùng anh, những điều này anh rõ ràng đã biết!Anh từng nói, cho dù đi tới đâu, cũng sẽ mang cô theo, anh chưa từng lừa cô, anh sẽ không nuốt lời!Nhưng vì sao -- anh lại đi như vậy, không gặp nữa, không nói với cô một câu, đã đi không từ biệt?Mới đầu, cô không tin anh sẽ tuyệt tình mà vứt bỏ cô, mặc kệ trái tim cô tan vỡ, cô kiên nhẫn chờ đợi, đợi anh về đón cô, bọn họ đã ngoắc tay mà, nói cả đời đều ở bên nhau, cô tin anh!Nhưng một ngày, hai ngày; một tháng, hai tháng…… cô chỉ đợi được một bức thư nhà, gửi cho cô, thậm chí chỉ có vài chữ--Tất cả bình yên, đừng lo.
Tất cả bình yên sao anh không hỏi cô có ổn không?Anh không biết, cô sẽ bị tổn thương ư?Anh không biết, cô sẽ bất lực mà khóc ư?Anh không biết, khi ngủ cô sẽ đá chăn ư? Tỉnh dậy trong đêm tìm không thấy anh, phải làm thế nào?Anh không biết….
Anh đều không biết, cô không thể không có anh ư?Cho dù thế giới đổ sập trước mắt cô, chỉ cần có anh, cô có thể dũng cảm không sợ hãi, nhưng bây giờ, thế giới không sụp đổ, giấc mộng của cô lại sụp đổ, chính anh đã duy trì giấc mộng bé nhỏ này cho cô…Theo thời gian từng ngày trôi qua, cô dần dần chấp nhận, biết rõ sự thật anh sẽ không trở về, nhưng món quà sinh nhật cô từng tràn đầy hy vọng, chỉ đổi lại là sự ruồng bỏ vô tình.
Năm sinh nhật 15 tuổi năm đó, đau tới nỗi khắc cốt ghi tâm, cả đời khó quên.
Sau khi anh rời nhà, cha dường như già đi mấy tuổi trong chốc lát, tình trạng sức khỏe càng ngày càng kém, không lâu sau thì mắc bệnh; nhưng mẹ có lẽ không chấp nhận được áp lực và đòn tấn công đột ngột, tâm trạng cũng trở lên không ổn định, đối với cô càng động một chút là đánh, không còn là người mẹ dịu dàng hiền từ trước đây nữa……Anh trai yêu thương nhất đi rồi, người cha kính yêu nhất bị bệnh, người mẹ yêu quý nhất dường như phát điên, thế giới của cô trong phút chốc gió mây cũng biến sắc, lại không có ai có thể nói cho cô vì sao có thể như vậy?Mẹ tâm tình không còn tỉnh táo nữa, thường cuồng loạn lặp đi lặp lại: [Đều là lỗi của mày, đều là mày hại! Vì sao mày tới thế giới này, vì sao phải hủy hoại nhà tao--'>Thật không? Anh đã đi, cha bị bệnh, đều là do cô hại? Vậy, ai nói cho cô biết, cô làm sai cái gì?Thím hàng xóm muốn cô đừng nghĩ nhiều quá, những lời của mẹ là vì tinh thần và trí tuệ không còn minh mẫn, nhưng cô tin, cô thực sự tin.
Vài lần trong đêm, cô trốn trong phòng anh, đếm số lần mẹ mất đi sự tỉnh táo về tinh thần đã tạo ra những sẹo trên cơ thể cô, rớt nước mắt xét lại mình.
Là vì thành tích thi của cô không lý tưởng như mong đợi, khiến anh trai tức giận?Hay là vì cô không hiểu chuyện đòi anh đón sinh nhật, tặng quà, quấy rầy anh, anh không tặng được, mới đi?Biết rõ đây không phải sự thật, nhưng cô phải nghĩ như vậy, mới có thể khiến bản thân vui hơn chút.
Cô thực sự tin, tất cả là lỗi của cô.
Từ đó, cô cũng không bao giờ đón sinh nhật nữa.
Có lúc, cô không nén nổi đã nghĩ, có phải anh đoán đúng cô sẽ khóc ầm ĩ, mới cố ý rời xa cô, không cho cô cơ hội quấn quýt chết không rời?Nhìn vết thương trên người, kỳ thực đau nhất lại là trái tim.
Trước đây khi bị bắt nạt, có anh bảo vệ; bị thương, có anh thương xót; gây họa, anh sẽ giải quyết giúp cô.
Nhưng bây giờ, cô tìm không thấy người nữa, cô không biết nên làm thế nào, anh trai trước giờ luôn yêu thương cô, phải chăng biết sự bất lực của cô? Phải chăng biết, giây phút anh quay lưng, đồng thời cũng chính là mang đi ánh nắng và nụ cười vui vẻ trong cuộc đời cô? Chương 5.
Mưa nước mắt.
Anh:Dạo này anh khỏe không? Em rất nhớ anh.
3 năm nay đã viết vô số thư, nhưng vẫn không nhận được hồi âm của anh, không biết anh sống ở Đài Bắc có tốt không, phải chăng vì bận quá nên không có thời gian viết thư cho em?Không sao, em sẽ không khóc, không làm ầm lên, em sẽ kiên nhẫn từ từ chờ đợi, nhưng ít nhất anh cũng cho em ít tin tức, được không? Cho dù là vài chữ cũng được, để em biết, anh đã nhận được thư của em, biết được nỗi nhớ của em.
Anh biết nỗi nhớ là cảm giác gì không? Giống như hàng vạn con kiến cắn trên người, vừa ngứa, vừa tê, vừa đau, nhưng không biết phải bắt ở chỗ nào mới