Insane
Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325801

Bình chọn: 8.00/10/580 lượt.

gham.

Phong Lan cuống quýt lật giở cuốn sách, chỉ tìm thấy hai chữ, đó là chữ ký của cô ỏ trang đầu. Cô bực mình vứt quyển sách sang một bên, nằm vật ra giường, tấm chăn sượt qua má cô, ngưa ngứa, như thể Đinh Tiểu Dã đang ngậm cành lau vờn trước mặt. Cô nhớ lại lần đi nướng BBQ bên hồ nước hôm đó. Đinh Tiểu Dã đã đọc một đoạn truyện của Maugham. Phong Lan ngồi phắt dậy, tìm ngay ra trang đó, ngoài giấy trắng mực đen thì không hề có thứ gì khác.

Đàn bà coi tình yêu vô cùng quan trọng, lại còn muốn thuyết phục chúng ta, kêu gọi chúng ta tin tưởng rằng toàn bộ cuộc sống của con người là để yêu đương, sự thực thì tình yêu chỉ là một phần bình thường trong cuộc sống. Chúng ta chỉ biết có tình dục, đó là điều bình thường, lành mạnh, còn tình yêu, đó là một chứng bệnh.

Lẽ nào bệnh ngấm sâu đến tận xương tủy chỉ có ở mình cô? Phong Lan sờ tay lên hàng chữ in, trăm nghìn suy nghĩ xáo trộn mà không có một lời giải, cho đến khi cô nhìn thấy kẹp bên trong trang sách là một sợi tóc màu nâu đậm.

CHƯƠNG 31.1: ĐÁNG KIẾP NHƯNG KHÔNG PHẠM PHÁP

Trước những lời đồn đại đàm tiếu ở bên ngoài, Phong Lan không tránh né, cũng không phản ứng lại. Tuy nhiên gió bão bên ngoài thật ra chỉ lướt qua, đến rồi lại đi, luồng khí lạnh trong gia đình mới là vấn đề chính cô cần phải đối diện.

Gia đình vẫn là chỗ dựa ấm áp nhất của Phong Lan, bố mẹ là tảng đá vững chắc không bao giờ lung lay phía sau cô, nhưng ấm áp có thể trở thành xiềng xích, vững chắc cũng có thể trở thành rào cản, tuy vậy cô không thể phàn nàn, không thể làm ầm, bởi cô hiểu rất rõ, người thân chỉ là muốn tốt cho cô.

Bố mẹ Phong Lan không phải vừa nghe thấy “tin xấu” là vội vàng xông ra ngăn chặn, mà ngược lại, lần này họ giữ thái độ cực kỳ bình tĩnh và kiềm chế. Họ hiểu con gái mình, Phong Lan là người cương quyết, một khi đã định làm gì thì rất khó dao động, đối phó với sự ngang bướng của cô, cách tốt nhất là để quả táo tự mục rữa từ bên trong.

Khi học tiểu học, Phong Lan từng vô cùng khao khát được trở thành vũ công ba lê chuyên nghiệp, bố mẹ cô cho rằng làm nghề nghệ thuật không hề dễ dàng, sợ cô say mê tập múa quá sẽ ảnh hưởng đến việc học tập, nhưng mặc kệ bố mẹ nói rách miệng, Phong Lan vẫn kiên quyết không chịu quay đầu. Gia đình không nộp tiền học phí cho lớp học thêm, cô bèn lấy tiền mừng tuổi của mình để nộp, người lớn cố tình không đưa đón đi học, cô một mình bắt xe bus phải đổi chuyến đến ba lần, đi đi về về tốn rất nhiều thời gian, nhưng nhất định tiếp tục kiên trì tập luyện.

Sau đó khi Phong Lan gặp thất bại trong lần tuyển chọn cho kỳ thi của thành phố, giáo viên hướng dẫn nói với cô, cô múa đẹp nhưng đối với một vũ công chuyên nghiệp, dáng người cô tuy cao, nhưng các yếu tố hình thể không phải là rất tốt, trong ngành này xác định không thể nổi trội hơn người. Sau chuyện đó, người trong nhà không phải phí công nói đến nửa câu, Phong Lan đã tự điều chỉnh mục tiêu sống của cô, không thể trở thành nghệ sĩ múa thì cô muốn làm bà chủ nhà hàng. Ước mơ này trong mắt người trong nhà không đẹp đẽ cho lắm, mọi người trước sau chỉ giữ thái độ quan sát, thế nhưng cuối cùng cô cũng làm được, hơn nữa còn làm đâu ra đó, khiến bố mẹ yên tâm được vài năm, ai ngờ cuối cùng cô lại vì một người con trai như thế kia, đem bán phắt nhà hàng không mảy may do dự.

Trong lòng bố mẹ Phong Lan như có lửa đốt, ruột gan như thể bị mèo cào sói cắn, người như bị vùi trong tuyết xong lại nướng trên lửa. Nếu như sống ở thời xưa, họ sẵn sàng nhốt con gái ở một nơi không nhìn thấy ánh mặt trời rồi tiếp quản cả mớ hỗn độn của cô, còn hơn là để cô ra ngoài làm trò ngu muội. Tiếc rằng trên thực tế, họ không làm được những điều đó.

Phong Lan là một người trưởng thành và độc lập, cô hiểu đạo lý hơn bất kỳ ai, có kế hoạch chính xác hơn bất kỳ người nào, trừ việc hồ đồ lớn nhất kia ra, cô không nghe ý kiến một ai hết, dao chém cũng không vỡ. Cô yêu kẻ tội phạm đó, pháp luật không thể can thiệp. Ngay cả khi cô thực sự muốn bán nhà hàng, tiền do cô làm ra, nhà hàng cô tự lập nên, căn hộ của cô tự mua, tất cả tài sản dưới tên cô, cô là chủ sở hữu độc lập hợp pháp… Một khi Phong Lan muốn làm thì không ai có thể can thiệp vào quyết định của cô.

Bố mẹ Phong Lan đều nhận định, việc càng lớn càng cần phải giữ thái độ lạnh nhạt, chỉ khi bản thân tự cảm thấy chán nản, cô mới chuyển hướng. Họ cho cô thời gian, đợi khi đầu cô nguội lại, đặt tất cả hy vọng vào việc Phong Lan sẽ tự thân tỉnh ngộ, người con trai đó không đáng để cô làm thiêu thân lao vào ngọn lửa. Nhưng tin tức mà họ mới nhận được là cô vẫn tìm mọi cách để chạy vạy cho cậu ta.

Phong Lan nhận được mệnh lệnh của bố mẹ, báo cô về nhà. Phong Lan vui vẻ về, một bữa cơm tối chứ cả bữa tiệc hồng môn đi nữa, phải đến thì sớm muộn gì cũng đến, đây là cánh cửa mà cô nhất định phải bước qua.

Về đến nhà bố mẹ, Phong Lan gặp anh trai Phong Thao của cô. Vợ Phong Thao vừa mới sinh con gái chưa được hai tháng mà anh cũng bị triệu tập từ xa ngàn dặm về đây, bữa cơm tối nay quả là “cơm thường trong nhà” mà.

Tình cảm giữa Phong Lan và anh