là liệt nữ, trong thời kỳ cách mạng, chị chắc chắn là anh hùng.”
“Chẳng phải tôi chính là nữ đặc vụ trong hang động còn gì?” Phong Lan biết sau lưng cô, Đinh Tiểu Dã và Khang Khang đã bàn tán về cô thế nào. Khang Khang nói linh tinh nhảm nhí, có thể là có nhiều câu không lọt tai, nhưng ít nhất thì cậu tin cô không hề bị điên.
Phong Lan đứng ra tìm cho Đinh Tiểu Dã một luật sư giỏi nhất. Luật sư Hàn, do Tăng Phi kiến nghị, chuyên làm những vụ án hình sự, có quen biết sâu rộng với Viện Kiểm sát, điều này rất quan trọng đối với hướng đi cuối cùng của vụ án.
Nhờ quan hệ của luật sư mà Phong Lan với danh nghĩa là trợ lý được gặp Đinh Tiểu Dã. Đã được nửa tháng kể từ khi hai người gặp nhau lần cuối. Tóc Đinh Tiểu Dã đã ngắn giờ còn ngắn hơn, đôi má hóp gầy hơn một chút, nhưng thần thái vẫn ổn, sẹo của vết thương cũ đã mờ đi, gương mặt lại càng nét hơn.
“Tay nghề cắt tóc của họ không bằng tôi.” Phong Lan nhận xét, rồi lại nói. “‘Trong trại giam nhiều biến thái lắm đấy, lúc nhặt xà phòng phải cẩn thận nhé.”
Đinh Tiểu Dã chỉ cười, Phong Lan cũng cảm thấy vui.
Thăm người ốm không kể lể bệnh tình, lúc tạm biệt không sầu thảm khóc thương, đó là quan điểm của Phong Lan. Cô không bi quan, Đinh Tiểu Dã mới có thể nhìn thấy hy vọng.
Đối với Đinh Tiểu Dã, những ngày tháng sau khi ra tự thú, anh thậm chí ngủ ngon hơn khi trước, miễn là trong giấc mơ không có Phong Lan quấy nhiễu. Anh vốn không muốn gặp cô, nhưng khi hai người gặp mặt rồi cười, lại cảm thấy cái gì cũng có cái giá của nó, đau khổ cũng có khoái cảm mãnh liệt của đau khổ.
“Vụ án vẫn còn hy vọng gỡ gạc. Luật sư Hàn, phải vậy không?” Phong Lan động viên Đinh Tiểu Dã, cũng là cách xác nhận lại với luật sư đang ngồi bên.
Sau khi tiến hành tường thuật giải thích những điều cần thiết cho Đinh Tiểu Dã và cố làm cho sự có mặt của mình trở nên mờ nhạt nhất,Luật sư nghe cô hỏi vậy bèn gật đầu nói: “Khi chưa có phán quyết thì vẫn có hy vọng, còn khi phán quyết đã ra thì còn cơ hội kháng cáo. Bây giờ việc cần phải làm đầu tiên là tìm thấy chứng cứ chứng thực người lái xe không phải là anh, sau đó mới tìm mọi cách làm sao cho án phạt càng ngắn càng tốt, chúng tôi đều đang nghĩ cách.”
Đinh Tiểu Dã nghe ra hàm ý của từ “chúng tôi” mà luật sư nói. Anh hỏi Phong Lan: “Em lại làm chuyện gì vậy?”
Phong Lan biết không thể giấu nổi, mà cô cũng không định giấu anh. Một người đi ngược chiều gió đã quá đỗi khó nhọc, cớ gì phải cắn răng chịu đựng? Cô cần có một người cũng đối diện với khó khăn.
CHƯƠNG 30.3: ĐỪNG LÀM EM PHẢI HỐI HẬN
“Tôi định chuyển nhượng nhà hàng, đã có mấy người liên lạc rồi, họ trả giá khá cao.” Phong Lan giải thích. “Tại trước đây tôi tiêu hoang, kiếm được nhiều, tiêu cũng lắm. Chẳng phải gánh vác chuyện gì trong nhà, không có quan niệm phải tiết kiệm tiền, nên tiền mặt có sẵn trong tay thực sự không nhiều. Tôi với luật sư Hàn và cả anh Tăng Phi đã thương lượng rồi, tôi sẽ nghĩ cách bù đắp cho gia đình người bị hại. Hai người già quả thật không dễ dàng gì. Trong trường hợp người nhà đồng ý làm giấy giảm án thì sẽ có ích trong việc giảm thiểu thời gian chịu án. Không thể bán nhà… vì về ở nhà bố mẹ cũng không tiện, mà tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng để ngủ ngoài phố, nên chuyển nhượng nhà hàng là hợp lý hơn cả, tôi lại nhân thể được nghỉ ngơi một chút. À mà cậu chưa biết tôi có chứng chỉ kế toán viên chuyên nghiệp CPA đâu nhỉ? Chắc không nghĩ tôi có năng lực như vậy đâu. Tôi là kiểu người không thể chết đói được, cậu yên tâm!”
Đinh Tiểu Dã lấy ngón tay cái để dịch chuyển chiếc còng phía bên cổ tay kia, nửa tháng nay, anh đã thích nghi với một vật đính thêm vào cơ thể, tuy nhiên tương lai còn cần phải thích nghi thêm rất nhiều thứ nữa.
“Hối hận không? Phong Lan.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không hề tránh né, không hề giấu giếm, thậm chí không định tìm từ để biểu lộ lòng cảm kích, chỉ bình thản, dửng dưng như vậy.
“Hối hận” là từ mà Phong Lan đã nghe quá nhiều người nhắc nhở cô, cô coi như mình đã mất phản ứng, nhưng khi lời người đời hay nói xuất phát từ miệng anh thì cô lại thấy giật mình, khóe mắt cay xè không kiềm chế nổi.
“Tạm thời vẫn chưa, sau này thì khó nói. Dù sao đến lúc đó cũng muộn rồi, không cần biết.” Cô nghiêng mặt giả vờ hất tóc mái che đôi mắt mình đi, lúc quay lại nhìn anh, cô đã bình tĩnh hơn nhiều, cười nói tiếp. “Cậu biết người ta nói tôi thế nào không? Con điên, đồ ngốc, điên tình, con khùng. Tôi quen nghe cậu mỉa mai rồi, da mặt cũng thành dày rồi. Thật ra tôi không điên cũng không ngốc, càng không phải điên tình. Tôi chuẩn bị cho bản thân mình. Cậu được ra sớm thì người được lợi là tôi. “Thích ăn cá muối thì phải chịu khát”, câu nói này là cậu dành cho tôi. Áo khoác mùa đông kiểu dáng mới, giày dép phiên bản sản xuất hạn chế… trên đời này có cái gì mà không phải bỏ tiền mua? Tôi mua hạnh phúc tương lai của tôi, chẳng lẽ không đáng cái giá đó?”
Cô mạnh mẽ cương quyết hơn cả tưởng tượng, nói xong, khóe môi run run không kìm nổi, hai người cách xa nhau quá, đến nắm lấy tay anh, chạm lên mặt anh cũng trở thành ước muốn xa xỉ. Phon