Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326203

Bình chọn: 8.5.00/10/620 lượt.

đàn ông, cũng có thể là cảm giác tội lỗi với mẹ cháu dẫn đến tình cảm như vậy, đều không phải là tình yêu thực sự.”

“Cháu không cần biết, chỉ cần cậu với cháu bên nhau là được!” “Chúng ta cùng nhau thế nào được?”

“Con người là động vật sống trong xã hội, ngoài những ràng buộc về pháp luật, còn có đạo đức và luân lý, không cho phép ta làm điều mình muốn. Mẹ cậu sắp bảy mươi tuổi rồi, bảy năm nay cháu gọi là bà ngoại, bà có thể chấp nhận một đứa cháu ngoại trở thành con dâu không? Người khác sẽ nhìn vào quan hệ chúng ta như thế nào? Từ lúc đó về sau, bất kỳ người nào biết nội tình sự việc, khi nhìn thấy chúng ta, điều đầu tiên họ nghĩ đến không phải là hai cái tên “Tăng Phi” và “Thôi Yên” nữa, mà là chủ đề để lấy ra làm chuyện cười. Cho dù có giả vờ hạnh phúc thế nào, tai tiếng đó vẫn sẽ theo cháu và cậu cả đời.”

“Cậu sợ à? Cậu không muốn từ bỏ cuộc sống và danh tiếng tốt đẹp bây giờ, cho nên cậu ruồng bỏ cháu?”

“Cậu sợ. Cậu có sẵn sàng từ bỏ cuộc sống hiện tại của mình để sống cùng cháu đi chăng nữa thì chúng ta cũng sẽ vui vẻ được bao năm? Cháu còn chưa đến hai mươi mốt tuổi, đợi đến khi cháu thực sự chín chắn thì cậu đã già rồi, cuối cùng chúng ta đều phải chịu đau khổ. Cậu không thể đợi đến tận lúc đó rồi mới đổ lỗi cho cháu được.”

Thôi Yên khóc hu hu. “Cháu sẽ không đi đâu.”

Tăng Phi thấy cơn giận của cô hình như đã dịu bớt, từ từ nói: “Cháu không đi cũng được, cậu sẽ đi. Cậu buông bỏ cháu, cháu cũng buông tha cậu. Tha lỗi cho cậu đêm hôm đó đã làm chuyện hồ đồ, cậu sẵn sàng làm bất cứ điều gì để chuộc lỗi…”

“Ngoài việc sống cùng cháu ra?” Thôi Yên ngồi quỳ trên đất, im lặng hồi lâu, đợi đến khi nước mắt đã khô, giọng cũng đã dịu lại. “Cháu hỏi cậu một lần cuối, Tăng Phi, cậu nhắm mắt lại, nghĩ đến cảnh cháu hoàn toàn rời xa cậu, cậu không thấy đau lòng chút nào sao? Tưởng tượng cháu sẽ lấy người đàn ông khác, sống với nhau hạnh phúc, cậu cũng không đau khổ chút nào à?”

Tăng Phi nghe theo lời cô, nhắm mắt lại, hai tay nắm thật chặt rồi lại mở ra. Anh lắc đầu. “Cháu sống hạnh phúc, cậu sẽ rất vui mừng.”

Trong cổ họng Thôi Yên bật ra tiếng khóc hay tiếng cười không rõ, cô ngẩng đầu, nói với Tăng Phi: “Kể cả khi đứa con của cậu sau này gọi người khác là bố, cậu vẫn vui mừng được sao?”

CHƯƠNG 27.1: CÓ MỘT CÁCH ĐỒNG CAM CỘNG KHỔ KHÁC

Phong Lan dự định sẽ làm rất nhiều việc vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi này, cô hối hận không liệt kê sẵn một danh sách từ trước, đến lần cần kíp, không thể nghĩ ra nổi nên làm gì, việc gì cũng muốn làm, nhưng làm cái gì cũng không phải tối ưu. Xem phim, lãng phí thời gian; đi du lịch, không kịp; đi khu vui chơi, quá đông đúc… Cô và Đinh Tiểu Dã có rất nhiều chỗ trống cần được lấp đầy, chỉ muốn dồn cả cuộc đời vào để sống lúc này.

Cuối cùng hai người quay về chỗ ở của Phong Lan, dường như chẳng ai chủ động đề xuất ý tưởng này, nhưng không hẹn mà cùng đồng thuận.

Trên người Phong Lan lúc này trộn đủ các kiểu mùi sau giấc ngủ vùi vì cơn say đêm qua, cô không muốn lưu chúng lại trên người mình thêm một giây nào nữa. Vừa mới bước vào nhà, cô liền nhảy bổ vào phòng tắm, để mặc Đinh Tiểu Dã một mình trong phòng khách.

Làn nước ấm làm Phong Lan như trở thành một con người mới, khi cô lau tóc rồi bước ra, phát hiện Đinh Tiểu Dã đang ngả ngớn trên ghế xếp ở ban công gặm táo, trông cực kỳ hưởng thụ.

“Chỉ giỏi ăn thôi!” Phong Lan mắng. “Kiếp trước cậu bị chết đói à?”

Đinh Tiểu Dã quay đầu lại, cười: “Ki bo thế? Có dịp em về Sát Nhĩ Đức Ni vào mùa thu mà xem, táo tôi trồng cũng có quả rồi, lúc đó đền cho em cả thúng.”

“Cậu phải đưa tôi đi chứ!” Phong Lan nhấn mạnh vào trọng điểm.

“Được thôi.” Đinh Tiểu Dã đã đồng ý: “Nếu như có cơ hội… nhưng mà táo tôi trồng không giống táo mua ở ngoài, hơi chua. Rất hợp với em.”

“Hợp hay không phải ăn mới biết được.” Phong Lan hỏi. “Cậu chưa đi tắm đi à?”

Đinh Tiểu Dã hỏi vặn: “Tại sao lại phải tắm?”

Anh nói thế, như thể yêu cầu của Phong Lan giống như lòng dạ Tư Mã Chiêu, quá là trần trụi. Cô túm chặt lấy vạt áo choàng tắm, hùng dũng hiên ngang nói: “Tối qua cậu đã tắm chưa? Nhìn mặt cậu, người cậu kìa, vừa bụi bặm vừa máu me, đầu tóc bao lâu không cắt rồi? Gọn gàng sạch sẽ là một phép lịch sự, hiểu chưa?”

“Chúng ta cùng thể hiện “phép lịch sự” ra với nhau xong rồi sẽ làm gì?” Đinh Tiểu Dã lễ phép thỉnh giáo.

Phong Lan kiểu gì cũng tìm ra được lý do, nghiêng đầu nói: “Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của tôi, tiếp theo đương nhiên là bữa cơm mừng sinh nhật rồi. Tôi đã bảo tay nghề nấu ăn của tôi rất cừ, cậu cứ tắm rửa sạch sẽ đợi tôi nấu là được.” Cô nói xong, nghiêm khắc nhìn anh một lượt, bổ sung. “Lẽ nào cậu lại muốn tôi sau này nhớ lại ngày sinh nhật ba mươi tuổi, đã ở bên cạnh một người đàn ông trong “bộ dạng thế này”.”

Đinh Tiểu Dã dường như đã bị thuyết phục, ngẫm nghĩ chốc lát rồi về phía phòng vệ sinh trong phòng khách. Phong Lan đi theo, nói: “Thật ra phòng tắm ngoài này rất ít khi dùng, đường ống có vấn đề, thoát nước hơi khó. Cậu có thể vào phòng tôi mà tắm, tôi không nói gì đâu.”

Đinh Tiểu D


Teya Salat