Polaroid
Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326412

Bình chọn: 10.00/10/641 lượt.

ay cuồng điên đảo, tại sao không thể có một gã trai bao chứ?

Cô cúi đầu nhìn ly rượu của mình.

“Em có chuyện gì không vui à?” Anh ta ghé sát lại, nhìn vào mặt cô.

Mắt Phong Lan có thêm làn nước nên lại càng long lanh, quyến rũ. Cô hỏi lại: “Khách hàng của anh có nhiều oán phụ không?”

“Có thể. Bạn em nói ngày mai là sinh nhật em, bảo anh làm cho em hết thấy cô đơn. Anh nhìn em không hề giống như sắp sang tuổi ba mươi. Có những phụ nữ mà tuổi tác chỉ khiến họ càng đằm thắm hơn, đó là đặc quyền của người xinh đẹp.” Quả là người quá thấu hiểu tâm tư lòng dạ đàn bà, nói những lời nghe mát lòng mát dạ, thật giả cũng chẳng còn quan trọng nữa.

“Chị ấy đã trả tiền chưa?” Phong Lan hỏi.

Anh ta nói: “Nếu khách hàng mà như em thế này thì anh có thể không tính tiền.”

“Thế tức là trả rồi.”

Phong Lan có thể cứ thế bỏ đi là xong nhưng trong đầu cô bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ buông thả. Cô có thể yêu Đinh Tiểu Dã, tại sao phải từ chối một người con trai chẳng kém cỏi gì anh? Nghĩ được như thế khiến cô rất khoái trá, dường như nỗi nhớ nhung khắc khoải về Đinh Tiểu Dã của cô trở nên thành nhẹ nhàng, tâm thường hẳn đi. Tình yêu cái của khỉ gì cơ chứ! Chẳng qua chỉ là dục vọng. Tìm được một người biết nghe lời chẳng phải tốt hơn sao? Đều là lừa đảo nhau cả những kẻ tên Fox này ít ra còn có bảng giá rõ ràng.

Có điều vấn đề trước mắt là cô phải làm bản thân mình say hơn nữa.

Về rượu bia mà nói, Phong Lan còn có một kiến thức thế này: Khi bạn chỉ muốn uống cho bằng say thì lúc đó lý trí vẫn còn; còn khi bạn cho rằng mình uống được nhiều nữa vẫn tỉnh tức là đã say rồi.

Cô dần cảm thấy rượu nhạt như nước lã.

“Không uống nữa, càng uống càng chán.” Cô vẫn nhớ phải thanh toán, liền đặt tiền lên quầy bar. Fox đỡ cô từ trên ghế xuống.

“Tiếp theo chúng ta đi đâu?” Anh ta chu đáo lấy áo khoác của mình khoác lên vai Phong Lan.

Phong Lan không hề thấy lạnh chút nào, má cô nóng rực như hòn than. Ly rượu rỗng, quang cảnh, người ở bên, tất cả mọi thứ điều khiến cô phấn chấn và hiếu kì.

“Đi đâu cũng được.” Hai người bước ra khỏi chỗ ồn ào, Phong Lan nhớ ra hôm nay mình tự lái xe đến, liền lục chìa khóa từ trong túi xách ra, ném cho Fox, hỏi: “Có bằng lái chứ hả, lái được không?”

Anh ta bắt lấy chìa khóa. “Không vấn đề. Xe đỗ chỗ nào?”

Phong Lan vỗ vỗ vào trán mình cố gắng nhớ xem, cuối cùng đành cười trừ. “Không nhớ nữa. Anh cứ vừa đi vừa bấm cảm ứng xem, kiểu gì cũng tìm ra.”

“Cũng đúng.” Fox cười cười, sợ cô ngã, một tay vòng ra sau ôm lấy vai cô. Phong Lan xoay người tránh né, tự vịn vào cánh tay của anh ta.

Gió lạnh thổi làm cô rùng mình, mơ hồ nhận thấy đã ra đến bãi đỗ xe ngoài trời. Fox làm theo cách Phong Lan nói, dọc đường bấm vào nút cảm ứng trên chìa khóa xe, không quên luôn miệng nhắc Phong Lan đang đi loạng choạng phải chú ý nhìn đường.

Đêm đã khuya. Bốn bề bãi đỗ xe là ánh sáng trắng trắng bạc từ các ngọn đèn tỏa xuống, chiếu rọi khiến người ta không còn chỗ ẩn mình. Phong Lan không hề lo lắng, đi loanh quanh theo Fox, bên cạnh là dải cây xanh ngăn cách với đường xe chạy, mấy cành cây nhỏ vươn ra đôi lúc quệt vào chân cô, cô giẫm vào chính cái bóng của mình, tai lắng nghe tiếng bước chân của cô và anh ta xen lẫn với nhau, thỉnh thoảng lại có xe chạy ngang qua, thật giống với con đường về nhà từng cùng anh đi biết bao lần. Trên đường có vết giày cao gót và dép xỏ ngón đan xen chồng chéo, có giọng phàn nàn trách mắng nhưng chưa bao giờ cách xa của anh, có bong bóng đầy màu sắc bay lên từ trong trái tim cô, nhẹ nhàng mỏng manh mà đẹp diệu kỳ.

“Chúng ta đi như thế này trông có giống con cua không?” Phong Lan cười rất vui vẻ.

Người bên cạnh chưa kịp trả lời, chiếc xe phía trước đã nhận cảm ứng từ chìa khóa trong tay Fox. Đèn phía trước xe sáng lên, chói lóa khiến cô không mở mắt nổi. Phong Lan loạng choạng túm lấy cánh tay người bên cạnh, phấn khích kêu lên: “Xem kìa, Tiểu Dã, tôi đã bảo làm theo cách này mà.”

Cô kéo anh ta chạy tung tăng đến bên cạnh xe. Anh ta thử kéo khẽ cánh cửa xe, quả nhiên cửa đã mở.

“Mời quý cô lên xe trước.” Anh ta cười rồi quay sang đỡ cô, hỏi: “Vừa xong em gọi anh là gì vậy?”

“Cái gì cơ?” Phong Lan ngơ ngác như từ trên trời rơi xuống, băn khoăn nhìn anh ta dò xét, bước lùi lại, chẳng may bị tụt xuống hố. Phía dưới vị trí cô đỗ xe có một rãnh thoát nước, chân cô giẫm lên đúng nắp cống làm từ tấm đan, gót nhọn của giày cao gót mắc giữa khe hở của các tấm đan, làm giày tuột khỏi chân cô.

Phong Lan đứng trên một chân, bị mất thăng bằng, Fox kịp thời ôm lấy cô, quỳ xuống cứu lấy chiếc giày bị mắc kẹt. Cô cúi đầu, nhìn thấy mái tóc đen nhánh và không chải theo nếp của anh ta, không kìm được giơ tay định vuốt.

Dưới chân cô là “tình yêu”, “tình yêu” này khiến cô trở thành Napoleon bại trận Waterloo. Anh ta sẽ rủa cô đáng đời chứ?

CHƯƠNG 25.2: CHO TÔI THÊM MỘT NGÀY

Tiếng châm chọc mỉa mai mà Phong Lan dự đoán đã không xảy ra. Fox chu đáo đi giày vào cho cô, động tác rất nhẹ nhàng, lời tán tụng cũng có vẻ xuất phát từ đáy lòng. “Chân em đẹp quá!”

Phong Lan không đáp lời, cô đã nhìn th