Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326393

Bình chọn: 10.00/10/639 lượt.

mọi cách để kéo tất cả mọi người xuống vũng lầy của cô ta?

“Tại sao tôi không đươc nói? Ngô Giang có bao giờ nói đến chuyện trước đây của chúng tôi không? Tôi nói cho cô biết, cùng một câu chuyện như chó sói và cừu non nói ra thì sẽ khác nhau đấy.” Đàm Thiếu Thành lẩm bẩm nói.

Phong Lan giận quá hóa cười. “Chị không nghĩ mình là cừu đấy chứ?”

“Ai chẳng nghĩ mình là một con cừu vô tội? Ngô Giang và Tư Đồ Quyết không tự chất vấn lương tâm họ xem có làm điều gì tội lỗi hay không?” Đàm Thiếu Thành với tay túm chặt lấy cánh tay Phong Lan, bỗng vô cớ hỏi: “Phong Lan, cô có biết cái gì gọi là “ngày đã hứa” không?”

Phong Lan đẩy tay cô ta ra. “Tôi không uyên bác như chị, tôi chỉ biết “vùng đất hứa”!”

“Thượng đế đã hứa cho người Do Thái xứ Canaan – miền đất chứa đầy sữa và mật, đó chính là “vùng đất hứa”.” Nói đến đây, Đàm Thiếu Thành lộ vẻ buồn rầu hiếm thấy. ““Ngày đã hứa” là tôi tưởng tượng ra có một ngày như thế. Tôi cho rằng người nào thành tâm đợi chờ thì đều xứng đáng có được một ngày như vậy, kết quả tôi đợi được là một lần lấy vợ nữa của anh ấy, nhưng người anh ấy cưới lại là Tư Đồ Quyết.”

“Chị thành tâm sao?” Phong Lan ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Đàm Thiếu Thành, mỉa mai hỏi.

Đàm Thiếu Thành nhìn Phong Lan chằm chằm bằng đôi mắt đỏ hoe. “Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Ngô Giang, tôi đã yêu anh ấy, cho dù tôi có làm điều gì, trong chuyện này sự thành tâm của tôi không hề thua kém bất cứ người nào.”

Phong Lan không thể phủ nhận điều này. Bao nhiêu năm qua, Đàm Thiếu Thành làm hai từng người mà Ngô Giang yêu. Biết bao nhiêu chuyện bẩn thỉu và xấu xa đã nhân danh tình yêu, thế nhưng với con mắt người trong cuộc, cô ta đã yêu đã yêu chân thành, không gian dối.

“Chị ở lại đây mà “thành tâm” cầu nguyện đi, tôi phải về rồi.” Phong Lan nhận được cuộc gọi của Tăng Phi, chắc cô đi vệ sinh lâu quá mà không thấy quay lại nên anh lo. Phong Lan nói với anh, mình đang đứng ở bên ngoài thì gặp một người bạn nên nói chuyện mấy câu. “Cô nói thêm với Đàm Thiếu Thành: “Đừng làm bản thân thêm thảm hại nữa. Chị yêu anh ấy thì nên buông tha cho anh ấy. Khi nhìn thấy chị, anh ấy sẽ biết ơn chị.”

Đàm Thiếu Thành trầm ngâm giây lát rồi khe khẽ nói: “Đinh Tiểu Dã bảo, tôi không hận cô.”

Bỗng nhiên nghe thấy cái tên này, bước chân Phong Lan khựng lại. Cô không muốn đáp lời, sợ sự yếu đuối của mình lộ ra trước mắt Đàm Thiếu Thành.

“Tại sao không hỏi gì chuyện giữa tôi và Đinh Tiểu Dã?” Đàm Thiếu Thành giật giọng gọi Phong Lan đã đi đến bên cửa lại. “Nói thật với cô, kể từ ngày đi khỏi chỗ cô hôm đó, Đinh Tiểu Dã không hề đi với tôi lần nào.”

Phong Lan ngứa họng, quay đầu lại, nói: “Tôi biết.”

CHƯƠNG 24.3: NGHÌN NĂM CHỜ ĐỢI MỘT LẦN

Phong Lan chưa bao giờ tin rằng Đinh Tiểu Dã bỏ cô để chạy đến với Đàm Thiếu Thành. Nhưng điều này liệu có quan trọng không? Cô chỉ quan tâm đến chuyện người cô yêu phản bội cô, cho dù vì lý do khó khăn như thế nào đi chăng nữa, điều đó chỉ chứng minh một điều, trong con mắt người con trai đó, cô không đủ quan trọng, ít nhất là chưa đủ quan trọng để được nghe về khó khăn của anh, cùng anh vượt qua mọi sóng gió.

Anh đi rồi, đó là toàn bộ sự thật.

Tư Đồ Quyết từng nói với Phong Lan, chị ấy đã từng yêu một người đàn ông, yêu hơn cả bản thân mình. Người đàn ông đó lại cảm thấy mình không xứng đáng. Anh ta chỉ mong Tư Đồ Quyết mắc sai lầm thiếu sót, chỉ có như vậy, chị ấy mới có thể ở bên cạnh anh ta dài lâu.

Trong tình yêu, người luôn cho rằng mình không xứng đáng thì thực sự không xứng đáng.

Phong Lan cũng nghĩ như vậy.

Cô không thể quên nổi Đinh Tiểu Dã nhưng cũng không thể tha thứ cho sự tuyệt tình của anh ngày hôm đó.

Đàm Thiếu Thành nhìn Phong Lan đứng cách đó không xa bằng đôi mắt say lờ đờ, cô rất giống một người, kiêu ngạo, kiên cường, cố chấp. Đàm Thiếu Thành ghét kiểu người như vậy, nhưng vừa ghen tị với cô, lại không dừng được muốn tiếp cận thân thiết với cô, dường như là để được gần gũi với tất cả những thứ mà mình sinh ra không có được. Không nhớ bắt đầu từ khi nào, Phong Lan đã trở thành người duy nhất Đàm Thiếu Thành có thể thổ lộ cảm xúc thật. Cô ta tốn công sức giằng Đinh Tiểu Dã ra khỏi Phong Lan, ngoài việc để xem kịch vui, phải chăng còn vì lo lắng, sợ Phong Lan mất mát thiệt thòi với một người con trai không rõ gốc gác, lai lịch. Cho dù cô ta chưa bao giờ thừa nhận điều này,

Phong Lan đi tìm một nhân viên khách sạn, nhờ họ đưa Đàm Thiếu Thành lên taxi. Đàm Thiếu Thành biết mai là sinh nhật của Phong Lan, trước khi lên xe, còn cười hỏi cô cảm tưởng thế nào khi bước vào tuổi ba mươi. Phong Lan không thể tưởng tượng nổi người đầu tiên nhắc đến sinh nhật cô lại là Đàm Thiếu Thành. Cô ta cứ động đến chuyện người khác muốn giấu, thảo nào ai cũng ghét.

Sau khi tiệc cưới kết thúc, Ngô Giang và phù rể Trương đều uống gần say, bạn bè hùa vào đòi tìm một chỗ để tiếp tục tụ tập, không thể cứ thế tha cho cô dâu chú rể được. Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho người lớn tuổi của hai họ xong, Tăng Phi đầu trò, cả đám hồ hởi phấn khởi đi tìm tụ điểm để tiếp tục uống rượu vui vẻ.

Trong p