ạy quá nhanh, nàng ngã nhào trên đất, lăn một mạch từ trong rừng trúc ra ngoài, xô mạnh vào tảng đá, nhất thời trước mắt đầy sao.
Hình như có người nhẹ nhàng đỡ lấy nàng, trong tay áo thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ mà nàng quen thuộc. Đàm Xuyên theo bản năng giơ tay nắm lấy, nhưng chỉ sờ vào khoảng không, bốn phía ngoại trừ những cây trúc xanh méo mó chao đảo, không còn gì khác.
Gió thổi quá lớn làm nàng chảy nước mắt, tiếng gào thét trong cổ họng cũng bị vô tình thổi tan.
“Cửu Vân! Phó Cửu Vân!” Nàng đã gọi khản cả giọng, nhưng không đợi được một câu trả lời, đỡ lấy vầng trán vô cùng đau nhức, nàng lảo đảo chạy ra khỏi rừng trúc.
Phía ngoài rừng trúc là thôn trang nhỏ dưới chân núi Phượng Miên, mọi người trong thôn trang đã dậy từ lâu, bị dị tượng hôm nay dọa cho ngây ngốc, người thì thét chói tai, người thì chạy trốn như điên, người thì hoa chân múa tay chỉ vào dị tượng mà xôn xao ồn ào. Lại thấy Đàm Xuyên từ trong rừng trúc đi ra, đều sợ xanh cả mặt, không ngừng nói gặp quỷ, rừng trúc này từ xưa đến nay chưa có người ở bao giờ.
Đàm Xuyên túm lấy một ông lão, vội hỏi: “Ngài có thấy Công Tử Tề tiên sinh từ trong này đi ra không?”
Ông lão ra sức giãy giụa, mặt cũng chuyển màu xanh: “Công Tử Tề nào chứ… Đó là ai?”
Ông lão này mấy hôm trước còn cho bọn họ một giỏ ngó sen, sao có thể hôm nay đã nói không quen biết? Nàng ngạc nhiên buông tay, nhìn ông lão vừa lăn vừa bò chạy xa, mọi người trong thôn tụ tập ở một chỗ xa xa, cảnh giác sợ hãi quan sát nàng, khe khẽ thầm thì: “Thật đúng là kỳ quái, trời còn chưa sáng đã nổi gió tà, hôm nay trong rừng trúc chưa từng có người ở lại có chuyện ma quái… Hay là sắp xảy ra chuyện lớn gì?”
Trái tim nàng cơ hồ muốn vọt ra khỏi họng, trong đầu kêu ong ong, như là bị một đôi tay vô hình quấy cho loạn xạ. Bỗng nhiên đưa tay đặt ở bên mép huýt gió một tiếng, mãnh hổ lập tức từ rừng trúc chạy vội ra.
“Mãnh hổ ngoan, đưa ta đi hoàng cung nhìn xem!”
Mãnh hổ nhảy lên ngọn cây, lao vun vút trên những cành cây không ngừng xao động. Đàm Xuyên bám chặt trên lưng nó, nhìn lên vô số con rồng đen do yêu hồn tạo thành trên bầu trời đang tiến về hướng tây, cột mây đen uốn lượn phía trên hoàng cung càng ngày càng cao, càng ngày càng to, như là muốn cắn nuốt cả bầu trời.
Phía dưới có rất nhiều người khóc la chạy trốn, còn có rất nhiều loại yêu quái có yêu lực mạnh mẽ cố gắng tận lực chống đỡ không để thần lực kéo đi. Lá cây trộn lẫn bùn đất bị cuốn vào cơn lốc, một nửa bầu trời phủ một màu đen kịt, một nửa kia thì có màu vàng nâu như bùn đất.
Tất cả đều hỗn loạn.
Mãnh hổ ngược gió lao vun vút, chỉ chốc lát đã tới bên ngoài hoàng cung Thiên Nguyên, hoàng thành đã sớm bị đặt trong trạng thái giới nghiêm. Mãnh hổ nhẹ nhàng nhảy qua mái hiên, tránh khỏi ánh mắt cảnh giác của bọn lính canh, Đàm Xuyên rất nhanh liền nhìn thấy Tả Tử Thần đang đứng cao cao trên nóc Hạo Thiên lâu.
Tay áo dài rộng thùng thình sắc tím của hắn bị gió thổi bay lồng lộng, cả người đứng im không nhúc nhích như đầu gỗ. Nghe nàng gọi bên dưới, hắn hơi run lên, nhưng cũng không quay đầu lại.
“Tử Thần! Hồn đăng rốt cuộc…” Đàm Xuyên trèo lên mái hiên, vội vã muốn hỏi cho rõ ràng.
“Ta phải đi.” Hắn ngắt lời nàng, xoay người, lảo đảo đi về phía trước, bước chậm rãi như thể đã mất một thần hồn.
Nàng thử bước tới kéo hắn lại, hắn lại tránh như tránh rắn rết, cánh tay vươn ra của nàng đành xấu hổ mà khựng lại giữa không trung.
Tả Tử Thần ngẩng đầu nhìn cây cột khổng lồ đen kịt giữa bầu trời, thanh âm khàn khàn: “Ta đã không thể ngăn cản nàng… Muội đừng hỏi gì cả, ta cái gì… cũng không muốn nói. Bảo trọng…”
Đàm Xuyên ngạc nhiên nhìn thân ảnh hắn chợt lóe trên mái hiên, trong phút chốc biến mất.
Không thấy Huyền Châu, là nàng ta đốt hồn đăng?
Đàm Xuyên lòng nóng như lửa đốt, lúc này mới nhớ ra tối qua Huyền Châu đột ngột nói ra những lời ấy, lại có loại cảm giác dường như đã trải qua mấy đời.
Không thể nào ngờ nổi, đến cuối cùng người thắp sáng hồn đăng lại là nàng ta, cái người đã từng ấu trĩ mà nông cạn, ác độc mà còn cố chấp – Huyền Châu.
Có nên đuổi theo Tả Tử Thần không đây? Nàng do dự một chút, cuối cùng cưỡi mãnh hổ trở lại mảnh rừng trúc dưới chân núi Phượng Miên kia. Nàng còn lo lắng về Phó Cửu Vân hơn, chàng đến tột cùng đã đi đâu rồi?
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn bước vào rừng trúc, đám yêu ma nho nhỏ thường ngày hay lén lút lảng vảng trong rừng trúc đều không thấy nữa, khắp nơi bị phủ một bầu không khí trầm lặng. Cuồng phong đã ngừng, còn lại chỉ có tĩnh mịch và tiêu điều.
Gió nhẹ phất qua góc áo, trong gió còn loáng thoáng mang theo tiếng sáo trúc du dương. Tim Đàm Xuyên đập loạn nhịp lắng nghe thật lâu, đột nhiên cất bước chạy về phía trước, máu huyết toàn thân đều chảy ngược lên đầu, trước mắt thậm chí còn thấy hiện lên rất nhiều sao nhỏ.
Váy bị tảng đá cứa qua, rách một mảnh lớn, nàng vẫn bất chấp, không dám ngưng một hơi, lảo đảo chạy vội tới trước phòng ngói, đã thấy cánh cửa gỗ của phòng ngủ mở ra một bên, tiếng sáo gián đoạn từ bên trong truyền ra, đúng là giai điệu khúc Đông Phong Đào Hoa.
Cửu Vân