XtGem Forum catalog
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328652

Bình chọn: 7.5.00/10/865 lượt.

ật liệu gì làm thành, mà tia chớp mạnh đến thế cũng không thể đánh xuyên qua nổi. Đường Hoa nhìn ống máu đã đầy của mình, vừa định thở phào một hơi thì mặt đất đột nhiên rỉ nước ra…

Không quan tâm là nước gì, cứ chạy trước hẵng nói sau. Đường Hoa cũng không biết có phải mình đã mắc bệnh chó dại rồi hay không, mà cứ sợ nước như là sợ chết, gặp nước là cả người run run vậy. Hắn bèn vội bay lên, lại bị tia chớp bổ trúng, rồi té xuống dính phải nước. Hệ thống thông báo: vì ngươi đã bị dính phải nước Hoàng Tuyền, nên rơi vào trạng thái dị thường, không những liên tục bị mất máu, mà còn không thể sử dụng dược phẩm được nữa.

Toát mồ hôi! Toát mồ hôi hột! Đường Hoa vội rụt người lại, lơ lửng ép sát thân vào cột trụ. Bởi vì tia chớp đánh theo một góc lệch, cho nên Đường Hoa rất là miễn cưỡng tìm được khe hở dung thân ở chính giữa nước Hoàng Tuyền và những tia chớp. Hắn đang chờ cho hiệu quả của nước Hoàng Tuyền mất đi, để bổ sung lại sinh mệnh.

Tin tốt trước mắt là, mình vẫn còn sống. Tin tốt hơn trước mắt là nước Hoàng Tuyền không còn tuôn lên nữa. Tin xấu nhất trước mắt là nước Hoàng Tuyền quả thật không còn tuôn lên nữa, mà người ta bắt đầu chơi trò phun xịt.

Cũng may là Đường Hoa còn có vận phưn chó rất tốt, cho nên không bị nước phun trúng. Nhưng lại có một tin cực cực xấu khác, là miệng nước phun lại còn có thể di động được. Cứ thế này chỉ là chờ chết mà thôi, Đường Hoa bèn phất tay bắn hoa sen ra, bao lại đám nước Hoàng Tuyền.

Nước là nước Hoàng Tuyền, lửa là lửa của trời đất, trong ngũ hành thì nước khắc lửa, nhưng khi thế lửa lớn hơn, lửa lại khắc ngược lại nước, đặc biệt là lửa mà Đường Hoa xuất ra…

Đám tiểu quỷ của địa ngục Hồng Liên bị Đường Hoa chụp tới đánh cược với suối nước. Đều là hàng của Minh giới, quả thật rất dễ xài, ba con tiểu quỷ chụm lại chắc chắn ghê. Mà biển lửa của Đường Hoa gặp nước Hoàng Tuyền lại giống như gặp xăng vậy, không ngờ lại bắt lửa bùng cháy lên.

Đường Hoa lau đợt mồ hôi lạnh, rồi nuốt một viên thuốc. Một tiếng đồng hồ này coi như đã qua được rồi.

* * * * * *

Ở phía bên ngoài, Sát Phá Lang vẫn còn đang rối rắm. Vào hay là không vào đây? Hồi nãy đã phái ra một đội nhỏ gồm hai mươi người đi vào rồi, nhưng mới ba phút là đã phát hiện hai mươi người đều xuống địa ngục chơi với dế hết cả. Sát Phá Lang đành bất đắc dĩ hỏi Vạn Vật Khô Vinh: “Ngươi có biết đường không?”

“Làm sao mà biết được.” Vạn Vật Khô Vinh ỉu xìu trả lời. Hắn tuy cũng là môn sinh của Khương Tử Nha, nhưng trình độ bói toán lại thấp hơn Thư Sinh rất nhiều, càng miễn bàn đến lĩnh vực trận pháp kia.

Tinh Tinh ở bên cạnh cười he he, nói: “Đừng nói là hắn, ngay cả ta đây cũng không vào được.”

Mông Mông thở dài hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Vật dù sao cũng là chết.” Sát Phá Lang lấy Ma Kiếm ra: “Người là sống, ta đi vào thử xem.” Hắn rất có lòng tin nơi Ma Kiếm, nói một cách nghiêm khắc, trước mắt trong toàn trò chơi mới chỉ có mỗi thanh vũ khí này của Sát Phá Lang là thần binh thôi, hơn nữa phẩm cấp lại còn không thấp nữa.

“Sát Phá Lang!” Không biết từ lúc nào Mặc Tinh đã đến đây, Sát Phá Lang vì nhân mã hỗn tạp quá nên không phát hiện ra. Sau khi Mặc Tinh bay tới gần, câu đầu tiên nàng hỏi là: “Ngươi làm gì đấy?”

“Ngươi nói xem?” Sát Phá Lang hỏi lại: “Dù sao cũng không phải là đang đi dạo phố.”

“Không cho đi.”

Sát Phá Lang trầm mặc một hồi rồi hỏi lại: “Vẫn là hắn quan trọng hơn sao?”

“Câu này của ngươi là ý gì đó?… Ngươi ngốc lắm! Bên phía Gia Tử có một thầy bói đấy, lẽ nào sẽ không biết ngươi đang có âm mưu gì với hắn sao?” Mặc Tinh nhỏ giọng: “Coi chừng người ta đã đào sẵn cái hố bẫy thì ngươi chuyển sinh luôn đó. Lại nói, ta vẫn cứ thắc mắc một điều, rốt cục ngươi và hắn đã có cừu hận gì mà nhất định phải ngươi chết ta sống như thế chứ?”

“Cừu hận gì à? Cừu hận lớn lắm.” Sát Phá Lang nghiến răng, từ khi quen biết với Đường Hoa tới giờ, chỉ số cừu hận trong lòng hắn cứ mãi luôn nằm trong trạng thái gia tăng suốt. Hắn khinh bỉ cách làm người của Đường Hoa, hắn khinh bỉ hết thảy mọi thứ của Đường Hoa… Nếu như một khi Đường Hoa độ kiếp xong, chẳng phải là sẽ khi dễ mình cả đời đó sao?

“Huy Hoàng?” Mặc Tinh đang không biết phải khuyên Sát Phá Lang như thế nào, thì Tinh Tinh đã hô lên. Mặc Tinh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Huy Hoàng đang dẫn theo mấy chục người bay tới bên này, Quàng Khăn Đỏ cũng có trong số đó.

“Hây! Tinh Tinh, Vô Biên, Mặc Tinh.” Huy Hoàng bay đến gần rồi dừng lại, nói: “Khó khi gặp người đang độ kiếp, ta mang theo các cao thủ trong bang đến quan sát một phen.”

“Hì hì!” Tinh Tinh cười một cái, nói: “Phá Toái nói với ta, gần đây ngươi có bạn gái rồi nên không rủ hắn đi luyện cấp nữa.”

“Đừng có nghe hắn nói bậy, ta với Quàng Khăn Đỏ thuần túy chỉ là bạn bè thôi.” Huy Hoàng nghiêm nghị trả lời.

“Ta vẫn còn chưa nói là ai mà… Sao ngươi biết người ta nói là Quàng Khăn Đỏ?”

“Cái này…” Huy Hoàng toát mồ hôi hột, bèn vội đánh trống lảng: “Bọn Phá Toái đâu rồi?”

“À, hắn đang tự mình mang theo chừng ngàn sư huynh đệ đến quan sát, cho nên còn phải một hồi nữa mới tới được.”

Huy Hoàn