pacman, rainbows, and roller s
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329563

Bình chọn: 9.00/10/956 lượt.

h của bang hội.

Bất cứ bang hội nào cũng đều có thể tấn công vào binh trạm, thời gian bốn tiếng đồng hồ, nếu giữa binh trạm không còn thành viên nào của bang hội A thì tức là binh trạm bị công chiếm thành công.

Số binh trạm cao nhất trong mỗi cấm địa là 24. Mỗi bang hội được kiến thiết nhiều trạm.

Lần hội nghị này chủ yếu là thảo luận về vấn đề ấy, Thiên Đình đã dùng phương pháp đơn giản nhất để giải quyết vấn đề phức tạp nhất, đồng thời cũng lần nữa biểu thị sự quan trọng của một bang hội mạnh mẽ.

Đề tài thảo luận đứng hàng thứ là nội dung về binh trạm, trong đó bao gồm cả máy tuyên bố nhiệm vụ trong Đại Tuyết Sơn, mọi bang chúng đều có thể nhận nhiệm vụ, chủ yếu đều là đánh quái cả. Đầu tiên là được kinh nghiệm, thứ hai là có thêm tiền. So với nhiệm vụ bang hội thì mấy cái nhiệm vụ này hấp dẫn hơn nhiều lắm. Ngoài ra còn có các phương tiện phòng ngự đồng bộ trong binh trạm nữa, chỉ cần có tiền và hoàn thành một nhiệm vụ không mấy khó khăn là có thể kiến thiết được. Hơn nữa chủ bang còn có thể thiết lập phần xuất nhập của binh trạm, chẳng hạn như là cấm những người chơi khác tiến vào, nếu cố ý tiến vào sẽ bị các phương tiện phòng ngự tấn công, v.v…

* * * * * *

Hội nghị vừa mới kết thúc, Vô Biên đặc san đã tức khắc phát hành chuyên bản ngay. Trước hội nghị, Tôn Minh đã sai người lập bang hội, sau đó dùng những thiệp mời chưa bán hết để xuống âm phủ tham dự.

Chuyên bản bình luận một cách khách quan về lần hội nghị này. Họ cho rằng sau hội nghị, những bang hội có thực lực sẽ càng được lợi nhiều hơn. Hệ thống đang cổ vũ cho các bang hội chơi trò cá lớn ăn cá bé, cá bé ăn con tôm, bức bách cho các bang hội có thực lực nhỏ yếu không thể sinh tồn tiếp được, đến cuối cùng phải bị giải tán, xác nhập.

Sau khi hội nghị kết thúc, Nhất Kiếm Cầu Bại tỏ ý: sẽ khai trương thêm ba phân đà, hy vọng những người chơi có thực lực sẽ gia nhập với bọn họ. Song Sư Hạo Nhiên cũng tỏ ý sẽ bắt đầu khai mở thêm phân đà, đồng thời sẽ đẩy nhanh tiến độ thăng cấp của bang hội. Tam Thương tuy không có thực lực như hai bang này, lại đang nghèo đến xác xơ, nhưng không thể phủ nhận được là lạc đà có gầy chết cũng còn lớn hơn ngựa, Phong Vân Nộ đã tỏ ý rằng, hắn sẽ lập tức gom góp hết tài nguyên, ít nhất sẽ mở được thêm một phân đà, đồng thời sẽ phái người chuyên làm nhiệm vụ bang hội, đưa Tam Thương nhanh chóng thăng cấp trong một thời gian ngắn.

Các bang hội thấp hơn một bậc tỏ ý rằng sẽ cắn cho được một miếng bánh ngọt cấm địa kia.

Bang hội nhỏ thì lại tìm kiếm những bang hội có thực lực để xác nhập vào, hoặc xác nhập lẫn nhau, gia tăng thế lực, nhằm lấy được quyền chiếm lĩnh một binh trạm trong cấm địa.

Cấm địa trước giờ vẫn luôn là nhạc viên của những người mạo hiểm. Một khi binh trạm được xây dựng, tức là sẽ xây nhà mình thẳng trong trung tâm của nhạc viên. Có thể nghỉ ngơi, có thể luyện cấp, có thể làm nhiệm vụ. Hấp dẫn như vậy nên không có bang hội nào có thể cự tuyệt được cả. Theo nguồn thông tin không đáng tin cậy, Song Sư Hạo Nhiên đã phái ra một đội tinh anh đến biển Đông để mở binh trạm đầu tiên cho mình rồi.

* * * * * *

Đường Hoa lấy đặc san do Phi Kiếm Truyền Thư đưa đến, lật xem: “Ta nói này Tinh Tinh, trong thời kỳ quan trọng như thế này, sao ngươi không quay về hỗ trợ vậy?”

“Thôi kệ đi! Có Sương Vũ tỷ với ca ca của ta mà, mấy chuyện đó họ sẽ xử lý thôi. Ta đi giúp sẽ làm loạn thêm thôi hà.”

“Chậc chậc! Coi bộ ngươi hiểu rất rõ về chỉ số thông minh của mình nha.”

“Ừm… Cao hơn ngươi một điểm.”

“Sao lại thế được, IQ của ta cao tới 168 lận đó.”

“Vậy ta sẽ là 169… Gia Tử chết tiệt, ngươi muốn chết à?”

79% kinh nghiệm, còn có 21% nữa là lên cấp rồi, Đường Hoa luyện cấp rất chi là thuận lợi. Hắn không gấp, không phải cứ luyện đến cấp 60 là được, hắn nhất định phải luyện dư ra 10%, phòng trường hợp tử vong ngoài ý muốn. Người lăn lộn trên giang hồ, sao tránh khỏi chuyện bị đâm chớ. Nhưng tiếp sau đó chuyện luyện cấp lại trở nên tẻ ngắt rồi, chủ yếu là vì quái ít quá…

Nơi mà hai người chiếm cứ vốn giống như một giọt mật vậy, cứ có đám kiến cuồn cuộn không ngừng bò đến để khuân vác, nhưng bởi vì cái hội nghị kia, với lại gần chỗ họ có một ‘con đường vàng’, thành ra bang Nhất Kiếm đã phái ra mấy trăm người cắm chỗ đánh điên cuồng rồi. Quái thiếu, dĩ nhiên hiệu suất phải xuống thấp thôi… Có điều còn may là cái nhãn hiệu Đường Hoa này vẫn còn tốt lắm, cộng thêm việc Tinh Tinh là thân thích của lãnh đạo, nên hai người bọn họ không bị ai quấy rầy cả. Bang Nhất Kiếm vẫn còn lưu lại một không gian sinh tồn không nhỏ cho họ. Thư Sinh biết rất rõ ràng, dù Đường Hoa có không muốn đi thì sớm hay muộn gì cũng phải đi thôi, bọn họ đã quây khắp chung quanh ‘khu vực vàng’ này của Đường Hoa rồi. Nếu bây giờ mà bắt người ta nhượng địa bàn, vậy mười phần có tám chín là sẽ trở mặt ngay. Tuy có bang hội làm hậu thuẫn, không sợ Đường Hoa, nhưng chỉ vì một người mà khiến cho cả bang hội phải lâm vào cảnh gà bay chó sủa thì thật không đáng giá chút nào cả.

Tinh Tinh cũng không quan tâm đến việc Nhất Kiếm quây đất. Sương Vũ chỉ dự định