Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210444

Bình chọn: 8.5.00/10/1044 lượt.

tông… Mà lại nói, biết đâu chừng người ta bị chém trúng một kiếm sẽ khó chịu, mở miệng ra rống lên một tiếng, bên mình ngất xỉu tức thì bốn tên thì sao? Đối với loại BOSS dũng mãnh siêu cấp vô địch vũ trụ như vầy thì ngàn vạn lần đừng có ý đồ đi cày đồ nó, mà phải nên nghĩ làm sao để người ta đừng cày đồ ngược lại mới là đúng đắn.

“Huy Hoàng lên!” Đường Hoa phất tay, giờ đành gáo bể làm muôi vậy. Chỗ này có tổng cộng năm tên người chơi là năm loại cá tính, chắc không đến nỗi bị phớt lờ hết thảy chứ nhở?

“Khụ!” Huy hoàng ho một tiếng rồi bắt đầu nghĩ xem nên xưng hô như thế nào. Long ca? Quá thân mật. Long gia gia? Tởm quá. Hàm Chúc Chi Long? Quá mất lịch sự. Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Huy Hoàng bèn ho một tiếng nữa rồi nói: “Nói xong rồi.”

“Móa!” Huy Hoàng lần đầu tiên bị khinh bỉ tập thể, gương mặt ngượng đỏ đến nỗi gần nhỏ ra máu luôn.

Cuối cùng Sát Phá Lang cũng dũng cảm bước ra, ôm quyền nói: “Non xanh không đổi, nước biếc còn đây, hẹn gặp lại.”

“Ta đệt!” Lại một đòn khinh bỉ tập thể nữa.

“Làm lần nữa đi, mỗi người một lần, nghiêm túc chút.” Đường Hoa hít sâu một hơi, rồi xổ ra một tràng: “Long ca, ta gọi ngài là Long ca chắc ngài không để bụng chứ? Tuy ngài có tuổi tác và trí tuệ khiến ta phải giương mắt mà nhìn, nhưng dung mạo ngài lại chỉ lớn hơn ta có một chút… Là như vầy, Bàn Cổ nhờ ta nhắn với ngài một tin này, ngài ấy nhắn rằng năm người ở đây đều là đóa hoa của tổ quốc, là thanh niên tài tuấn cả, đặc biệt là Đông Phương Gia Tử kia, quả thật là rường cột của quốc gia, trụ cột của dân tộc đấy, nếu có đồ tốt gì thì có thể cho hắn một chút, để hắn càng phục vụ tốt hơn cho nhân dân. Mặt khác, nếu thuận tiện thì tạo điều kiện cho năm người kia với, nếu không thuận tiện thì cũng cứ nghĩ cách tạo điều kiện cho họ nhé. Có rảnh thì cùng nhau uống trà. Vĩnh viễn yêu ngươi, Bàn Cổ, ngày X tháng X năm X.”

Tinh Tinh cả giận: “Ngươi là đồ đầu heo, lời này mà cũng nói ra được nữa. Cổ nhân rất là hàm súc, tuyệt đối sẽ không nói ‘vĩnh viễn yêu ngươi’ đâu.”

“Đúng vậy đúng vậy.” Phi Thường Kiếm phụ họa: “Lại còn uống trà nữa chứ, lấy cái chén nào để uống đây?”

Huy Hoàng đứng bên cạnh nhìn, nhỏ giọng: “Còn chẳng bằng cả ta nữa ấy chứ.”

Sát Phá Lang đang chuẩn bị tìm ý gì đó để phê bình Đường Hoa thì đột nhiên, đất bắt đầu rung, núi bắt đầu lay, thậm chí cả không khí cũng đều bắt đầu dao động, năm người vội vàng ngự kiếm bay lên, nhưng không dám bay cao. Sát Phá Lang cuối cùng cũng tìm ra được ý rồi, bèn quát: “Bây giờ thì ngon rồi đó, bị ngươi nói cho sống lại rồi đấy. Việc tốt thì không đủ, việc xấu lại có thừa.”

“Cẩn thận!” Đường Hoa còn chưa kịp phản bác, Tinh Tinh đã vội hô lên, năm người cùng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy nơi mà cột trụ trời đâm vào trong màn khí hư vô đã xuất hiện một lỗ nhỏ, vô số tia chớp từ trong đó ào ào phun ra.

“Diệt đoàn mất thôi!” Gần như toàn bộ mọi người đều có cùng một ý nghĩ như vậy.

“Xem ta đây.” Đường Hoa moi từ trong túi Càn Khôn ra một cây cờ lớn, phất một nhát về phía đám sấm sét đang đánh tới, thế là mở được một lỗ hổng giữa màn sấm sét, năm người coi như đã tránh được một kiếp nạn. Đây là cây cờ gì vậy? Nó gọi là cờ Nghịch Thiên, là cây cờ duy nhất còn lại trong số bảy cây cờ Nghịch Thiên mà năm đó Đường Hoa dùng để qua ma kiếp. Thứ này tuy phẩm cấp thấp, nhưng khi dùng để đối phó với sấm sét đến từ tự nhiên lại có công dụng kỳ diệu đến không thể tưởng tượng nổi. Đường Hoa rất chi là đắc ý, hắn cười hè hè vài tiếng: “Ca, luôn luôn oai phong thế đấy.”

“Grừ!” Một tiếng rồng ngâm vang lên, lỗ tai của cả năm người đều bị chấn động, chỉ còn nghe được những tiếng rung ù ù. Tinh Tinh vội vàng chỉ vào Đường Hoa, hô: “Gia Tử, sau lưng.”

“Cái gì?” Không nghe được gì nữa cả.

“Sau lưng đó!” Bốn người chơi cùng nhau kêu lớn, rồi nhao nhao lui về phía sau mấy bước.

Đường Hoa hít vào một luồng hơi lạnh, cảnh này quen thuộc lắm nớ, hình như mấy cái phim kinh dị đều có một màn như vầy nè. Nếu mà căn cứ theo logic của phim, vậy phía sau lưng mình nhất định phải có một thứ gì đó, hơn nữa chắc chắn phải là một thứ khủng khiếp cực kỳ đang nhìn mình, đang chờ mình quay đầu lại.

Hừ! Vậy ta không thèm quay đầu đâu. Đường Hoa bèn điều khiển phi kiếm, bắt đầu bay trốn. Tốc độ của mình chẳng phải là hàng dựng…

Đám người Tinh Tinh ngay tức khắc trông thấy Đường Hoa ‘vù’ một tiếng rồi biến mất… Hình như cũng không phải là biến mất, hắn bay đúng thực là rất nhanh rất hoành tráng đấy, ngay cả mái tóc cũng bị gió thổi đến thẳng đuốt luôn kìa, nhưng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, mà Đường Hoa cứ ra sức bay theo một vòng tròn thôi, nhìn lại, vòng bay của hắn cũng tròn trịa lắm lắm.

Dĩ nhiên Đường Hoa cũng phát hiện thấy điều bất ổn rồi, hắn cũng hiểu nếu bây giờ không biết chịu thua đi thì thực là không còn gì để nói nữa, cứ chơi trò bay vòng quanh như thế này cũng không phải là cách. Thế là hắn bèn dừng kiếm, làm ra vẻ mặt cười cười lấy lòng, rồi xoay người lại. Quả nhiên không ngoài dự liệu, một cái đầu rồng cao chừng mười trượng đang ở trước mặt mình, râu rồng còn đang không ngừng đưa qua


Ring ring