The Soda Pop
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210875

Bình chọn: 8.5.00/10/1087 lượt.

hân không khác nhau là bao, cho nên Nhược Hân với Tinh Tinh cũng giống nhau, cũng đều tràn ngập sự hiếu kỳ và chờ mong với Quỷ giới, nhưng lại không có lá gan muốn đi xem thử cho biết. Đã không dám đi Quỷ giới, vậy đến Phong Đô dạo chơi cũng coi như thỏa mãn được cái tâm lý tìm kiếm cái lạ, do đó mới xung phong nhận công tác nhặt xác này. Nhiệm vụ của hai người bọn họ là đem thân thể đã mất hồn của bọn Đường Hoa về khách sạn cất.

* * * * * *

Giờ Tý nơi Phong Đô, ánh trăng hết sức nhợt nhạt, khắp thành lặng yên như một ngôi thành chết. Hai dũng sĩ cùng bóp mũi Tinh Tinh rót nước Mất Hồn cho nàng uống, sau đó mỗi người tự bóp mũi mình rót nước Mất Hồn vào miệng. Nói thật, hương vị của nó thật không ngon lành chút nào, thậm chí còn tệ hơn cả mùi nước rửa chén nữa.

Nước Mất Hồn, có nét đặc sắc chung của Song Kiếm, tuy hương vị không ngon chút nào, nhưng hiệu quả lại rất là xuất sắc, gần như là nước vào bụng thì mạng sẽ không còn, hồn phách của ba người đều xuất hiện cùng một lúc ở trước một cửa thành, trên cửa thành có viết hai chữ to: Quỷ giới! Trong thành có một ít sương mù, không khí hơi thâm trầm, ánh sáng hoàn toàn là do mặt trăng nhợt nhạt phát ra cả.

“Cũng đâu có kinh dị như vậy đâu.” Lá gan của Tinh Tinh lớn lên, nhòm vào bên trong thành, thủ vệ là bốn tên đại hán rất uy vũ, phía bên trong cửa thành thì người đi đường tuy sắc mặt xanh mét, thậm chí còn có người bay lơ lửng, nhưng dù sao cũng vẫn còn khá hơn so với trong tưởng tượng của nàng nhiều.

“Quỷ gì đó?” Đại hán thủ vệ quát lên một tiếng: “Mau mau báo tên!”

Quỷ gì đây? Đường Hoa vò đầu, nghĩ một thoáng rồi trả lời: “Quỷ ngã chết.”

“Có giấy thông hành không?”

“Có, có!” Thành quỷ rồi cũng còn cần thẻ xanh nữa kà. Đường Hoa vội chạy tới dâng giấy thông hành lên.

Đại hán thủ vệ vừa xem vừa hỏi: “Trên đây chẳng phải nói sẽ đến 5 người sao? Còn 2 người nữa đâu?”

Đường Hoa trả lời: “Bọn họ còn có chuyện, phải lát nữa mới đến.” Tinh Tinh với Huy Hoàng cùng toát mồ hôi hột một lượt.

“Phải nhớ, ở Quỷ giới ngươi có thể kinh doanh bất hợp pháp, nhưng phải nhớ nộp thuế đúng hạn đấy.” Đại hán này lấy một cây củ cải ấn một nhát vào giấy thông hành, sau đó trả lại cho Đường Hoa rồi phất tay: “Đi vào đi.”

* * * * * *

Gió âm thổi từng cơn, người đi đường đều trừng ánh mắt nhìn thẳng tới phía trước, hàng trăm con quỷ bồng bềnh trên đường không có lấy một chút thanh âm. Phía bên trái bọn Đường Hoa có hai chiếc đèn lồng ma trơi, trên một chiếc có viết ‘Khách sạn Hồi Hương’, chiếc còn lại viết ‘Không gạt già trẻ’.

Huy Hoàng hỏi: “Có muốn vào thử mấy món ăn đặc sắc trước không?”

Tinh Tinh nuốt nước bọt: “Chẳng thèm đâu.”

Huy Hoàng: “Suốt thời gian chờ nơi Phong Đô ta vẫn chưa có gì bỏ bụng cả, độ đói khát có phần cao rồi.”

Đường Hoa gật đầu: “Phàm việc tới đâu thì ứng biến đến đó, ăn chút gì đã đi, sẵn tiện chờ Tinh Tinh bói xem vị trí của Vân Nương luôn.”

“Được rồi!”

* * * * * *

Trong khách sạn bàn nào cũng có nến cả, có vẻ làm ăn cũng khấm khá, mười phần thì có bảy, tám là đã có khách rồi. Đám thực khách thấy có quỷ mới bèn nhao nhao quay đầu lại quan sát, thái độ rất là bất thiện. Còn may tiểu nhị là kẻ chân thành, bèn nhiệt tình bước qua chào đón: “Ba vị khách quan đến ăn uống hay là nghỉ trọ?”

“Ăn uống!”

“Mời vào bên trong.”

Ba người ngồi xuống xong, tiểu nhị ân cần đặt một tờ thực đơn lên trên bàn, hỏi: “Ba vị khách quan muốn dùng món gì?”

“Xem đã!” Đường Hoa lật ra tờ thứ nhất, là các món chính, nhìn một lượt rồi nói: “Cho 3 phần Xanh Xao Vàng Vọt.”

Tinh Tinh hỏi: “Là cái gì thế?”

“Không biết, dù sao trên thực đơn cũng chỉ có mỗi món chính này thôi.” Đường Hoa lại lật sang trang tiếp theo, đọc: “Hoa Xào Cay Độc, Sói Đói Chiên Giòn, Rau Dại Hoàng Tuyền, cho thêm một con Dê Lạc Đường Chết. Canh thì cho món Rồng Vượt Sang Sông. Cuối cùng cho một hũ rượu Rắn Bò.”

“Ngài chờ chút, tức khắc tới ngay.”

* * * * * *

Tiểu nhị không hề nói cuội, quả thật rất là nhanh. Mấy tên tiểu nhị mỗi tên bưng một món theo dạng dây chuyền mang đến trước mặt ba người, bỏ đồ ăn xuống, sau đó lại theo dạng dây chuyền quay trở về. Đường Hoa mắt sáng não nhanh thân thể khỏe, vươn tay ra chộp lấy một tên tiểu nhị hỏi: “Họ gì?”

“Cô Độc!” Tiểu nhị cung kính trả lời: “Tên là Trư, khác quan có gì muốn sai bảo?”

Đường Hoa rất trấn tĩnh chỉ vào mặt bàn: “Làm phiền ngươi, ngươi đặt sai đồ ăn rồi.”

Cô Độc Trư nhìn vào mặt bàn rồi giật mình, sau đó vội đặt mâm đồ ăn đang cầm trên tay lên mặt bàn, rồi lấy chiếc đầu của mình đang ở trên mặt bàn lên kẹp vào nách, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, lấy sai rồi.”

“Không sao đâu!” Đường Hoa nuốt một ngụm nước bọt để áp chế cái dạ dày đang sôi trào lại, rồi vỗ vỗ vào lưng của Tinh Tinh đang nôn ói không ngừng: “Ngươi không sao chứ?”

“Oa…” Tinh Tinh vịn bả vai Đường Hoa, khóc lên: “Hắn đặt đầu của hắn trước mặt ta, con mắt ở trên cái đầu đó còn nháy nháy với ta nữa.”

“Ừ ừ, hắn biết lỗi rồi, không khóc, ngoan.”

Huy hoàng thở dài: “Ta hy vọng rằng đầu bếp sẽ không coi đầu mình là đầu heo để xào, hầm, luộc đấy.”

“Oa…” Tinh T