Ring ring
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210863

Bình chọn: 8.00/10/1086 lượt.

đó để phóng thích ngươi liền.”

Đường Hoa vỗ vỗ bả vai Sát Phá Lang, nói: “Anh bạn, nơi này là ổ quỷ đó. Lúc thường chúng ta thường hay nói ‘ranh như quỷ’, mà nơi này đều là quỷ hết. Ơ? Phi Thường Kiếm với lại tên phương sĩ kia đâu rồi?”

“…” Sát Phá Lang thở dài một hơi: “Đi theo ta.”

Vòng vèo trái phải một hồi, đã tới trước một nhà tửu lâu, tiểu nhị đứng trước cửa thấy có khách nhân đến, bèn vội vàng niềm nở chào hỏi: “Các vị khách quan… Gia Tử? Tinh Tinh? Huy Hoàng? Có phải các ngươi tới cứu bọn ta hay không? Hu hu hu!”

“Phi Thường Kiếm!” Ba người cùng giật bắn lên, tốt xấu gì cũng là cao thủ top 10, sao đến Quỷ giới lại thành lính giữ cửa rồi? Bộ không biết quỷ luôn rất keo kiệt, chắc chắn sẽ không thể nào lấy được tiền boa hay sao?

“Lang ca!” Phi Thường Kiếm thấy Sát Phá Lang thì nỗi buồn bộc phát lên: “Vạn Vật Khô Vinh bị người ta nấu rồi.” Vạn Vật Khô Vinh mà hắn nói đến tất nhiên là cao thủ phương sĩ mà Sát Phá Lang mang theo rồi.

“Nấu rồi?”

“Đúng đó, một canh giờ trước, Vạn Vật ca xảy ra tranh chấp với một quỷ khách kia, không những đã đánh hỏng mất mấy cái bàn, mà còn định chạy trốn nữa, kết quả là bị ông chủ bắt lại, ném vào trong nồi nấu cho heo ăn rồi.”

Đường Hoa nghi hoặc hỏi: “Có cái nồi lớn đến như vậy sao?”

“Gia Tử ca, ngài đâu phải không biết đâu, nơi này toàn là nhân tài am hiểu việc lột da rút gân cả mà. Nấu suốt một phút mới được hóa thành ánh trắng, thảm lắm…”

Chẳng trách Phi Thường Kiếm lại niềm nở đến thế, hóa ra là do có hình phạt kinh khủng như thế này. Tinh Tinh hỏi: “Làm sao các ngươi lại lưu lạc đến tình cảnh này vậy?”

“Còn phải nói, đều do ta cả.” Phi Thường Kiếm kiểm điểm nghiêm khắc: “Tiền âm phủ của mọi người đều ở trong túi Càn Khôn của ta cả, sau đó tới tửu lâu bọn ta hỏi thăm thông tin, kết quả là không có tiền trả, thế là bị ông chủ bắt hết. Đều là do ta quen theo lúc thường, bạ cái gì cũng ném vào trong túi Càn Khôn cả, thế nên…”

Sát Phá Lang thở dài: “Ta vừa vặn ở ngay bên cạnh cửa sổ, bèn bỏ chạy ra ngoài. Vốn định đánh cướp chút tiền quay trở lại cứu họ, nào ngờ lại gặp đúng ngay Vương Ngũ, hỏi ra thì biết hắn đã bán Vân Nương đi rồi, nhưng chết sống không chịu nói là đã bán cho ai, thế là ta nổi giận lên chém chết hắn. Các ngươi có biết ông chủ của tửu lâu này là ai không?”

“Ai vậy? Lẽ nào ta quen à?” Đường Hoa hỏi.

“Đúng đấy! Ngươi quen vô cùng luôn.” Sát Phá Lang nói: “Tà Kiếm Tiên… Trông thấy cái quán ở đối diện kia không? Là do một tên Tà Kiếm Tiên khác mở đấy, sản nghiệp ẩm thực toàn con phố này đều do hai người bọn chúng lũng đoạn hết đấy.”

Cô Độc Trư nói: “Là như vầy, tu vi của hai vị này trong Quỷ giới đều thuộc hàng trung thượng cả, tất nhiên phải có một chút địa bàn mà. Bây giờ Vương Ngũ đã chết rồi, nếu các ngươi muốn tìm Vân Nương, chỉ có thể nhờ mấy thế lực này giúp các ngươi thôi.”

Đường Hoa cười khổ: “Ngươi không biết đâu huynh đệ, trong hai bọn chúng có một người là do bị ta giết ở dương gian, nên mới đến Quỷ giới đấy.”

“Vậy… Ta giới thiệu ông chủ của ta cho các ngươi biết nhé?”

“Ông chủ ngươi là ai?”

“Sứ giả Kim Diệu!”

Toàn bộ mọi người cùng bi ai, quả nhiên là oan gia ngõ hẹp mà. Đường Hoa nói: “Lang, ngươi tốt nhất nên chuộc người ra trước đi.”

“Ngươi sẽ cho ta vay tiền à?”

Đường Hoa mỉm cười trả lời: “Không!”

* * * * * *

Huy Hoàng nghi hoặc hỏi Đường Hoa: “Vì sao không giúp Lang chuộc người vậy?”

“Bởi vì ta với hắn đang thi đấu.”

“Vậy vì sao ngươi lại cứu hắn?”

“Bởi vì ta muốn hắn phải nợ ta.”

“Vậy vì sao không cứu Phi Thường Kiếm?”

“A… Phi Thường Kiếm không có giá trị để nợ ta.”

Tinh Tinh hỏi: “Gia Tử, có phải ngươi có biện pháp gì rồi không?”

“Có từng nghe chưa, tiền có thể xui ma khiến quỷ đấy!” Đường Hoa nói với Cô Độc Trư: “Trư, loan tin giúp ta đi, ai tìm được Vân Nương mà ta muốn tìm, vậy sẽ có 10 ức tiền thưởng. Đây là 5 ức, là phí lao lực của ngươi.”

“Cảm ơn Gia Tử ca, ngài yên tâm, ta sẽ phát động toàn bộ bè bạn trong ngành ẩm thực đi tìm giúp ngài ngay, nhiều nhất là 3 ngày, chắc chắn sẽ có tin cho ngài.”

“Vậy cảm ơn trước nhé.” Đường Hoa nhìn Cô Độc Trư chạy đi, nói: “Có thấy không, thế lực ngươi có lớn hơn cũng chẳng bằng quần chúng được, dưới trọng hưởng tất có dũng phu mà. Nhiệm vụ mấy ngày tiếp theo của chúng ta là hỏi thăm đường trở về dương gian, để chuẩn bị làm đường lui.”

Huy Hoàng khen: “Vẫn là Gia Tử ngươi nhiều mưu trí.”

“Đương nhiên rồi, người ta là Gia Tử mà.” Tinh Tinh nói: “Bây giờ ta không còn sợ quỷ nữa rồi, phải cám ơn Gia Tử đã mang ta đi theo chuyến này đấy, còn có thêm được người bạn Cô Độc Trư nữa này.”

“Đừng có coi hắn làm bạn à, coi chừng hắn đem ngươi đi bán ngươi còn đếm tiền giúp hắn đấy.” Đường Hoa bổ sung thêm: “Có biết hắn bị chết thế nào không? Hắn mạo danh khoa cử đó, trong trường thi trộm bài của người khác nên được chức Thám Hoa, làm quan 10 năm sau bị nhân tình tố cáo nên mới bị chặt đầu.”

* * * * * *

Cô Độc Trư chậm chạp chạy trở về khách sạn, vừa đến cửa đã lập tức hô lên: “Tìm kiếm Vân Nương, đặc thù như sau… Cung cấp manh mối xác đáng giúp tìm được Vân Nương t