Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211193

Bình chọn: 7.00/10/1119 lượt.

ánh mắt mong mỏi thì đều là người kém cỏi hết.

Nếu chỉ như thế thì vẫn còn chưa tồi tệ lắm, mà có tin càng tồi tệ hơn chính là, bọn Sát Phá Lang gồm 3 người đã lên đường rồi. Trừ bản thân hắn với Phi Phường Kiếm còn có một tên phương sĩ là cao thủ chơi quỷ của Thần Chi Lĩnh Vực cùng đồng hành nữa. Phương sĩ… Không thể nào tốt hơn được, không thể phủ nhận rằng đây là nghề nghiệp tốt nhất để đi Quỷ giới đấy. Đường Hoa bèn lục tìm đám hảo hữu… Ơ? Bản thân mình cũng có một tên hảo hữu phương sĩ này, người này không những trâu bò vô cùng, hơn nữa lại còn từng giao thủ qua với đám quỷ nữa, đồng thời còn có thể định vị được vị trí của Vân Nương luôn, nhưng khuyết điểm duy nhất chính là… Chết toi, đây cũng là nữ, mà mình lại đang nằm trong danh sách đen của nàng nữa! Tên của nàng là: Tinh Tinh.

Cùng ta đi xem quỷ sao băng, ở trên Trái Đất này…

Mục tiêu: Hoàng Sơn. Thủ đoạn: mềm cứng đều thi triển. Mục đích: cùng Tinh Tinh đi gặp quỷ.

Chương 176: Nhật Ký Lữ Hành Quỷ Giới

Tổng bộ Song Sư ở Hoàng Sơn…

“Hạo Nhiên ca.” Đường Hoa rất là hảo hữu ôm Hạo Nhiên một cái: “Em gái ca đâu rồi?”

“Làm gì?” Hạo Nhiên cảnh giác nhìn Đường Hoa: “Có ý đồ gì?”

“Ca nói xem đệ có thể có ý đồ gì chớ?”

“Ta nói ngươi biết, đừng có nhắm đến em gái của ta đấy, tuy ta không trông cậy có thể gả vào nhà thật tốt, nhưng ít ra cũng phải hơn đám chó con mèo con nào đó mới được.”

“Hạo Nhiên ca, sao ca lại có thể có ý nghĩ đó được chớ?”

“Ta không biết, dù sao thì em gái ta cũng dặn rồi, đánh chết cũng không tiết lộ cho ngươi biết nó ở đâu được. Nói… Nhãi con ngươi có phải đã ức hiếp em gái ta không?”

Hiểu lầm này thật giống mấy cái kịch Cảng nhỉ, Đường Hoa đành than một hơi, nói: “Hạo Nhiên ca, ngài đừng có đùa ta nữa. Ta đang gấp đến độ nước sôi lửa bỏng rồi đây.”

“Khà khà! Dù sao ngươi cũng tìm không được em gái ta đâu, ngươi đâu phải không biết nó biết bói toán đâu phải không? Lúc ngươi hỏi thông tin về Hoàng Sơn với Sương Vũ, nó đã đến thành đô rồi.”

“… Vậy được rồi.” Đường Hoa đành bất đắc dĩ rời đi.

* * * * * *

“Ca! Hắn đi rồi à?” Tinh Tinh từ trong cung Song Sư ló đầu ra, hỏi.

“Chẳng phải muội biết bói à?”

“Muội bói thấy hắn đang ở trong khu vực không rõ, nếu đoán không sai thì chắc hắn đã chết rồi. Ca nói xem có phải muội quá đáng lắm không?” Tinh Tinh nói tiếp: “Người ta đã giúp muội nhiều rồi mà.”

“Vậy thì muội đi giúp hắn đi.”

“Người ta sợ mà.”

“Thực ra…” Hạo Nhiên ngẫm ngẫm một chốc, rồi nói: “Thực ra ca muốn đi lắm, phải biết rằng cơ hội như vậy cũng không nhiều mà, trong hiện thực nếu đi tham quan ngôi nhà ma nửa mùa do người ta làm ra thì phải tốn nhiều tiền lắm… Đáng tiếc là người ta lại không mời ca.”

“Ca! Thực ra muội cũng rất muốn đi, nhưng lại sợ.”

“Cũng giống như nữ sinh các ngươi cứ thích xem phim kinh dị, nhưng lại sợ mấy cảnh kinh dị đó phải không?”

“Ừ ừ!” Tinh Tinh trả lời xong mới kinh hãi cực kỳ, câu vừa rồi đâu có phải do anh trai nàng nói đâu, bèn vội vàng quay người nhìn lại, đã thấy ở bên cạnh cung Song Sư, Đường Hoa đang như cười mà không phải cười nhìn nàng: “Làm sao lại thế được? Sao ngươi lại ở đây được?”

Đường Hoa vẫy tay một cái, bảo tháp rơi xuống, chụp hắn vào bên trong, sau đó hắn thu lại bảo tháp, nói: “Người ở trong tháp thì sẽ không có tọa độ, dĩ nhiên ngươi không tính ra là đúng rồi. Có điều ta lại thắc mắc chuyện này, lẽ nào các ngươi không phát hiện ra bên cạnh cung Song Sư đã đột ngột thừa ra một tòa tháp hay sao?”

“Xì! Mánh khóe nhỏ.” Tinh Tinh rất là khinh thường loại thủ đoạn này.

“Mánh khóe nhỏ thì mánh khóe nhỏ, có điều… Ngươi có đi không nào?”

“Ưm… Nếu ngươi có thể kể một chuyện cười về quỷ khiến cho ta phải cười thì ta sẽ đi ngay.”

“Tới Quỷ giới rồi còn sợ không có truyện cười về quỷ sao?” Đường Hoa túm Tinh Tinh kéo đi, đồng thời nói với Hạo Nhiên: “Hạo Nhiên ca, ngài yên tâm, ta thực không có ý đồ gì với em gái của ngài cả. Nhưng ta không dám đảm bảo là em gái ngài không có ý đồ gì với ta đâu.”

“Ngươi đi chết đi!” Tinh Tinh cười mắng một câu: “Ca, bọn muội đi đây.”

* * * * * *

Đường Hoa lại sàng lọc danh sách hảo hữu của mình một lần nữa, cuối cùng mới kết luận rằng đã không còn nhân tuyển thích hợp nữa rồi. Mà căn cứ theo nguyên tắc ‘thà thiếu chứ không ẩu’, vậy cũng nên xuất phát đi thôi. Huy Hoàng đã chờ sẵn ở nơi Phong Đô rồi. Ba người tụ tập lại rồi bắt đầu cùng nhau đi mua một vật phẩm cần thiết cực kỳ quan trọng – tiền âm phủ.

Phong Đô còn được xưng là Quỷ Đô, là một thành thị vĩnh viễn có phân biệt ngày và đêm trong Song Kiếm. Theo truyền thuyết, nó là thành thị gần với âm phủ nhất, nên đương nhiên đầy đường đều có bán tiền giấy nhang nến. Bởi vì không thể mang theo túi Càn Khôn, nên đám người Đường Hoa phải tích trữ tiền âm phủ mệnh giá lớn. Thực ra thì giá cả cũng như nhau cả thôi, nhưng dương gian lại chú ý mặt phí tổn, còn âm phủ thì đề cao mặt giá trị.

20 kim = 20 ức.

Vì thế ba tên phú hào mỗi người thủ sẵn 20 ức bắt đầu chờ người nhặt xác. Người nhặt xác là Phá Toái với má hai của hắn – Nhược Hân. Có lẽ đúng như người ta nói, tâm tính của nữ n


Teya Salat