ì không có thời gian cả ngày là không được. Coi lại, thấy Sát Phá Lang ngon hơn nhiều lắm, hắn có ba lượt kiếm nộ, kéo bầy quái xong thì quét Ma Kiếm một nhát là hầu như sạch sẽ.
* * * * * *
Thành đô, tửu lâu của Thiếu Gia. Thiếu Gia đã sớm nhận được thông báo từ Tôn Minh, vừa thấy ba anh đại tới, bèn tức khắc đóng cửa. Tôn Minh biết tin, tất nhiên sẽ không bỏ qua, cũng cấp tốc tới tửu lâu để quan sát lần thi bốc thăm đầu tiên trong Song Kiếm này. Nói là ‘lần đầu tiên’ là bởi vì phần thưởng của lần này có thể nói ‘xưa chưa từng thấy, sau này cũng không’. Phá Toái Tinh Tinh Mặc Tinh cũng muốn tham gia náo nhiệt, đáng tiếc sau khi tửu lâu đóng cửa, bên trong chỉ có thể còn lại một tiểu tổ do Thiếu Gia lãnh đạo, thành ra đành phải ở bên ngoài chờ tin.
Ba người trong tổ chia hoa hồng bên ngoài này còn khẩn trương hơn cả Đường Hoa nữa, Phá Toái bèn gắng sức thực thi nghĩa vụ nam nhân an ủi nữ nhân: “Yên tâm, nhân phẩm của tên Gia Tử đâu phải các ngươi không biết đâu.”
Mặc Tinh nói: “Nhân phẩm của Gia Tử thì biết, nhưng mà có Huy Hoàng ở đó, chắc Gia Tử sẽ không mất nhân phẩm đâu nhỉ?”
Tinh Tinh: “Ta nói này Phá Toái, ta vẫn luôn muốn hỏi ngươi câu này, bạn gái ngươi sao lại như vậy chớ? Ngươi nói xem, không đưa kiếm cho ngươi thì thôi đi, sao mà ngay cả chia hoa hồng cũng không vậy?”
“Miễn bàn!” Tinh Tinh đã động đến nỗi đau của Phá Toái, Phá Toái làm ra bộ dạng ‘chuyện xưa không muốn nhớ lại’: “Lại nói, thực ra vẫn còn chưa thể tính là bạn gái của ta.”
“Vậy ngươi còn ngày ngày kéo theo nàng làm gì?”
“Các ngươi không hiểu đâu.” Phá Toái hất tóc: “Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng, vụng không bằng vụng không được, vụng không được không bằng cua không được, cua không được mới là cảnh giới phê nhất.”
“Xì!” Hai nữ sinh đồng thời tỏ vẻ xem thường, nói nhiều như vậy chẳng phải chỉ vì muốn diễn đạt một ý kia thôi sao? Ý gì? Chính là: đê tiện!
Phá Toái lắc lắc ngón tay: “Ta thật sự cần lên lớp cho các ngươi một lần mới được. Các ngươi phải nhớ, thứ nào càng dễ dàng lấy được, đàn ông lại càng không biết quý trọng. Cổ ngữ có viết: sách không phải mượn thì không thích đọc. Các ngươi phải ngẫm lại câu này cho kỹ. Đợi đến mười năm sau, rốt cục sẽ là lão công các ngươi tìm vợ bé, hay là các ngươi léng phéng bên ngoài đều có quan hệ rất lớn đến việc các ngươi hiểu câu này đấy. Đừng có khinh ca, ca ca đang bàn đến vấn đề hạnh phúc cả đời của các ngươi đấy.”
* * * * * *
“Bốc giấy, bốc đuôi chuột, rút cây tăm, búa kéo bao, đoán lớn nhỏ…” Huy Hoàng liệt kê ra một loạt những phương pháp bốc thăm rồi hỏi: “Chọn cái nào?”
Đường Hoa hỏi: “Thế nào là ‘bốc đuôi chuột’?”
Huy Hoàng cầm một tờ giấy với cây bút tới, viết lên trên giấy ba chữ ‘bỏ cuộc’, ‘bỏ cuộc’ và ‘thành công’, sau đó vẽ đường gạch ngoằn ngoèo từ ba chữ đó, cuối cùng kết thúc thành ba cái đuôi nơi cuối mẩu giấy.
“Không ổn!” Sát Phá Lang bác bỏ: “Dễ dẫn đến tranh giành ở nơi giao nhau của các đường lắm, ta đề nghị dùng tăm đi, mỗi người quơ một mớ, ai nắm phải số lẻ sẽ bị ra rìa.”
“Không được!” Đường Hoa bác bỏ.
“Vì sao?” Huy Hoàng cho rằng lời đề nghị này của Sát Phá Lang cũng không tệ lắm.
“Bởi vì do hắn đề nghị, nên chắc chắn phải có mờ ám.”
“Ngươi nghĩ ta là ngươi à?” Sát Phá Lang rút Ma Kiếm, Đường Hoa ném thước đo, Huy Hoàng vội ngăn cản.
Thiếu Gia cười ha ha một tiếng, sau đó rải ba hộp tăm lên trên bàn, nói: “Mỗi người tự chọn lấy một cái, số lẻ bị ra rìa, ta thực không nghĩ ra thế này còn có biện pháp nào ăn gian được.”
“Ta đồng ý!” Huy Hoàng nói: “Đừng nói ta không có x quang, cho dù có, ta cũng không tính được rõ ràng trong này có tổng cộng mấy cây. Sát Phá Lang, Gia Tử, ý các ngươi thế nào?”
Sát Phá Lang và Đường Hoa nhìn nhau một cái: “Được!”
Trong lòng Tôn Minh cười gian một tiếng, nhắn tin cho Thiếu Gia: “Ngươi ăn gian.”
“A? Làm sao ta có thể ăn gian được, ngươi nói thử xem?”
“Nếu như ta đoán không sai, số cây tăm trong ba bình này đều là lẻ. Rất hiển nhiên, Gia Tử cũng biết, cho nên lấy được bình nào không quan trọng, quan trọng là phải giấu cho được một cây tăm trong số đó.”
“Vậy nếu bọn họ muốn chọn số chẵn thì sao?”
“Vậy thì sẽ hòa một ván, sau đó ngươi sẽ đặt tiếp lên trên bàn ba hộp tăm toàn số chẵn.”
“Vậy ngươi nói xem làm sao để giấu được một cây tăm nào?”
“Lại là phép che mắt quá đơn giản, toàn bộ mọi người đều cho rằng người khác không biết số tăm chẵn hay lẻ, cho nên nếu lúc này có người cho một cây lọt vào trong ống tay áo của mình thì cũng không ai chú ý cả, như thế chẳng phải số lẻ sẽ thành số chẵn hay sao?”
“Ha ha, rất nhiều người đều cho rằng bằng vào một cặp mắt thì có thể trở thành đổ thần được, hoặc là công bằng mà cược vận khí cơ hội. Đáng tiếc thật, bọn họ không biết cá cược là thứ đứng đầu trong vạn ác, cái gì cũng có thể thử, duy nhất có bài bạc với chất gây nghiện là không nên! Sẵn tiện nói một tiếng, ý đồ xấu như thế không phải là do ta nghĩ ra đâu.”
* * * * * *
Ba người, mỗi người cầm một hộp tăm nơi tay. Huy Hoàng thấy hai người kia đều có vẻ như đang lâm đại địch, bèn hào phóng nói: “Ta tới