Tinh, chuẩn bị chuyển sang hướng khác.
Sát Phá Lang vội bay qua: “Khu vực bên này lớn mà, dù sao ta cũng không quản hết được.”
“Vậy cảm ơn nhé!” Đường Hoa nói xong, bắt đầu chơi hoa sen, khiến Mặc Tinh kinh thán liên tục, sự tươi đẹp của Hồng Liên Địa Ngục đã khiến nàng quên mất bên người còn tồn tại một tên Sát Phá Lang.
Sát Phá Lang thấy tình hình này tất nhiên sẽ không thoải mái, nhưng hắn cũng ngại nhắc cho Mặc Tinh rằng vẫn còn có mình tồn tại nơi đây. Cơ mà ngại nhắc Mặc Tinh thì vẫn còn Đường Hoa mà, hắn bèn phát tin: “Tổ!”
“Tổ một lần là 100 kim.”
“Ngươi… Ngươi bắt chẹt.” Sát Phá Lang giận, bừng bừng bốc lửa lên.
“Ai bắt chẹt ai trước?” Đường Hoa giận ngược lại.
“Ngươi… Quá vô sỉ.”
Đến lúc này Mặc Tinh cũng coi như phát hiện ra sự tồn tại của Sát Phá Lang, bèn hỏi trong kênh đội ngũ: “Sao không tổ hắn thế?”
“Đang bắt chẹt lộ phí đấy.”
“À!” Mặc Tinh trả lời xong thì không để ý nữa, bắt đầu chơi với cọp gỗ.
“Tiểu nhân!” Sát Phá Lang tức giận dập một tờ ngân phiếu qua. Nếu Mặc Tinh cũng tham dự vào vụ bắt chẹt này, tất nhiên hắn sẽ quay lưng bỏ đi mà không thèm ngoảnh đầu lại, nhưng quan trọng là Mặc Tinh người ta luôn chất phác vô tri, chỉ có duy nhất kẻ đại diện kinh tế của nàng bắt chẹt mình mà thôi. Sát Phá Lang dâng lên xung động muốn cứu Mặc Tinh ra khỏi ma trảo của Đường Hoa. Đường Hoa càng tà ác, Sát Phá Lang càng cảm thấy Mặc Tinh giống một con cừu non hơn, tựa như một con cừu non bị lừa gạt bởi một mạng lưới bện bằng vô số những lời nói dối vậy. Sát Phá Lang cho rằng bản thân mình hoàn toàn phải có trách nhiệm lẫn nghĩa vụ cứu con dê con khỏi bể khổ.
* * * * * *
“Tiểu Lang, gần đây ngươi vẫn còn ổn chứ?”
Trong lòng Sát Phá Lang chợt hãi, thế mà gọi mình là ‘tiểu Lang’ luôn, trước giờ nàng chỉ gọi đầy đủ tên thôi hà, tiến bộ ơi tiến bộ ~~ Sát Phá Lang thuận tay đỡ một đòn công kích của sơn tiêu nhằm về phía Mặc Tinh xong, hỏi: “Vẫn ổn, ngươi thì sao?”
“Ta? Lẽ nào ngươi không nhìn thấy à?” Mặc Tinh vỗ vỗ đôi cánh, sau đó lại chĩa về phía con cọp.
Chết thật! Vậy mà không chú ý đến. Tên Đông Phương Gia Tử đáng chết. Mặt Sát Phá Lang không biểu tình, đáp: “Có thấy. Thời gian vừa qua phải bế quan à?”
Đường Hoa than một hơi, người như vậy nếu có thể cua được gái thì thật là ông trời mù mắt rồi. Nếu đổi lại là người không có kinh nghiệm phong phú như mình, cũng sẽ hỏi: ‘Lúc bế quan có nhớ huynh không?’ Người ta trả lời ‘không có’ thì ngươi có thể nói tiếp: ‘Huynh thì nhớ muội lắm.’ Câu nói này có thể xúc động đến tâm hồn của người con gái, dù nàng không thích gặp ngươi, nhưng cũng sẽ cảm động vì tấm chân tình ấy.
“Phải bế quan. Ngươi thì sao? Nhiệm vụ thế nào?” Mặc Tinh cảm thấy dạng đối thoại này thật là nhàm, mệt thật! Đâu có giống lúc nói chuyện với Đường Hoa, trời cao biển rộng tha hồ mà tán dóc, thích nói thế nào thì nói. Thật không kích thích gì cả!
“Nhiệm vụ hoàn thành rồi.” Trả lời xong, Sát Phá Lang với Mặc Tinh đồng thời nhắn tin cho Đường Hoa: “Đến đây nói chuyện.”
“Khụ! Cái kia…” Đường Hoa nói: “Sói! Mặc Tinh chuẩn bị đi Thanh Long quốc kiếm chút Kiến Mộc, ngươi có đi…”
“Đi! Lúc nào?”
Mặc Tinh rất là hài lòng với Đường Hoa, một câu nói đã khiến đề tài hết nhàm ngay. Nàng gật đầu phụ họa: “Chỉ là bọn ta không có lộ phí, đi không nổi.”
“Lộ phí thì dễ, nhưng các ngươi có biết Kiến Mộc là cái gì không?”
“A? Ngươi biết à?” Đường Hoa và Mặc Tinh đồng thanh hỏi.
“Ừ! Kiến Mộc thực ra chính là quốc gia của Thanh Long quốc, giống như những thành trì mà chúng ta thấy đấy. Tộc nhân Thanh Long sinh hoạt bên trong Kiến Mộc. Ngươi muốn lấy Kiến Mộc, bằng với dỡ nhà của người ta. Chỉ sợ… Người ta sẽ không chấp thuận đâu.”
Đường Hoa nói: “Cái này, chúng ta sẽ không trông cậy họ có đáp ứng hay không.”
“Một điểm khác, Kiến Mộc cứng rắn vô cùng…”
“Cứng hơn Ma Kiếm của ngươi à?” Đường Hoa hỏi.
Từ nào tới giờ chưa bao giờ Sát Phá Lang cảm thấy Đường Hoa đáng ghét như ngày hôm nay. Đương nhiên, bây giờ chưa phải là lúc nên tính toán sổ sách, nói thế nào hiện tại người ta đã thân mật với Mặc Tinh thêm một chút rồi. Hơn nữa lúc này mà có ý kiến trước mặt nàng thì thật là mất mặt lắm. Nghĩ tới đấy, hắn không thèm để ý đến Đường Hoa nữa, nói: “Đương nhiên, cũng không phải là không thể đi. Tình hình bên Thanh Long quốc kia cũng chỉ là ta nghe nói mà thôi, tốt nhất chúng ta vẫn nên đến đó quan sát thực địa.”
“Tốt ghê!” Mặc Tinh nói: “Vậy tập hợp nơi quảng trường thành đô nhé, tiểu Lang cho mượn tiền trước, khi nào Gia Tử có tiền thì sẽ trả lại cho ngươi.”
“…” Câu nói này của Mặc Tinh khiến lòng Sát Phá Lang cảm thấy chua xót, rất khó tiếp nhận nổi. Hắn nhắn Đường Hoa: “Cần bao nhiêu tiền thì ngươi mới biến mất?”
“Cái này… Ít nhất ngươi phải trả lại lộ phí đến Nữ Nhi quốc của ta với Mặc Tinh. Đương nhiên đưa nhiều hơn ta cũng không ngại.” Đường Hoa che miệng cười thầm, anh bạn này rất biết điều đó chứ, ai bảo hắn không biết cua gái đâu?
“Chấp nhận!”
Vì thế Đường Hoa giả vờ lấy cớ lưu lại Nữ Nhi quốc, để Sát Phá Lang với Mặc Tinh cùng thông qua thành đô đến Thanh Long quốc.
* * * * *