, để muội xem…”
“Há há, ta đã là công công rồi, xem cái gì nữa!” Đường Hoa không chút khách khí, nói: “Các ngươi cho rằng bây giờ ta còn có hứng thú nổi sao? Cút qua một bên chết hết đi.”
* * * * * *
Sương Vũ hằm hằm nhìn Đường Hoa: “Cái trò này của ngươi ác thật đấy, ta đau chết mất.”
“… Đau ở đâu?” Đường Hoa nhìn trên nhìn dưới tìm tìm.
“Cút ngay!” Sương Vũ quát lớn một tiếng, rồi lại cảm thấy buồn cười, hỏi: “Còn ngươi thì sao? Có khả năng nào sẽ lưu lại bệnh tâm lý không?”
“Sẽ không đâu… Ta chỉ để đau có một giây để hù bọn nàng, sau đó đã ngắt cảm giác đau liền… Ngươi… Ngươi… Không phải ngươi vẫn cứ mở cảm giác đau hoài đó chứ?”
“Ta…” Sương Vũ nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Ngươi nhớ đó, có thù không báo không phải là nữ tử.”
Đường Hoa làm như không nghe thấy, nhìn thoáng qua bên trái bên phải, mỹ nữ thì đã mất tiêu, chỉ còn lưu lại một cái pháp trận truyền tống.
Sương Vũ nhắc nhở trước: “Ải sau chính là ải Tài, chủ trận chính là thần Tài. Lúc trước điều kiện qua ải của bọn ta chính là thu thập tiền rơi từ trên trời xuống giúp cho ông ấy. Ải này khảo cứu nhãn lực, vì chỉ có thể bắt nguyên bảo với kim tệ, chứ không nên vớt bom.”
* * * * * *
Vàng, toàn là vàng, khắp gian phòng ánh kim loè loè. Kim nguyên bảo nằm lăn lóc trong góc phòng như một thứ rác rưởi. Cái ghế bằng vàng, cái bàn bằng vàng, đôi đũa bằng vàng, cây tăm cũng bằng vàng… Còn có một người nữa, cũng bằng vàng.
Đường Hoa túm chòm râu của người vàng giựt một cái… Thiệt giựt được hai sợi. Chỉ thấy người vàng kia nhảy dựng lên giận dữ: “Các ngươi thế mà dám công kích thần Tài à, ta nguyền rủa các ngươi 30 năm không lượm được túi tiền.”
“…” Đường Hoa nhỏ giọng hỏi: “Tên NPC này sao lại hẹp hòi thế nhỉ?”
“Nói thừa!” Thần Tài đáp: “Ngươi từng thấy qua người nào hào phóng mà lại có nhiều tiền chưa? Những người mà ngươi nhìn thấy đều là những người có tiền rồi mới sinh ra hào phóng cả. Tiền… Có thể xui ma. Tiền… Có thể khiến quỷ. Tiền… Có thể giúp ngươi thành tiên. Tiền… Có thể giúp ngươi có được mọi thứ trên đời này. Vấn đề thứ nhất: Thứ gì là thứ mà dùng tiền cũng tuyệt đối không mua được?”
“Khỏe mạnh!” Sương Vũ trả lời ngay.
“Sai! Không có tiền thì ngươi phải đi lao động, không có tiền thì ngươi không dám đi khám nơi bác sĩ giỏi, không có tiền thì ngươi không có thời gian tập thể dục, không có tiền thì ngươi trả không nổi tiền thuốc. Trả lời sai, nên giờ ngươi phải lập tức đi lắc cái cây tiền đằng kia rồi chụp 10 kim nguyên bảo cho ta, nếu như không hoàn thành được thì ta sẽ trừ 20 kim của ngươi.”
Sương Vũ than một hơi, bắt đầu chơi trò chơi đại phú ông đón nguyên bảo.
“Bà xã của ngươi à?” Thần Tài rất bà tám hỏi Đường Hoa.
“Không phải!” Đường Hoa ngồi xổm trên mặt đất với thần Tài, cùng nhau tán thưởng Sương Vũ thướt tha muôn vẻ ở đằng kia.
“Quá đáng tiếc!” Thần Tài thần bí nói: “Căn cứ vào kinh nghiệm nhiều năm quan sát của ta, thì cô nàng này chắc chắn sẽ là một người vợ tốt, và tuyệt đối là một người phụ nữ biết kiếm tiền.”
“NPC ai cũng soi gái như vậy sao?”
“Nói bậy, ta đang nhìn nguyên bảo mà. Còn ngươi, ngươi đang nhìn cái gì?”
Đường Hoa nghẹn giọng, ngoắt đầu sang phía khác: “Không nói ông biết.”
Sương Vũ hổn hà hổn hển trở về, thấy ánh mắt mà Đường Hoa đang nhìn mình, trong lòng cười nhẹ, giao nguyên bảo cho thần Tài xong thì thuận tiện hỏi: “Gia Tử, có dễ nhìn không?”
“…” Đường Hoa xoay người nói với thần Tài: “Ta không nhìn ra được.”
“Tất nhiên là ngươi không nhìn ra được rồi, ta là thần mà. Chỉ có thần mới có thể nhìn ra được.”
Sương Vũ buồn bực hỏi: “Các ngươi đang nói cái gì vậy?”
Đường Hoa với thần Tài đồng thanh: “Không nói ngươi biết.”
* * * * * *
“Vấn đề hai: Thứ gì là thứ mà có tiền cũng tuyệt đối không mua được?”
“Lượng Thiên Xích!” Đường Hoa moi Lượng Thiên Xích ra, vỗ vỗ nó rồi nói: “Ngươi muốn mua, nhưng ta muốn bán cũng không bán được, bởi vì đã buộc định lại rồi. Ngươi có tung nhiều tiền hơn nữa cũng mua không được.”
“…” Thần Tài sững người một lúc rồi mới nói: “Trả lời hay! Vậy tiếp theo đây ta sẽ kể một chuyện lúc xưa, chuyện này tất nhiên cũng là chuyện của Côn Lôn. Mỗi cách mười chín năm. thì sẽ có Huyễn Minh giới đi ngang qua Côn Lôn. Chưởng môn Côn Lôn nghe rằng có thể hấp thu yêu khí để khiến cho toàn bộ Côn Lôn phi thăng thành tiên, cho nên đã khổ tâm nghiên cứu, sau cùng đã đúc nên hai thanh thần binh, chúng có thể trói buộc Huyễn Minh giới, đồng thời hấp thu tinh hoa của đá Tử Tinh nơi đó, từ đó tạo thành kiếm trụ, khai quang cho Côn Lôn, để mọi người phi thăng thành tiên.”
“Không thể thương lượng với người ta để lấy ít đá Tử Tinh cho Côn Lôn à, hà tất gì cứ phải đánh đánh đấm đấm chớ?”
“… Cái này thì thành mua bán mất rồi.” Thần Tài vò đầu bứt tóc: “Phỏng chừng bên yêu giới đó không nguyện ý bán đâu.”
“Cần gì phải vậy, vì bên yêu độc chiếm tài nguyên như vậy thì rất không đúng a. Chẳng hạn như mỏ sắt hiện nay đó, Brazil cùng với vài quốc gia hợp tác nhau nâng giá lên đến 100%, bởi vì bọn họ có tài nguyên, ngươi có muốn mua hay không thì kệ ngươi. Như vậy cũng không công bình
