Con gái, có chuyện gì mà làm con bực vậy? Ôi bộ quần áo…”
“Có một thằng dở hơi đi đường làm bẩn đấy mẹ, con đang tức chết đây!”
“Thế à? Thôi đừng tức nữa, để mẹ giúp con! Cái Lệ đâu?”
Một cô gái đeo tạp dề bước ra:
“Bà Ngân, bà gọi tôi?”
“Giặt áo cho cô chủ đi, xong gì dọn cơm nhé.”
“Vâng! Chị Nhi, chị đưa em bộ quần áo.”
“Để lên nhà, chả lẽ tôi cởi ngay giữa phòng khách à?” – Phương Nhi quát to rồi đi lên cầu thang.
Cô giúp việc và bà Ngân ngán ngẩm nhìn theo, không biết làm thế nào luôn. Lệ đành khúm núm đi theo cô chủ. Phương Nhi ném cho cô bộ quần áo đồng phục võ rồi nằm vật ra giường, ngẩng lên trần nhà. Tự dưng cô thở dài. Sao dạo này cô hay cáu thế nhỉ? Cô dường như có tất cả mọi thứ, vậy mà vẫn cảm thấy có gì đó không ổn sao?
Đang suy nghĩ vẩn vơ thì điện thoại Phương Nhi rung lên. Cô mệt mỏi nghe máy:
“Alo…”
“Thầy đây, em về nhà chưa?”
“Em về rồi, thầy gọi em làm gì ạ?”
“Mai thầy không đến dạy nữa.”
Phương Nhi bật ngay dậy:
“Thầy nói gì thế!?”
“Vợ thầy phải đi phẫu thuật bên nước ngoài, thầy tạm thời xa lớp mình một tháng. Các em ở lại học cùng người mới nhé.”
“Người mới là ai vậy thầy?”
“À đó là một “thầy giáo” cực kỳ đẹp trai, tài giỏi đấy. Em sẽ thích thôi.”
“Dào ôi thầy nghĩ em mê trai lắm ý!”
“Cô không mê trai nhưng mà mê mấy diễn viên trong phim chứ gì. Thôi đi thầy biết tỏng rồi.”
“Thầy! Thầy lại trêu em!”
“Được rồi, mai đến đúng giờ chấn chỉnh lớp học đấy.”
“Vâng thầy đi thượng lộ bình an.”
Thầy Quảng vừa dập máy, Phương Nhi lại lăn đùng ra. Ôi dào ôi thầy giáo mới! Thôi kệ vậy, đã yêu võ thế thì dù là ai dạy cũng phải đi.
Chương 4: LỌ THUỐC “ONLY YOU”
Cả phòng tiệc lặng người đi khi Thanh Linh bước ra. Không ai tin nổi vào trước mắt mình nữa. Cô vận động viên mặc đồng phục, buộc tóc cao ban nãy giờ đã là một cô gái mặc váy, để mái tóc buông xoã không khác gì những thiếu nữ bình thường. Cơ mà làm sao bình thường được khi chiếc váy màu xanh da trời ấy tôn lên vẻ đẹp tuyệt mĩ của Thanh Linh. Màu váy xanh nhẹ thanh thoát, làn da trắng hồng, chiều cao 1m70 cùng với dáng người nhỏ nhắn mà chuẩn đủ để mấy gã đàn ông “đổ cái rầm”. Còn gương mặt của cô thì khỏi phải bàn, mái tóc dài được xoã ra nữa thì đúng là nữ thần sắc đẹp hiện hình rồi.
Nhưng vẻ lạnh lùng thì vẫn hiện trên mặt Thanh Linh, cô lừ mắt nhìn mấy kẻ đang chảy nước dãi kia khiến họ giật bắn mình, vội vàng quay đi. Chỉ có Mạnh Bảo là nhìn cô chằm chằm từ đầu đến cuối, anh chú ý nhất đến đôi chân cô đang bị thương ở đầu gối. Chà mình vừa gây tội lỗi rồi, thương hoa tiếc ngọc quá!
Mạnh Duy liền lên tiếng:
“Được rồi được rồi! Mọi người mau vào ăn uống đi cho vui nào.”
Các vận động viên liền vào bàn ngồi hết, Thanh Linh thì kéo Thanh Chi ra ngồi cùng bàn mấy vận động viên nữ. Mạnh Bảo thì kè luôn mấy anh chàng to béo đội võ mà Thanh Linh lãnh đạo.
“Cạn ly nào mấy anh chàng đáng yêu!”
“Mạnh Bảo, anh giỏi quá. Anh thắng được Linh là điều không tưởng đấy.” – Mấy anh chàng thi nhau tung hô Mạnh Bảo.
“Có gì đâu, mà một cô gái mà các anh không chọi được à?”
“Làm sao chúng tôi chọi được! Vì cô ấy mạnh quá nên mới được làm đội trưởng đó.”
Mạnh Bảo đặt ly rượu xuống:
“Kể cho tôi nghe về cô ấy tí đi!”
“Ôi cô gái xinh đẹp mà lạnh như băng ấy có kể với chúng tôi nghe cái gì đâu. Chỉ biết cô ấy là một võ sĩ nổi tiếng khắp đảo này, và cũng được những người trong môn võ thuật biết đến nhiều. Giải võ thuật đến với cô ấy nhiều không đếm xuể, mà năm nay mới 18 tuổi thôi đấy. Cô ấy thạo tất cả các loại võ, năm nay cô ấy đăng ký thi Karate chứ mấy năm trước mỗi năm đều thi một thứ. Taekwondo, Wushu, Judo,…cô ấy đều đỉnh, giờ cô ấy đang học võ cổ truyền Việt Nam mà sau một tháng đã “lên cấp” rồi, lúc nào cô ấy cũng đeo đai đỏ sất.”
Mạnh Bảo tí nữa thì ngã ngửa. Cái cô Thanh Linh này lợi hại gớm!
“Tôi chắc cô ấy phải yêu võ lắm!” – Mấy anh chàng tiếp tục ba hoa.
“Kẻ nào cũng phải sợ cô ấy, nhìn ánh mắt như dao đâm của cô ấy là đủ sợ.”
“Chao ôi cô ấy đẹp như tiên nữ vậy, nhưng mà tôi sợ chẳng dám làm gì cả. Hix hix giá như tôi có bạn gái như cô ấy chết không hối tiếc.”
Mạnh Bảo nghe hết những lời đó, quay ra nhìn chị em Thanh Linh với ánh mắt khâm phục. Bỗng mấy anh chàng nói:
“Nhưng cũng may là Thuý Kiều còn có Thuý Vân. Em gái cô ấy – Thanh Chi cũng rất xinh đẹp và thân thiện.”
“Hay hôm nay rủ Thanh Chi đi chơi tí đi.”
Thế là mấy anh chàng lục đục chạy đến chỗ Thanh Chi sau khi tan tiệc. Thanh Chi nghe mấy anh rủ đi chơi với giọng ngọt xớt là thích mê, đồng ý luôn. Nghe vậy Thanh Linh ngăn lại:
“Muộn rồi, đi chơi gì nữa!”
“Chị!” – Thanh Chi không hài lòng – “Mới 8h tối, em đi tí rồi về mà. Có mấy anh vận động viên lực lưỡng thế này, chị lo gì em bị bắt nạt chứ! Cho em đi đi mà!”
Thanh Chi hết lòng năn nỉ khiến Thanh Linh đành phải xuôi:
“Được rồi, nhớ về sớm đấy.”
“Chân chị còn đau không, hay em bảo mấy anh đưa chị về đã nhé?”
“Không cần, em cứ đi đi!”
“Hay để tôi đưa cô về?” – Bỗng có tiếng nói vang lên. Là Mạnh Bảo.
“Khỏi!” – Thanh Linh vẫn còn giận, cô bực bội đáp rồi quay ngay đi.
Mạnh Bảo chỉ cười,
