vụ!
Mộ Dung Tuyết cắn môi nhìn Diệc Tâm Đồng vẫn quỳ trên mặt đất, có chút thông cảm đỡ cô lên:
– Được rồi, ở đây không còn việc của cô, cô di nghỉ ngời trước đi!
Diệc Tâm Đồng không ngẩng đầu, chỉ cúi đầu nói cảm ơn:
– Cảm ơn tiểu thư không để bụng!
Lily đứng ở một bên hừ lạnh nói:
– Thực biết diễn trò, bị phỏng! đáng kiếp là
Cha mẹ của Mộ Dung Tuyết vẫn hỏi:
– Tuyết Nhi có bị phỏng không?
Mộ Dung Tuyết lắc đầu một cái:
– Con không sao, ăn cơm đi!
Diệc Tâm Đồng thấy Mộ Dung Tuyết không truy cứu nữa, vội lui người ra khỏi phòng bao, vừa ra tới, Viện Viện giật mình cầm cổ tay của cô hét lớn:
– Đồng Đồng tay của cô! Đi rửa nhanh lên, nổi mụn nước rồi!
Diệc Tâm Đồng gật đầu một cái, mặt muốn khóc vào toilet, để tay dưới vòi nước, không hề cảm thấy đau đớn nữa, nhưng nước mắt cô không nhịn được rớt từng giọt lớn xuống. Đau thật sự vốn không phải ở tay mà là tim, nhìn thấy người nhà anh và người nhà Mộ Dung Tuyết ngồi chung một chỗ ăn cơm, cô cảm thấy họ mới thật sự là một đôi, chân chính là người một nhà, còn cô chỉ là cô nhi, cô nhi không có cha mẹ.
Không biết có phải nguyên nhân vì tay phỏng hay không, lúc xế chiều đầu cô có chút choáng váng, nhức đầu kịch liệt. Viện Viện nhìn cô đỏ rực, giật mình.
– Đồng Đồng cậu làm sao vậy? Sắc mặt không có sức sống, lên cơn sốt sao? – Cô ấy vội đón cái khay trên tay Diệc Tâm Đồng, đỡ cô ngồi trên ghế sa lon nghỉ ngơi một hồi.
– Đầu em choáng váng! – Mặt cô trắng bệch nói.
– Trời ơi, đầu rất nóng, hẳn là bị sốt, đến bệnh viện đi! Xin quản lý nghỉ nửa ngày!
– Không cần đâu, ngày đầu tiên em đi làm đã muốn xin nghỉ, như vậy không được, em có thể kiên trì! – Diệc Tâm Đồng cười với cô ấy.
Viện Viện cắn môi, lo lắng nhìn cô một cái, rõ ràng cũng bệnh đã thành ra như vậy vẫn còn cậy mạnh!
Rốt cuộc chịu được đến khi tan tầm, cả người Diệc Tâm Đồng không còn chút sức lực nào, khóe miệng trắng bệch, mu bàn tay sưng đỏ không phải quá rõ ràng nhưng có mủ màu trắng, vốn là mu bàn tay trắng noãn xinh đẹp, vì màu mủ trắng mà trở nên có chút đáng sợ.
– Đồng Đồng, tan việc chưa? Anh đàn ở dưới khách sạn đợi em! – Vũ Lạc Trạch gọi điện thoại tới.
Diệc Tâm Đồng cười nói:
– Được, em lập tức xuống!
Vũ Lạc Trạch từ xa đã thấy cô. Giúp cô mở cửa xe, hỏi:
– Công việc vẫn thuận lợi chứ? Cảm thấy còn có thể làm sao?
Diệc Tâm Đồng cười nói:
– Cũng may, em vẫn rất yêu thích đấy!
– Vậy thì tốt! Đúng rồi, muốn ăn cái gì? Chúng ta ra bên ngoài ăn!
Diệc Tâm Đồng liếc nhìn vết thương trên mu bàn tay, thật ra thì bây giờ cô muốn trở về chỗ ở xử lý vết thương, nhưng cô không muốn anh thất vọng, cho nên gắng gượng nghĩ nên ăn gì.
Canh xương cá, thấy món ăn này, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.
– Sao lại không ăn canh, không thích canh xương cá? Muốn ăn canh gì có thể kêu tiếp! – Vũ Lạc Trạch không chú ý tới biểu cảm trên mặt cô nói.
– Ây. . . . . . không cần, em rất thích ăn canh cá! – Cô cầm cái thìa lên nhìn anh cười, mà mắt tinh của anh nhìn thấy trên mu bàn tay của cô sưng đỏ một vùng.
– Tay sao vậy? Phỏng rồi sao? – Anh nắm lấy tay của cô không để cho cô cử động.
Diệc Tâm Đồng rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói:
– Bưng món ăn không cẩn thận bị phỏng! Chẳng qua không có việc gì, trở về bôi chút thuốc là được rồi!
Ánh mắt nóng rực của anh nhìn vào cô, cô ngượng ngùng quay đầu.
– Không nên cử động, thoa lên sẽ mau thấy lạnh! – Vũ Lạc Trạch giữ tay của cô, bôi thuốc lên tay cô nói.
Lúc ăn cơm tối ban nãy, anh đưa cô vào tiệm thuốc chọn một tuýp thuốc mỡ. Hiện tại đang ngồi trên ghế sa lon, khoảng cách giữa hai người rất gần, lại dựa vào nhau rất mập mờ, mà tay của cô bị anh nắm trong tay, trên mu bàn tay thoa một tầng thuốc mỡ rất dầy, Diệc Tâm Đồng có hơi run sợ và hoảng hốt ngẩng đầu lên nhìn anh.
Cũng vừa lúc anh ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, mặt Diệc Tâm Đồng có chút hồng, bởi vì cô đang bị anh nắm trong tay, mà anh lại có thể không có ý tứ muốn buông ra, cho nên rất lúng túng.
Anh lấy lại tinh thần buông tay cô ra, đứng dậy nói với cô:
– Em nghỉ ngơi sớm một chút đi! Ngày mai còn phải đi làm, không quấy rầy em nữa, anh đi về trước đây! Có chuyện gì liên lạc điện thoại với anh!
– Cảm ơn! – Cô ngẩng đầu rất chân thành nói cảm ơn. Nếu như không có anh, cô sẽ thấy thật khổ sở.
– Chúng ta không phải bạn bè sao? Giữa bạn bè cần gì khách sáo như vậy? – Anh cúi đầu xoa tóc cô cười nói.
Trước kia Mạc Duy Dương cũng thích làm động tác này, cho nên một cảm giác quen thuộc tự nhiên nảy sinh, làm mũi cô chua xót, khóc nói:
– Vâng! Bạn rất thân!
– Đúng là mít ướt! Thôi, khóa kỹ cửa phòng của mình, cẩn thận ăn trộm và đàn ông xa lạ! – Anh đi tới cửa, không quên nhắc nhở.
Hai tay cô vòng quanh chân, nhìn anh giúp cô đóng cửa lại, sau đó trong nháy mắt cả căn phòng chìm vào trong yên tĩnh, lạnh lẽo và cô đơn không biên giới làm cô run cầm cập.
– Diệc Tâm Đồng, quản lý tìm cô!
Cũng không biết là người nào nói một câu như thế, cô bỏ lại công việc trên tay đi vào phòng làm việc của quản lý.
Gõ cửa phòng làm việc một cái:
– Vào đi!
Diệc Tâm Đồng nhìn chị Chu đang ngồi trên ghế, c