Ring ring
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213253

Bình chọn: 7.5.00/10/1325 lượt.

Rượu ngon. . . . . .”

Quân Thương thấy nàng luống cuống tay chân, gò má ửng hồng, ánh mắt sáng trong liền bật cười.

Nhìn thế, sắc mặt của Lâm Lang nóng lên, nàng dậm chân một cái, tức giận nói: “Ngươi cười cái gì?” Buồn cười à? Cười đã chưa?

Quân thương thấy cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi của Lâm Lang cong lên, đôi mắt nàng lúc này trong suốt như nhuộm một tầng sương mù lại càng thêm mê người, hắn mấp máy môi, ánh mắt không khỏi càng thêm nhu hòa, giống như có thể chảy ra nước.

“Đừng cười nữa, uống rượu!” Quân Thương nói xong, cũng là đoạt lấy vò rượu trong tay Lâm Lang, ngửa cổ lên uống.

Lâm Lang giật mình trừng lớn mắt: “Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .” Đó là rượu của ta, ta vừa mới uống, bên trên còn dính nước miếng! Lão Nhân Gia không ngại nhưng người ta vẫn xấu hổ mà!

Quân Thương một tay giơ vò rượu, khẽ ngửa đầu, dòng rượu sáng trong theo cổ chảy xuống. . . . . .

Nhìn một chút, ánh mắt Lâm Lang vốn giật mình biến thành sợ hãi, đến khi Quân Thương dùng sức ném vò rượu không đi, hào khí ngất trời lau miệng, Lâm Lang mới vỗ tay hô: “Tốt! Tửu lượng tốt!”

Lâm Lang từ nhỏ đã rất thích uống rượu, mẫu thân kiếp trước của nàng nói, khi nàng còn trong tã lót, chỉ cần ngửi thấy mùi rượu là chảy nước miếng, lớn hơn một chút thì lại càng không được, Tạ gia còn nhiều rượu ngon, nàng chỉ hận không thể ở trong hầm rượu cả đời không ra, thường thường không tìm được nàng thì nhất định là đang ngủ trong hầm rượu.

Chỉ có điều, kể từ khi phụ mẫu qua đời, nàng liền kiềm chế bản thân, rất ít khi có thể uống rượu thoải mái, tối nay thấy dáng vẻ Quân Thương hào khí như vậy, trong lòng nàng không khỏi hưng phấn, ngay cả sự lúng túng vừa rồi cũng quăng khỏi chín tầng mây.

Nàng vung tay lên: “Thanh Y, Tử Y, đưa rượu lên!”

Có quỷ để sai bảo rất tốt, mặc kệ là ở đâu, chỉ cần đọc khẩu quyết là có thể gọi các nàng tới.

Quân Thương nhìn dáng vẻ kích động của Lâm Lang, lắc đầu một cái, tính tình năm đó của nha đầu này vẫn không thay đổi, hắn bị nàng lôi kéo uống rượu, chịu không ít tội. . . . . . Chỉ là, xưa đâu bằng nay, vì nha đầu này không đi tìm những thứ người đáng ghét kia uống rượu nữa, hắn làm phu quân, nhất định phải luyện tửu lượng thật tốt, những năm qua coi như cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, lần này xem đi, loại rượu mạnh này hắn uống được rất nhiều!

Không lâu sau, Thanh Y Tử Y run rẩy đem rượu lên nhưng lại sợ hãi không dám vào đình.

Lâm Lang đang kỳ quái thì Quân Thương đã vung tay lên một cái, mấy vò rượu kia bay thẳng đến trước mắt.

Quân Thương nhấc một vò lên, xé phong rượu ra đưa cho Lâm Lang, tròng mắt đen đầy ý cười nói: “Tối nay chúng ta không say không về!”

Lâm Lang nhận lấy, đồng ý một tiếng, ngửa cổ đổ xuống họng ——

Quân Thương cũng không chịu yếu thế, chỉ chốc lát sau trong đình đã truyền đến tiếng hai người vung nắm tay: Đào viên tam, tam kết nghĩa, tứ hồng hỉ, tứ quý phát tài, ngũ khôi thủ, ngũ phúc cùng hưởng, lục lục đại thuận, vừa đến bảy, phát phát phát, nhanh uống rượu*. . . . . .

* Hai người đang chơi oẳn tù tì uống rượu.

Hai người đều ở đây vụng trộm so tài, xem người nào uống được nhiều rượu hơn, không bao lâu, trên đất đã ngổn ngang đầy bình, mười mấy vò rượu đã vào bụng hai người, Quân Thương vẫn không sao còn Lâm Lang đã mơ màng, mặt hơi đỏ, bộ dạng có chút choáng váng, chỉ sợ nếu uống nữa sẽ say thật. Hắn vừa định ngăn cản đã thấy nàng đưa tay lấy một vò, cười híp mắt nhìn Quân Thương, chỉ một ngón tay vào hắn, cười khanh khách hai tiếng, chợt làm như thỏa mãn thở dài nói: “Rất lâu rồi không uống thoải mái như vậy. . . . . . Không ngờ tửu lượng của thành chủ lại vẫn tốt như thế. . . . . .”

Quân Thương nghe vậy thầm nghĩ không được, chỉ sợ nha đầu này say rồi!

Quả nhiên Lâm Lang nói xong, thân thể liền lắc lư hai cái, hắn vươn tay đỡ lấy nàng: “Lang nhi, nàng say rồi?”

Chương 48: Chương 48

Lâm Lang vừa nghe xong, đôi mắt long lanh xinh đẹp chứa một chút không vui, liếc ngang: “Ai nói? Ai nói ta say, ta đánh chết hắn!”

Lâm Lang vừa nói vừa vung vẩy hai quả đấm nhỏ đáng yêu trước mắt Quân Thương. Quân Thương cố nén cười duỗi bàn tay cầm lấy tay nàng, làm lành nói: “Được, được, nàng không say, không say! Chúng ta đi nghỉ trước, ngày mai tiếp tục uống có được không?” Hắn thì không sao cả, nhưng hiện tại thân thể Lâm Lang vẫn là phàm nhân, uống quá nhiều rượu sợ rằng ngày mai thức dậy sẽ không thoải mái.

“Không được!” Lâm Lang nghe nói, chu cái miệng nhỏ nhắn, căm tức nhìn Quân Thương: “Nói hay lắm, không say không về, ngươi —— nói không giữ lời, là con chó nhỏ!”

Lâm Lang nói xong, giơ vò rượu lên, ngữa cổ tử uống ừng ực. Quân Thương vội vàng tiến lên muốn đoạt lấy. Mặc dù Lâm Lang đang uống rượu, nhưng cũng rất linh hoạt quay người lại, tránh khỏi hắn, tiếp tục giơ vò rượu lên ——

“Ngươi —— muốn đoạt rượu của ta, người xấu!”

Bị đôi mắt long lanh xinh đẹp, vô tội đến mức tận cùng nhìn chằm chằm, Quân Thương cảm giác mình là một người xấu xa tội ác tày trời, Lâm Lang chỉ tay về phía hắn, trợn mắt nhìn: “Không được nhúc nhích!” Dáng vẻ kia giống như nếu ngươi dám