Ring ring
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329600

Bình chọn: 10.00/10/960 lượt.

ng gì?”

Lâm Lang cười khẽ: “Cái gì ta cũng không biết. Nhưng nếu Hoàng thượng đã quyết định sắc lập tân hậu, thì cũng nên dành sự quan tâm cho những người còn sống đi. Trời đất luân hồi, thiện ác có báo, Hoàng thượng chỉ cần chờ đợi là được!”

“Trẫm chưa từng muốn sắc lập tân hậu!” Triệu Tễ trợn mắt hung tợn nói.

“Vậy Diệp Cẩn Huyên là sao đây?” Lâm Lang khẽ hừ một tiếng, “Còn chưa nói tới ngài cùng tỷ tỷ lưỡng tình tương duyệt, mà trong hoàng thất cũng từng có bí truyền, phải là nữ nhi của Diệp gia mới có được thiên hạ. Trong tay Diệp thượng thư còn có ba vạn quân tinh nhuệ, ngài không sắc lập nàng là hoàng hậu, thì sao có thể yên ổn ngồi trên ngôi vị này?”

Kiếp trước, nàng thua chính là bởi lời đồn đại kia cùng ba vạn quân trong tay của Diệp Thượng thư! Triệu Tễ, ngươi chưa bao giờ yêu ta, cũng được thôi! Nhưng hoàng hậu là thê tử của ngươi, là người sẽ bầu bạn với ngươi cả một đời, mà giá trị còn không bằng ngôi vị lạnh lẽo này sao?

Lâm Lang biết, người đời vì cái địa vị này, đừng nói là sắc lập một hoàng hậu có giá trị lợi dụng, mà ngay cả hy sinh tính mạng của mình, bán rẻ người thân, cốt nhục tương tàn cũng phải đổ xô vào đấu đá, giành giật lẫn nhau. Có lẽ là nàng và người đời không có cùng một suy nghĩ đi! Nàng cảm thấy, người như vậy, cuối cùng rồi cũng sẽ bán đứng chính mình. Những người như thế căn bản không xứng đáng để làm người!

Triệu Tễ nhìn nàng, trong mắt chợt thoáng qua ánh sáng mị hoặc, diện mạo hắn vốn thiên về âm nhu, lúc này lại càng trở nên tà mị. Hắn từng bước đến gần Lâm Lang, Lâm Lang không còn cách nào, chỉ có thể dần dần lùi lại. Hắn dồn nàng vào trong góc, đưa tay lên nâng cằm của nàng: “Hoàng thất đã có bí truyền này từ rất lâu, phải là nữ nhi của Diệp gia mới có được thiên hạ. Diệp gia chỉ có hai nữ nhi, trong đó một người suốt ngày điên điên khùng khùng, mọi người đều cho rằng nữ nhi của Diệp gia được nhắc đến trong bí truyền tất nhiên phải là đại tiểu thư kinh tài tuyệt diễm. Nhưng. . . . . . bây giờ trẫm lại có suy nghĩ khác. . . . . .”

Lâm Lang tựa lưng vào bức tường đằng sau, hơi thở của Triệu Tễ phả vào gương mặt của nàng. Lâm Lang cố gắng chịu đựng, kìm nén kích động muốn đánh cho hắn một chưởng bay ra ngoài, chỉ có thể cúi mặt xuống tránh né ánh mắt của Triệu Tễ.

Trong lòng tràn ngập phẫn hận cùng kìm nén, hai hàng lông mi của nàng khẽ run rẩy. Hình ảnh này lọt vào mắt Triệu Tễ lại vô cùng diễm lệ động lòng người.

Triệu Tễ vừa hơi cúi người xuống thì cửa lớn của Cam Lộ điện đột nhiên bị đẩy ra. Diệp Cẩn Huyên bộ dạng lã chã chực khóc chạy xông vào.

Chương 19

Diệp Cẩn Huyên đứng sững tại chỗ, hổn hà hổn hển, nàng không dám tin nhìn Triệu Tễ cùng Diệp Lâm Lang.

Chỉ thấy Lâm Lang cúi đầu xuống, lộ ra cần cổ trắng nõn ưu nhã, Triệu Tễ lại khẽ cúi người. Hô hấp của hai người quấn quít, giống như một đôi uyên ương đang quấn lấy nhau vậy, phải nói là vô cùng mập mờ.

Diệp Cẩn Huyên lắc lắc đầu, cúi xuống khóc ra thành tiếng: “Hoàng thượng, ngài. . . . . . Tại sao ngài có thể đối xử với Cẩn Huyên như vậy?”

Triệu Tễ đứng thẳng dậy, sắc mặt thoáng có chút lúng túng. Hắn sửa sang lại y phục chỉnh tề, sau đó coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra, trực tiếp lướt qua Lâm Lang đi về phía Diệp Cẩn Huyên: “Huyên Nhi, nàng hiểu lầm trẫm rồi, vừa rồi chỉ là trẫm chuyện muốn nói với nhị tiểu thư thôi.”

Trong lòng Diệp Cẩn Huyên phẫn nộ muốn chết, nhưng cũng không dám phát tiết ra trước mặt Triệu Tễ. Nàng biết, thỉnh thoảng kiêu kỳ nhỏ mọn một chút thì sẽ khiến Triệu Tễ thích nàng hơn, nhưng nếu không biết điều mà làm quá thì có khi hiệu quả lại ngược lại.

Nàng chịu đựng kích động muốn xông lên xé Diệp Lâm Lang ra làm hai mảnh, làm bộ uất ức khóc nức nở, nhào vào trong ngực Triệu Tễ: “Hoàng thượng thích muội muội như vậy, sao phải gạt Huyên Nhi chứ? Huyên Nhi cũng không phải là một nữ tử nhỏ mọn hẹp hòi, nếu Hoàng Thượng muốn tặng Cam Lộ điện này cho muội muội, Huyên Nhi cũng sẽ không oán trách nửa lời. Huyên Nhi dù chỉ có thể ở bên cạnh hầu hạ Hoàng thượng cũng đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi. . . . . .”

Triệu Tễ nghe vậy, trong lòng không khỏi tán thưởng Diệp Cẩn Huyên thực hiền lương rộng lượng, đây là việc mà Tạ Hoằng Thanh trước kia không làm được. Nghĩ như thế, hắn lại càng ra sức dỗ dành nàng.

Diệp Cẩn Huyên vùi ở trong ngực Triệu Tễ khóc đến hoa lê đái vũ, trong lúc đó vẫn không quên khẽ nâng đầu lên, hung hăng nhìn chằm chằm vào Lâm Lang, ánh mắt toát ra vô số khoe khoang đắc ý cùng uy hiếp âm ngoan.

Hôm nay hí kịch đã phải xem quá nhiều, Diệp Lâm Lang cảm thấy rất nhàm chán, liền thừa dịp hai người kia đang khanh khanh ta ta, nhẹ nhàng nhấc váy lên, từ từ đi vòng ra phía ngoài cửa điện. Nàng vừa mới nhấc chân lên định bước ra thì chợt nghe thấy tiếng của Diệp Cẩn Huyên hô lớn: “Muội muội!”

Lâm Lang quay đầu lại, khẽ mỉm cười: “Tỷ tỷ có chuyện gì sao?” Nàng nhìn Diệp Cẩn Huyên ngẩng đầu lên từ trong ngực Triệu Tễ, ưu nhã lau nước mắt từ từ đi về phía nàng. Lúc này, một chân của nàng vẫn còn đang đặt ở trên bậc cửa, cũng không biết là nên tiến hay lùi mới tốt