Ring ring
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329564

Bình chọn: 9.00/10/956 lượt.

ải là điều mà ngươi hay ta có thể khống chế được. Bổn quan nghĩ, nếu có thể không gả nàng cho Vãng sinh Thành chủ, thì thật tốt!”

Diệp Toàn không dám nhiều lời, chỉ gật đầu nói phải, Diệp Thượng thư vuốt râu trầm tư nói: “Chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn! Trước tiên cứ đem mấy chuyện kia giải quyết cho xong đi!”

Diệp Toàn lĩnh mệnh đi ra ngoài, Diệp Thượng thư ngây ngẩn một hồi, rồi đứng dậy đi về hướng Lưu Ly các của Tô phu nhân.

Lâm Lang ra tới bên ngoài, xe ngựa từ trong cung phái tới đã đợi sẵn ở trước cửa, Diệp Thượng thư phân phó một ma ma cùng một nha hoàn đi theo hầu hạ nàng. Người tới đón nói rõ là hoàng thượng chỉ mời một mình nhị tiểu thư vào cung, liền đuổi hai người kia về. Vốn dĩ, Lâm Lang cũng không muốn để bọn họ đi theo, nếu đi một mình còn được tự do một chút, liền lưu loát bước lên xe ngựa, xe ngựa chậm rãi chạy về hướng hoàng cung. Khi dừng lại ở trước cửa cung, Lâm Lang vừa xuống xe thì đã thấy có một tiểu thái giám đang chờ sẵn ở đó, hắn dẫn nàng một đường đi thẳng tới Cam Lộ điện.

Bên ngoài Cam Lộ điện, đại thái giám tùy thân hầu hạ Triệu Tễ – An công công chạy ra đón, mời nàng vào trong điện.

Khi Lâm Lang đi vào, Triệu Tễ đã sớm ngồi chờ, nàng vừa định hành lễ, thì Triệu Tễ bước lên một bước giữ chặt cánh tay của nàng: “Nhị tiểu thư không cần đa lễ!”

Lâm Lang không dấu vết rút tay về, lui về phía sau hai bước hỏi: “Không biết hoàng thượng tuyên triệu thần nữ vào cung có gì dặn dò?”

Triệu Tễ xoay người đi vài bước, giọng nói trầm thấp hỏi Lâm Lang: “Nhị tiểu thư biết Cam Lộ điện chứ?”

Lâm Lang khẽ mỉm cười, mặt không biến sắc đáp: “Cam Lộ điện là tẩm điện của hoàng hậu.” Nàng kiếp trước, thiếu chút nữa chắc cũng sẽ ở Cam Lộ điện đi! Chỉ là ông trời trêu ngươi. Tâm tình của Lâm Lang lúc này hoàn toàn không giống như trong giấc mơ hôm qua tràn ngập thống khổ cùng phẫn hận nữa. Nàng hiện giờ, đôi mắt trong suốt, yên tĩnh không động, khóe miệng mang theo tươi cười đúng mực nhìn nam tử yêu mị tà khí trước mặt —— người này đã từng là phu quân của nàng, đã từng là người mà nàng thích nhất, nhưng cũng chính hắn là người đã đẩy nàng vào chỗ chết.

Triệu Tễ chợt quay đầu lại nhìn về phía Lâm Lang, từ từ đi gần về phía nàng, ánh mắt lưu luyến, hình như mang theo một chút khổ sở hoài niệm, nói: “Nhị tiểu thư cùng với nàng, thực sự rất giống nhau! Không chỉ có diện mạo mà. . . . . . hành động cử chỉ, thậm chí là thần thái, cũng rất giống!”

Lâm Lang giả bộ không hiểu hỏi: “Hoàng thượng đang nói tới người nào? Thần nữ rất giống ai vậy?”

Triệu Tễ giống như chợt hoàn hồn, thở dài, cau mày khổ sở nói, “Trẫm đã từng có một vị thê tử, là đại tiểu thư của Tạ gia ở Giang Nam. Nàng cùng trẫm trải qua hoạn nạn ba năm, đúng vào trước ngày trẫm đăng cơ, lại bất hạnh ngã từ trên Lạc Hoa lâu xuống mà chết.” Hắn vừa nói, vừa đi đến trước điện thờ trong Cam Lộ điện, Lâm Lang theo hắn đi vào. Nàng thấy phía sau tầng tầng màn che của điện thờ mơ hồ có một bức tranh mỹ nữ. Triệu Tễ đưa tay vén ra, bảy lớp màn che nhất loạt rơi xuống, lộ ra dung nhan rực rỡ quen thuộc —— Tạ Hoằng Thanh!

Đôi mắt Lâm Lang mở thật lớn, nhìn chằm chằm vào bức họa!

Trong bức họa kia, đích thực là dung mạo kiếp trước của nàng!

Chương 18: Chương 18

Ngay lập tức, Lâm Lang cảm thấy tim của nàng như bị ai đó bóp chặt; khổ sở, phẫn uất cùng hối hận giống như thủy triều ào ạt dâng lên. Nàng nhìn nụ cười xinh đẹp của nữ tử trong tranh, hận ý tràn ngập trong mắt.

Đột nhiên, Lâm Lang trông thấy Triệu Tễ nhẹ nhàng nâng tay lên tỉ mỉ vuốt ve khuôn mặt của nữ tử trong bức họa. Tức giận trong lòng Lâm Lang bộc phát, không tự chủ được giơ tay đánh “chát” một cái, hất tay của hắn ra ngoài.

Triệu Tễ quay ngoắt lại nhìn nàng, ánh mắt toát ra âm ngoan mãnh liệt, trầm giọng hỏi: “Diệp Lâm Lang, ngươi làm gì vậy?”

Lâm Lang đột nhiên hoàn hồn, lúc này mới giật mình nhận ra hành động mất khống chế của bản thân vừa rồi, trong lòng trầm xuống, vội nói: “Vừa nãy, trên tay Hoàng thượng có một con ruồi, thần nữ đã thay ngài đánh đuổi nó đi rồi!”

Ánh mắt Triệu Tễ khẽ chuyển, lạnh lùng hỏi “Con ruồi? Mùa thu còn có ruồi sao?” Huống chi, nơi đây là Cam Lộ điện, mặc dù còn chưa có chủ nhân, nhưng ngày nào mà chả được quét dọn hai ba lần?

Lâm Lang thầm nghĩ một tiếng “không ổn”, nàng lại quên mất thời tiết phương Bắc thường trở lạnh sớm, bắt đầu vào mùa thu đã không còn trông thấy ruồi muỗi gì nữa. Nàng giật giật khóe miệng, nhưng mặt vẫn không đổi sắc nhàn nhạt trả lời: “Có lẽ là do thần nữ nhìn lầm, nhưng thực sự là có một con côn trùng nhỏ màu đen! Hoàng thượng đại nhân đại lượng, thần nữ sợ con côn trùng ấy quấy rầy thánh giá, cho nên ra tay hơi nặng một chút. Kính xin hoàng thượng thứ tội!”

Triệu Tễ nhìn nàng, cũng không truy hỏi tới cùng nữa, nhưng xem ra tâm tình bi thương vừa mới nổi lên một chút khi nãy nhất thời không tìm về được nữa rồi. Hắn tự tay phủ lại tấm lụa lên bức họa vẽ Tạ Hoằng Thanh, sau đó phiền não thu tay lại, có chút cau mày.

Lâm Lang thầm nghĩ: cũng chỉ là đang diễn trò mà thôi, kỹ thuật biểu diễn của nàng cũng đâu th